hiêu năm ấy nhỉ.”. Tam công chúa mỉm cười nói một câu, khiến Đường Tinh Trị không khỏi lúng túng.
“Vốn dĩ ta đã kéo Hiểu Nguyệt ra ngoài với mình rồi, nhưng mà nàng lại nói là bên trong còn một bức họa, phải đi lấy.”.
Đường Tinh Trị tò mò hỏi nàng: “Vì sao tỷ lại muốn làm to chuyện như vậy?”.
Đường Nguyệt Như nhìn Bạch Hiểu Phong đang đứng trước đống đổ nát đã bị cháy đen phía trước một chút, nói: “Ta chỉ muốn làm một việc tốt cho hắn mà thôi, chuyện của Hiểu Nguyệt quả thực là một tai nạn.”.
“Tốt với hắn đến đâu chứ?”. Đường Tinh Trị khó hiểu: “Hôm nay nếu không phải chúng ta tới kịp lúc thì Cẩu Thanh đã hạ độc chết những tiểu hòa thượng kia rồi.”.
“Không có chuyện đó đâu.”. Đường Nguyệt Như nhàn nhạt nói: “Sách La Định sẽ bắt được cả người lẫn tang vật thôi.”.
“À…”. Đường Tinh Trị có vẻ đã hiểu: “Nếu như Cẩu Thanh không hạ độc, như vậy dù có bắt được hắn thì cùng lắm cũng chỉ có thể khép hắn tội giả nữ quỷ hoặc là vu oan hãm hại Bạch Hiểu Phong mà thôi, hắn không bắt cóc và cũng không giết người thì lúc đó hắn hoàn toàn có thể đổ hết tội cho Minh Tịnh, còn bản thân cũng sẽ không phải chịu tội nhiều, tỷ muốn hắn phải chịu hoàn toàn tội lỗi để sau này vĩnh viễn không thể trở mình được nữa, đúng không?”.
“Tiến bộ rất nhanh, rất biết quan sát.”. Đường Nguyệt Như khen ngợi rồi lại thở dài ngay: “Đáng lẽ mọi chuyện sẽ không hề có sơ sẩy gì, nhưng mà không hiểu vì sao Hiểu Nguyệt lại nhất định phải quay lại biển lửa lấy cho được bức tranh chứ.”.
Đường Tinh Trị khoanh tay lắc đầu, Hoàng tỷ này của hắn thật lợi hại, không dễ chọc vào… Chuyện vừa mới bắt đầu đã có thể nghĩ cách giúp Bạch Hiểu Phong vĩnh tuyệt hậu hoạn rồi, cực kỳ chu đáo, thủ đoạn thế này đừng nói là một tiểu muội đơn thuần Đường Nguyệt Yên của hắn, cho dù cộng thêm toàn bộ hậu cung vào cũng chưa chắc có thể thắng được tỷ ấy, khó trách sao mẫu hậu hắn thường dặn phải đề phòng vị hoàng tỷ này. Có điều, cẩn thận đến đâu cũng khó tránh khỏi có lúc sơ sẩy, ván cờ vốn dĩ đã được tính rất kỹ của Đường Nguyệt Như chẳng ngờ lại rớt mất một viên – Bạch Hiểu Nguyệt… Vì một bức tranh mà chạy vào biển lửa sao?
Chân mày Đường Tinh Trị liền nhíu chặt.
***
Mà lúc này, trước cửa ngôi nhà lá ở sâu trong rừng trúc ngoài thành, Cẩu Thanh đang ngồi, trong tay cầm một bức thư đã bóp nát, uống rượu.
Trong lều cỏ sau lưng, Hiểu Nguyệt bị trói chặt hai tay, ngồi dưới đất nhìn Cẩu Thanh ngoài cửa.
Cẩu Thanh đang buồn bực uống rượu, Hiểu Nguyệt quan sát bóng lưng hắn, người này gầy gò, trên người mang đến một luồng oán khí.
