XtGem Forum catalog
Hiểu Phong Thư Quán Bát Quái Sự

Hiểu Phong Thư Quán Bát Quái Sự

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324910

Bình chọn: 8.5.00/10/491 lượt.

nào mà vuốt lông cho nó, dáng vẻ có chút khó nghĩ: “Còn biện pháp khác không?”.

Trình Tử Khiêm cũng ngồi xổm xuống, chống cằm suy nghĩ một chút: “Ừm… hoặc là cô chủ động đánh tới, hoặc là đừng quá vội vàng.”.

Hiểu Nguyệt ngẩng mặt lên nhìn hắn: “Nghĩa là sao?”.

“Để lão Sách thích rồi đến theo đuổi cô đi.”. Trình Tử Khiêm nhướng cao mày.

Hiểu Nguyệt nhìn hắn: “Ngươi có biện pháp nào tốt à?”.

Trình Tử Khiêm cười toét miệng, vỗ ngực nói: “Cứ giao cho ta.”.

Hiểu Nguyệt thấy Tử Khiêm nói xong liền hớn hở chạy ra ngoài cửa, cũng thấy hơi nghi ngờ chút, Trình Tử Khiêm này cứ thần thần quỷ quỷ, không biết có tin được không đây.

***

Lúc trời tối, Sách La Định cũng về, trên tay cầm một bao giấy dầu, vừa vào sân đã thấy Bạch Hiểu Nguyệt và Tuấn Tuấn.

Sách La Định cầm bao giấy dầu lướt qua trước mắt Tuấn Tuấn, Tuấn Tuấn liền lắc đuôi theo hắn vào viện.

Hiểu Nguyệt tò mò vào theo, thấy Sách La Định mang về một bọc thịt thú hoang lớn, hình như là những món nướng nóng hổi tươi ngon béo ngậy.

Sách La Định lấy ra vò rượu, ném cho Tuấn Tuấn một khúc xương vẫn còn dính chút thịt, Tuấn Tuấn vui sướng càm đến bên cạnh gặm xương.

Sách La Định thấy Bạch Hiểu Nguyệt vẫn còn đứng ngoài cửa, bèn hỏi nàng: “Nàng không đi ăn cùng họ à?”.

Hiểu Nguyệt lắc lư đi vào: “Không.”.

“Vậy nàng ăn cơm chưa? Có ăn thịt không?”. Sách La Định đưa cho nàng cái chân gà rừng nướng vàng: “Nếm thử trù nghệ của quân doanh chút đi, chân gà rừng!”.

Hiểu Nguyệt vén tay áo lên, đưa tay cầm lấy, ngồi trên ghế nhìn vào trong túi giấy dầu, thấy bên trong vẫn còn rất nhiều những món nướng hoang dã khác, không hề dời mắt hỏi: “Ngươi đi săn thú à?”.

“Ừ, ngứa tay nên vào núi với các huynh đệ một chút, gần đây trong núi nhiều đặc sản.”. Vừa nói vừa lau tay lên người.

Hiểu Nguyệt cau mày đưa cho hắn cái khăn để lau tay: “Lau mỡ đầy người thế!”.

Sách La Định ngại ngùng lau tay, sau rồi đưa tay vào áo lấy ra một thứ, đặt lên bàn.

“A?”. Hiểu Nguyệt đưa tay cầm lên xem, là một mảnh hổ phách lớn, bên trong còn có một con bướm gãy nửa cánh, mặc dù cánh đã bị gãy nhưng lại càng đặc biệt hơn.

“Ban nãy nhặt được trong núi đó.”. Sách La Định cắn một ngụm thịt lớn rồi chạy vào nhà lục lọi tìm được một cây đinh, khoan một lỗ trên mảnh hổ phách, đưa cho Hiểu Nguyệt: “Cầm về làm phiến trụy (2).”.

Hiểu Nguyệt vui vẻ: “Cho ta à?”.

Sách La Định tiếp tục gặm thịt: “Ừ, ta là nam nhân cần thứ đồ này làm cái gì? Đương nhiên là nhặt về để nịnh bợ phu tử rồi!”.

