ia, Bạch thừa tướng nghe xong cũng phải phun rượu đầy đất.
“Ha ha… Tên phu tử nói ngọng nào dạy cho ngươi cái bản Tam Tự Kinh này vậy?!”. Bạch thừa tướng cười ngả trước ngả sau, trước giờ hắn đều là lão cổ hủ, có khi cả đời này cũng chưa từng cười vui vẻ đến vậy.
Trình Tử Khiêm ở trong rừng bĩu môi – Được đó Lão Sách, rất có bản lĩnh.
Sách La Định liếc hắn một cái: “Có ngươi mới là tên nói ngọng đọc không rõ chữ ấy, tiểu phu tử của ta rất giỏi.”.
Bạch thừa tướng hơi ngây người, hỏi: “Tiểu phu tử, phu tử của ngươi nhỏ tuổi hơn ngươi à?”.
Sách La Định tiếp tục sờ cằm, nhìn trời.
“Là một cô nương hả?”. Bạch thừa tướng tiếp tục thăm dò.
Sách La Định cầm vò rượu uống một ngụm: “Ông già nhà ông cũng lắm chuyện thật.”.
Bạch thừa tướng vừa định nói gì nữa thì lại nghe thấy có tiếng động truyền đến từ bên ngoài rừng cây.
“Xui thật, đột nhiên lại mưa to.”.
Lúc này, bên ngoài có mấy người đi đường dắt ngựa vào rừng, hình như cũng đến trú mưa.
Hai người này mặc thường phục, vừa nhìn qua cũng biết là người luyện võ, mắt ngang mày dọc, nhìn có chút hung dữ.
Hai người liếc nhìn Bạch thừa tướng cùng Sách La Định ngồi dưới tàng cây một cái, không nói gì nhiều, cũng lấy chút nhánh cây lợp một cái mái bằng, đứng trong đó tránh mưa.
Bạch thừa tướng cảm thấy hai người này mắt lươn mày lẹo, ngồi thì cứ ngồi, việc gì phải nhìn về phía hắn, quỷ quỷ quái quái.
Sách La Định tiếp tục đẽo dao gỗ, trên đao còn khắc thêm một con heo, nhìn rất sống động.
Lúc này mưa cũng nhỏ dần.
Thừa tướng phát hiện hai người đi đường kia đánh mắt ra hiệu cho nhau, hình như rất để ý đến hai người. Thừa tướng bèn lo lắng, động vào Sách La Định một cái.
Sách La Định ngẩng đầu lên nhìn hắn, ý hỏi – Làm gì vậy?
Bạch thừa tướng nháy mắt với hắn – Hai người kia trông không giống người tốt lắm, liệu có phải côn đồ cướp bóc hay không?
Sách La Định quay đầu lại liếc mắt nhìn, đối mắt nhìn nhau với hai người qua đường kia một cái.
Sách La Định sờ cằm – A? Hai người hơi hơi quen mắt.
Còn đang suy nghĩ, hai người kia lại đột nhiên đứng lên, đi tới trước mặt hai người bọn họ.
Bạch thừa tướng khẩn trương lên – Bọn họ có mang theo đao!
Sách La Định cũng ngẩng đầu nhìn hai người, bỗng nhiên, lại thấy hai người rút hai cây dao găm từ bên hông ra.
Bạch thừa tướng giật mình – Qủa nhiên là cướp!
Hai người kia rút dao găm ra, nhưng lại không hề cướp bóc, bởi vì thanh dao găm trên tay bọn họ là đồ gỗ.
Vừa nhìn thấy thanh đao gỗ này, Sách La Định liền sửng sốt.
“Sách La Định phải không?!”. Hai người kia vừa mừng vừa sợ gọi một tiếng: “Thật sự là ngươi rồi!”.
Sách La Định nhìn chằm chằm hai người thật kỹ, vui vẻ: “À, thì ra là hai tiểu tử các ngươi.”.
Hai người kia kích động chạy đến bá vai Sách La Định, có vẻ như bạn xa cách cũ lâu ngày gặp lại.
Ban nãy thiếu chút là Bạch thừa tướng đã xảy bổ lên rồi, lúc này lại có chút sững sờ - Tình huống này là sao?
Sau đó nói ra mới biết, thì ra hai người này cũng chẳng khác Sách La Định là mấy, đều là cô nhi, khi nhỏ có chơi chung với nhau, lớn lên mỗi người mỗi ngả, cũng không gặp nhau khoảng hai mươi năm rồi.
Lại hỏi kỹ thêm chút nữa, thì ra hai người này bây giờ mở một tiêu cục, làm ăn cũng không tệ. Lần này đến đây làm ăn nhưng lại thất bại, vốn định trở về, chẳng ngờ giữa đường gặp mưa lớn, lại có thể gặp được huynh đệ.
Bạch thừa tướng ở bên cạnh sờ râu, nghe mấy người nhắc đến những chuyện vui khi bé, chợt cũng ngộ ra tại sao cách nói chuyện của Sách La Định lại quái dị như thế, là do hắn quen biết những loại người khác mình. Quá trình trưởng thành của Sách La Định này hoàn toàn khác với tất cả những người mà mình quen biết hoặc qua lại!
Chỉ tiếc thời gian gặp nhau quá ngắn, hai vị huynh đệ kia còn phải lên đường, mưa đã ngừng, cũng muốn lên đường.
Trước khi đi, Sách La Định còn hỏi hai người: “Sao làm ăn lại thất bại? Có tổn thất không?”.
Hai người lắc đầu một cái: “Đừng nhắc đến nữa, gần đây có người trả giá cao tìm cao thủ đóng tại núi Đại Bình.”.
Sách La Định hơi sững sờ, cũng lưu ý hơn: “Tìm cao thủ thế nào?”.
“Phần lớn đều là những kẻ vô cùng hung ác.”. Hai người nói cho Sách La Định biết: “Hai chúng ta mới hoàn thành một chuyến phiêu, trước năm mới cũng không có chuẩn bị đi xa nhà nữa, nghe nói có việc này, nghĩ có người muốn cướp phiêu nên mới đến xem xét một chút. Nhưng xem ra lần này trông có vẻ như đều là sát thủ lại còn rất thần bí, cho nên chúng ta không nhận nữa.”.
Sách La Định nghe xong gật đầu một cái, lại hẹn họ mấy ngày nữa tụ tập uống rượu, tiện thể còn đưa toàn bộ bạc mang trên người cho hai huynh đệ kia luôn.
Hai huynh kiên quyết từ chối, nhưng Sách La Định có vẻ quen kiểu làm đại ca nói một không hai rồi, hai huynh đệ chẳng còn cách nào khác là cầm bạc đi, hẹn lần sau sẽ lại tụ tập, phải uống đến sáng mới thôi.
Bạch thừa tướng ở bên cạnh tán thưởng gật đầu – Người giang hồ quả nhiên có tình có nghĩa!
Tiễn hai người đi rồi, Sách La Định rời khỏi rừng cây, ngẩng đầu nhìn sắc trời, nói với Bạch thừa tướng: “Ông già, đường này rất bình yên, ông cứ đi tiếp về phía trước