The Soda Pop
Hiểu Phong Thư Quán Bát Quái Sự

Hiểu Phong Thư Quán Bát Quái Sự

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326510

Bình chọn: 7.00/10/651 lượt.

ó thể thả ngươi hay không?”.

“Không thể nào.”. Cầu Thanh lắc đầu một cái, lấy một vò rượu từ góc tường ra, lại móc từ trong ngực ra một bọc thuốc bột, rắc vào trong vò rượu.

Hiểu Nguyệt giật mình: “Ngươi định làm gì?”.

“Cái này chuẩn bị cho đại ca ngươi.”. Cẩu Thanh lạnh nhạt nói: “Lát nữa ta sẽ cùng hắn uống hai chén, ngươi đoán xem túi độc này sẽ độc chết hắn hay ta?”.

Hiểu Nguyệt há to miệng: “Ngươi muốn giết đại ca ta sao? Chỉ có chút chuyện như vậy mà cần sao…”.

“Chỉ có chút chuyện như vậy?!”. Cẩu Thanh quắc mắt lên, quát Hiểu Nguyệt: “Cả đời ta đã bị đạp dưới chân Bạch Hiểu Phong, ngươi còn nói chỉ có chút chuyện như vậy?”.

Hiểu Nguyệt làm bầm: “Cho dù có vậy cũng đâu cần giết ngươi…”.

“Ngươi biết Bạch Hiểu Phong giỏi nhất làm gì không?”. Cẩu Thanh giống như đã bị rượu làm cho điên loạn rồi: “Cả đời này, hắn giỏi nhất chính là không cần làm gì cả, mà khiến cho người khác làm giúp hắn! Cho dù hắn chẳng cần nói gì cũng có thể khiến cho người khác bán mạng vì hắn!”.

Hiểu Nguyệt nhíu mày: “Làm gì có…”.

“Hắn chỉ cần nói một câu, làm một động tác thôi cũng có thể khiến người khác làm theo những gì hắn bảo, thậm chí còn làm nhiều hơn cả những gì hắn bảo làm nữa!”. Cẩu Thanh lại hỏi: “Tại sao vậy? Kế hoạch lần này của ta vốn là không có chút sơ sẩy, nhưng là hết lần này tới lần khác lại có người phá hoại, ngay cả Sách La Định cũng làm việc cho Bạch Hiểu Phong…”.

“Con mắt nào của ngươi thấy lão tử làm việc cho hắn vậy?”.

Cẩu Thanh còn đang quát Hiểu Nguyệt lại có một giọng nói không nóng không lạnh cắt đứt.

Cẩu Thanh sửng sốt, Hiểu Nguyệt vui mừng, hai người cùng quay đầu lại, nghiêng đầu nhìn.

“Sách La Định!”. Hiểu Nguyệt kích động kêu lên, ban nãy nàng đã nghĩ liệu Sách La Định có đến cứu mình hay không, không ngờ hắn lại tới thật, còn nhanh như vậy nữa! Anh hùng cứu mỹ nhân nha!

Từ lúc Hiểu Nguyệt bị trói đã bắt đầu suy nghĩ đến cảnh Sách La Định đột nhiên từ trên trời giáng xuống làm anh hùng cứu mỹ nhân… chẳng ngờ đúng là đã xảy ra thật.

Sách La Định thấy Hiểu Nguyệt không bị thương, hình như cũng không chịu thiệt gì vẫn còn lanh lợi nhảy nhót thì thở phào nhẹ nhõm, theo sau hắn, Tuấn Tuấn chạy đến, sủa “gâu gâu” về phía Cẩu Thanh.

Sách La Định sờ cổ nó để cho nó bình tĩnh.

Tuấn Tuấn ngồi bên cạnh chăm chú nhìn về phía nhà lá trước mặt.

Cẩu Thanh móc ra một dao găm từ bên hông, chỉ về phía Bạch Hiểu Nguyệt cảnh cáo Sách La Định: “Ngươi đừng có tới đây!”.