Hiểu Nguyệt cảm thấy bây giờ người này đã mất lý trí rồi, đừng có chọc đến hắn tốt hơn, nhưng mà nàng cũng cảm thấy kỳ quái, sao hắn lại muốn đốt thư quán chứ?
“Này.”. Hiểu Nguyệt nhịn không được gọi hắn một tiếng: “Ngươi họ Cẩu phải không?”.
Cẩu Thanh quay đầu lại nhìn nàng một cái, không trả lời, một lúc lâu sau mới hỏi: “Vì sao ngươi chạy quay lại đám cháy?”.
“Ta lấy chút đồ.”. Hiểu Nguyệt trả lời, đáng lẽ khi lửa vừa mới cháy nàng đã được Tam công chúa kéo ra ngoài, nhưng nàng lại nhớ ra bức họa Sách La Định vẽ để xin lỗi nàng vẫn còn cất trong phòng nàng, cho nên nàng vội vã chạy quay lại lấy, chẳng ngờ vừa mới cầm được bức tranh ra đến cửa thì lại gặp phải Cẩu Thanh phóng hỏa, Cẩu Thanh bắt nàng đi, hình như Tuấn Tuấn còn cắn hắn một ngụm nữa…
Hiểu Nguyệt nghiêng đầu nhìn một chút, quả nhiên trên ống quần trái của Cẩu Thanh có dính vết máu.
“Chân ngươi có sao không?”. Hiểu Nguyệt hỏi.
Cẩu Thanh uống một ngụm rượu, tò mò: “Lấy thứ gì vậy? Lửa cháy lớn như vậy mà cũng phải chạy về lấy?”.
Hiểu Nguyệt ngoắt mặt đi: “Không có gì.”.
Cẩu Thanh nhìn nàng một cái: “Ngươi là tiểu muội ruột của Bạch Hiểu Phong à?”. Sao lại không giống vậy.
Hiểu Nguyệt quay đầu lại hỏi Cẩu Thanh: “Có phải ngươi có hiểu lầm gì đại ca ta không? Huynh ấy không xấu như vậy đâu, ngươi nhanh đến nha môn tự thú đi, nếu còn phạm lỗi nữa thực sự không có cách nào xoay chuyển được đâu.”.
“Xoay chuyển?”. Cẩu Thanh đột nhiên cười: “Tới tận bây giờ ta chưa bao giờ muốn xoay chuyển… Không đúng, phải nói là trước giờ ta đều bị giẫm dưới đất, còn xoay chuyển thế nào được?”.
Hiểu Nguyệt dùng đôi bàn tay bị cột sau lưng ấn xuống đất, dịch người ra ngoài cửa, thấy Cẩu Thanh cũng không để ý đến mình, bèn xê người đến gần chỗ hắn: “Ngươi không muốn tìm người giúp một tay sao?”.
Cẩu Thanh cau mày, có chút khó hiểu đầu lại nhìn nàng: “Tìm ai giúp một tay?”.
“Nếu ngươi khó nghĩ, hoặc là cảm thấy không vui, hay là cứ đi tìm người nào đó tâm sự một chút, nếu khó khăn, ta có thể tìm giúp ngươi, đừng có nghĩ quẩn đó.”.
“Tìm ai giúp ta?”. Cẩu Thanh buồn cười.
Hiểu Nguyệt cảm thấy Cẩu Thanh hình như cũng chưa đến mức bị bệnh điên, mặc dù người này buồn vui thất thường, nhưng mà vẫn nói: “Sách La Định ấy.”.
Cẩu Thanh cau mày, sau đó lại cảm thấy buồn cười: “Tên mãng phu đó sao?”.
“Hắn không phải mãng phu.”. Hiểu Nguyệt nghiêm túc: “Đám văn nhân các ngươi mỗi khi suy nghĩ điều gì đó đều theo lối mòn cả, ta đã thử qua nhiều lần rồi, những lúc có chuyện nghĩ mãi không ra, hãy thử
