Old school Easter eggs.
Hiểu Phong Thư Quán Bát Quái Sự

Hiểu Phong Thư Quán Bát Quái Sự

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326460

Bình chọn: 8.5.00/10/646 lượt.

người khác.”. Sách La Định suy nghĩ một chút: “Chẳng hạn như lần này, bắt đầu từ chuyện nữ quỷ cho đến chuyện cứu những hòa thượng kia, ngay cả một câu hắn cũng chưa nói thì đã có ngươi giúp hắn giải quyết toàn bộ rồi.”.

Cẩu Thanh cười lạnh: “Qủa nhiên.”.

“Nhưng mà cũng có những chuyện chẳng thể dự liệu hết.”. Sách La Định chắp tay sau lưng đi đến: “Bạch Hiểu Phong chẳng qua chỉ muốn có một, nhưng người khác lại cho hắn đến hai, cho nên chuyện không như hắn dự đoán, giống như câu nói cái gì quá cũng gây phản tác dụng.”.

Cẩu Thanh cau mày: “Đó là do hắn tự chuốc lấy.”.

“Cũng không thể nói như vậy được.”. Sách La Định sờ cằm: “Theo cách phân tích của một người chẳng lấy gì làm thông minh lắm như ta mà nói, thay vì nói hắn mưu mô xảo quyệt, không bằng cứ nói hắn nước chảy xuôi dòng, vô trách nhiệm.”.

“Đúng vậy.”. Hiểu Nguyệt gật đầu lia lịa, nếu không tay hai tay nàng đang bị trói, nàng nhất định đã vỗ tay rồi, Sách La Định quả nhiên nhìn thấu tính cách đại ca nàng.

“Ngươi có ý gì?”. Cẩu Thanh không hiểu.

“Chậc, vậy mới nói lúc rảnh rỗi đám thư ngốc các ngươi nên đọc ít sách thôi, phải ra ngoài trải nghiệm nhiều một chút, gặp người nhiều chút.”. Sách La Định chậm rì nói: “Trên đời này luôn có một loại người như vậy, ngươi có thể nói họ tốt số, cũng có thể nói bọn họ rộng rãi, không thèm tranh giành, không thèm quan tâm đến bất cứ thứ gì. Nhưng mà dù sao thì mỗi người đều khác nhau, có một số người rất được yêu mến, hoặc được một số người thích, họ càng không lo lắng gấp gáp thì càng có nhiều người gấp gáp thay họ, họ càng chẳng sợ thiệt thòi thì người khác lại càng sợ bọn họ thiệt thòi. Mà những người như vậy, nếu như hơi ngốc một chút thì rất dễ bị bỏ qua, nhưng nếu hơn thông minh một chút thì lại có thể nổi bật, ngươi có hiểu không hả?”.

Cẩu Thanh cau mày, Hiểu Nguyệt ở bên cạnh thì lại liên tục gật đầu – Đúng là có chuyện như thế!

“Ý tốt của người khác chính là ân tình, và đôi khi ân tình còn phiền phức hơn cả mắc nợ nữa, dù sao thì cũng phải trả.”. Sách La Định ngoáy tai: “Vậy cần phải giải quyết thế nào đây? Coi như không biết! Giả ngu chứ sao.”.

Hiểu Nguyệt tiếp tục gật đầu, gật đến độ đầu có chút choáng váng luôn.

Cầu Thanh nhìn về phía Sách La Định.

“Ngươi nói xem, tại sao ước muốn của ngươi lại không bao giờ đạt được chứ?”. Sách La Định cười hỏi hắn: “Ngươi cái gì cũng để ý, còn hắn chẳng thèm để ý đến thứ gì, hai ngươi tranh thế nào?”.

Cẩu Thanh khẽ cau mày, hình như đang suy nghĩ đến chuyện này.

“Cũng giống như việc hai ngươi đi uống rượu, ngươi thích uống nên tự rót rượu cho mình, hắn có uống hay không cũng chẳng sao, nhưng mà người khác lại cứ liên tục muốn hắn uống, bèn rót cho hắn chén rượu, ngươi lại oán hận hắn được người ta đối đãi tốt hơn, như vậy chẳng phải là ngươi tự chuốc giận vào thân sao? Mục đích của ngươi là uống rượu, việc gì phải đi uống với tên bất cần như hắn? Đi tìm một đám sâu rượu cùng uống đi. Luyện quyền đương nhiên phải dùng bao cát, ngươi lại đi tìm một cái gối bông, có đánh cả ngày chẳng phải cũng chẳng ích gì cho mình hay sao?”.

Lúc này sắc mặt Cẩu Thanh cũng biến đổi, Hiểu Nguyệt nhìn hắn, xem ra có thể hắn đã nghĩ ra rồi.

“Như đã nói.”. Sách La Định tiếp tục lắc đầu: “Ngươi sao không tự mình nghĩ lại xem, ngươi luôn muốn dùng toàn lực để ứng phó Bạch Hiểu Phong, vậy ngươi có từng nghĩ đến hắn dùng thái độ nào để đối phó với ngươi không?”.

Cẩu Thanh hơi sững sờ.

“Ngươi có dùng hết sức, nhưng có khi hắn lại bỏ ra có hai phần, bởi vì hắn vốn không muốn thắng như ngươi, hắn chẳng có vấn đề gì hết.”. Sách La Định cười: “Ngươi còn muốn tỷ thí công bằng với hắn cái gì nữa? Hắn thì hờ hững vô tâm ngươi lại cố sống cố chết, vậy mà cuối cùng cũng chỉ hòa, vậy ngươi nói xem ai cao ai thấp hử?”.

Hiểu Nguyệt nháy mắt mấy cái – Ai dà, nói thật như vậy không sợ hắn bị kích thích sao!

“Cả đời ta xem ra cũng kém Bạch Hiểu Phong…”. Cẩu Thanh lầm bầm một câu, có vẻ rất bàng hoàng, đao trên tay cũng cứ thế rớt xuống.

Sách La Định thấy có vẻ hắn đã uống khá nhiều, được chứ… Tam công chúa cũng ác liệt thật, phép khích tướng này dùng rất độc a, cứ thế chọc vào vết thương của hắn một cái. Nếu lần này Bạch Hiểu Nguyệt không bị bắt đi, vị Tam công chúa này lại một lần nữa giải thích rất rõ cho cái gì gọi là hô phong hoán vũ kiểm soát bàn cờ rất tốt, mặc dù có đôi chút tàn nhẫn nhưng dù sao lỗi cũng do Cẩu Thanh gây ra, chẳng thể trách ai được.

Sách La Định đi qua, cởi trói cho Hiểu Nguyệt.

Cẩu Thanh vẫn thẫn thờ lê lết tại chỗ.

Hiểu Nguyệt quay đầu lại hỏi Sách La Định: “Nhìn bộ dạng hắn thế này, chúng ta thả hắn hay bắt hắn đây?”.

Sách La Định cũng đang cân nhắc chuyện này, theo lý mà nói thì cần bắt lại, dù sao thì hắn cũng phải bị trừng phạt vì ý đồ của mình, hơn nữa suýt nữa còn hại chết nhiều tiểu hòa thượng như vậy nữa, Sách La Định còn đang rầu rĩ nghĩ, thì đột nhiên lại nghe thấy Hiểu Nguyệt la lên: “Cẩn thận!”.

Sách La Định ngẩng đầu nhìn lên.

Chỉ thấy Cẩu Thanh ngẩn ngơ dò dẫ đột nhiên lại đạp phải mặt đất bị rượu đổ ướt nhẹp phía dưới chân, trượt một cái n