Sách La Định vẫn đứng ở chỗ cách hắn khoảng mười bước, một tay nâng cằm, quan sát hắn: “Thật ra thì đề nghị của nha đầu này cũng không tệ đâu, hay là ngươi chạy đi.”.

Gân xanh cũng nổi hết trên mặt Cẩu Thanh: “Tại sao, ngay cả ngươi cũng bán mạng cho Bạch Hiểu Phong sao!”.

Sách La Định bĩu môi: “Hắn mà có thể diện thế sao? Gia đây tới cứu nha đầu kia thôi.”. Vừa nói vừa chỉ Bạch Hiểu Nguyệt sau lưng Cẩu Thanh.

Bộ dạng Bạch Hiểu Nguyệt lúc này đâu có giống người đang bị trói chứ, giống hệt một con mèo vừa được ăn cá vậy, mím môi híp mắt, khóe miệng còn cong lên nữa – Nha! Anh hùng cứu mỹ nhân như trong mơ nha! Kích động quá!

Cẩu Thanh cau mày nhìn Sách La Định: “Không phải ngươi làm việc cho Bạch Hiểu Phong?”.

Khóe miệng Sách La Định co giật: “Ngươi nghĩ hắn là cái thá gì? Trên đời này người có thể sai ta làm việc chỉ có một lão Hoàng đế mà thôi, lão tử là Nhất phẩm tướng quân, Bạch Hiểu Phong hắn chỉ là một dân chúng bình thường mà thôi.”.

Hiểu Nguyệt mím môi, không hài lòng: “Ca ca là Tể tướng tương lai!”.

Sách La Định nhướng mày nhìn nàng – Nàng đứng về phía bên kia hả?

Hiểu Nguyệt lườm hắn: “Nghiêm túc chút đi!”.

Sách La Định cảm thấy buồn bực: “Nghiêm túc cái gì?”.

Hiểu Nguyệt đành phải nuốt mấy tiếng “ngiêm túc làm anh hùng cứu mỹ nhân” lại, ngoắt mặt đi: “Tay đau chết.”.

Sách La Định nhìn đôi bàn tay của Hiểu Nguyệt bị trói phía sau một chút, đi đến.

“Ngươi… ngươi đừng có làm loạn!”. Cẩu Thanh nói: “Ta với ngươi không thù không oán, nếu ngươi không phải đến giúp Bạch Hiểu Phong, ngươi đừng có xen vào, nếu không ta sẽ giết nàng ta!”.

Nói xong định cầm dao lướt đến mặt Bạch Hiểu Nguyệt.

Hiểu Nguyệt sợ hãi, nhanh chóng lùi lại sau, trong lòng thầm nghĩ đừng có để bị cứa phải, như vậy đúng là họa vô đơn chí.

Sách La Định lắc đầu một cái: “Hay là như vậy, ta thả ngươi ra, ngươi cầm dao đi tìm Bạch Hiểu Phong đi, hai ngươi cứ thử xem ai có thể giết chết được ai, nhưng mà công phu của Bạch Hiểu Phong cũng không tệ lắm, hẳn là ngươi không đánh lại hắn đâu.”.

“Ngươi nói lung tung cái gì đó, Bạch Hiểu Phong vốn chẳng hề có võ công!”. Cẩu Thanh cau mày.

“Không phải cái gì cũng có thể nói cho người khác biết.”. Sách La Định cười khan một tiếng: “Thật ra thì ngươi cũng thật ngu ngốc.”.

“Ngươi dám nói ta ngu…”. Cẩu Thanh hình như không thích nghe người khác nói mình không thông minh, Sách La Định cười thầm, cách hình dung “chó thiếu hẹ” của Bạch Hiểu Phong về hắn cũng quá chuẩn, người này cứ nghe đến chữ “không thông minh” là nổi điên luôn.

“Thật ra thì ngươi nói cũng không sai, Bạch Hiểu Phong quả thực rất biết cách lợi dụng