Hiểu Nguyệt cất mảnh hổ phách vào ví cẩn thận, tặng cho Sách La Định một nụ cười thật rạng rỡ, cười đến độ Sách La Định cũng run rẩy một cái – Bình thường nha đầu này miệng cũng rất nhỏ, nụ cười này lại thấy toàn răng không thấy mắt đâu!

Hiểu Nguyệt bỏ đi cáng dáng vẻ e thẹn mà mỹ nữ nên có, cầm chân gà rừng gặm lấy gặm để một ngụm… Ngon quá!

Chỉ lát sau, ngay cả chó mèo cùng Trình Tử Khiêm cũng bị mùi thơm của thịt nướng dụ tới.

“Oa, có thỏ hoang không?”. Tử Khiêm nhào tới.

Sách La Định đưa thịt thỏ hoang cho hắn, biết Trình Thử Khiêm thích ăn thịt thỏ hoang nướng nhất, cho nên mấy thủ hạ của hắn cứ rảnh rỗi lại săn mấy con về nướng lên rồi đưa tới.

Lúc này, kể cả bọn nha hoàn cùng gia định đã hoàn thành công việc của một ngày rồi cũng bị dụ đến cả, Hiểu Nguyệt bảo tất cả mọi người cùng đến đây ăn, dù sao đồ ăn cũng nhiều, có ăn cũng không hết.

Chờ đến khi cả Bạch Hiểu Phong cũng bị dụ tới thì đã thấy người ngồi đầy một sân viện, đang ngấu nghiến ăn thịt đây này.

Có chút dở khóc dở cười, Bạch Hiểu Phong tới bên cạnh bàn ngồi xuống, Hiểu Nguyệt cầm một miếng thịt nai thơm ngon cho hắn ăn.

Bạch Hiểu Phong vén tay áo đón lấy, cách ăn không nhã nhặn cũng không thô lỗ, vừa ăn vừa hỏi Sách La Định: “Ngươi biết Côn Sơn không?”.

Sách La Định ngớ người: “Ngươi nói ngọn núi ở phía Tây hoàng thành à?”.

“Ừ.”. Bạch Hiểu Phong gật đầu: “Ngày mai thư quán Côn Sơn muốn đến thăm, có thể sẽ phải tỉ thí một trận nữa.”.

Sách La Định nghe vào tai này lại ra ở tai kia, trong lòng thầm nghĩ mấy cái thư quán có tỉ thí cũng là văn thử chứ không phải võ thử, liên quan quái gì đến lão tử chứ?

“Ta định phái ngươi ứng thí.”.

Bạch Hiểu Phong nói xong câu này đã khiến Sách La Định suýt nữa cắn phải đầu lưỡi, há miệng cầm xương chỉ vào mình: “Ta á?”.

Bạch Hiểu Phong gật đầu một cái.

“Ngươi chắc chứ?”. Sách La Định quẹt miệng: “Ta thì chẳng sao hết, nhưng ngươi không sợ ta sẽ bêu xấu danh tiếng của ngươi à?”.

Bạch Hiểu Phong lắc đầu: “Thư quán Côn Sơn này khác với các thư quán khác, ngươi đã từng nhìn thấy thư quán xây trong thung lũng trong núi chưa?”.

Sách La Định nghe không hiểu: “Ý gì?”.

“Ta biết.”. Trình Tử Khiêm cái gì chẳng biết, dùng tay áo lau mỡ dính ở miệng nói: “Viện trưởng của Thư quán Côn Sơn này là một võ nhân, vô cùng hung ác, học sinh đến học ở thư quán của hắn không chỉ phải biết văn mà còn phải biết cả võ, hơn nữa thư viện này cực thích tìm người khiêu chiến tỷ thí, lợi dụng việc tỷ thí mà chơi xấu, những thư quán bị họ để mắt hầu hết đều phải đóng cửa, còn bị bọn chúng thắng rất nhiều tiền, cả học sinh c