Old school Easter eggs.
Hiểu Phong Thư Quán Bát Quái Sự

Hiểu Phong Thư Quán Bát Quái Sự

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324775

Bình chọn: 8.5.00/10/477 lượt.

một đoạn nữa là tới thôi.”.

Nói xong, Sách La Định đi về hướng ngược lại, có vẻ vội vã trở về.

Bạch thừa tướng cũng đâu phải đi tìm con gái gì, cũng chạy theo hắn.

Sách La Định dở khóc dở cười, quay đầu lại nhìn ông già kia một cái: “Ta nói sao ông cứ đi theo ta vậy?”.

“Trời sắp tối rồi, ta về thành nghỉ một đêm, sáng mai đi tiếp!”. Bạch thừa tướng phản ứng cũng rất nhanh.

“À.”. Sách La Định gật đầu một cái, tiếp tục đi về phía trước.

Trời mưa, đường trơn trượt, Sách La Định tâm trạng nặng nề đi rất nhanh, còn Bạch thừa tướng dù sao cũng là người nhã nhặn, hơn nữa hắn quen ngồi xe ngựa hoặc ngồi kiệu rồi, vừa sơ ý một chút đã bị trượt chân…

“Ái cha!”.

Sách La Định quay đầu lại, thấy ông già đó ngã cũng thật mạnh.

“Này.”. Sách La Định tới đỡ hắn, thầm nghĩ chắc không ngã chết đó chứ?

Bạch thừa tướng bị ngã đầy người bùn đất, xoa hông: “Ái da, trẹo hông rồi.”.

Sách La Định đỡ hắn dậy, bảo hắn đi thử mấy bước xem… phát hiện ra ông lão này ngoại trừ đau hông ra thì chân cũng không bị thương.

“Mấy người đọc sách các ngươi không thể cứng cáp thêm chút à?”. Sách La Định lắc đầu: “Đọc ít sách vận động nhiều chút chẳng phải là ổn rồi sao, đi đường bằng mà cũng có thể lọt hố nữa.”.

Bạch thừa tướng thầm nói, tưởng ta dễ dàng lắm ấy!

“Ài, để ta cõng ông đi.”. Sách La Định bất đắc dĩ, ngoắc tay với Bạch thừa tướng: “Ông ở khách điếm nào? Hay là ta cõng ông đi tìm con gái ông đi? Để nàng ta chăm sóc ông nhé?”.

“Không đi, đến khách điếm là được.”. Bạch thừa tướng lắc đầu.

Sách La Định bất đắc dĩ, cõng lão quay về, lát nữa hắn còn muốn đến núi Đại Bình một chuyến cho nên chạy rất nhanh.

Bạch thừa tướng bám trên lưng hắn. Đừng nói chứ, vị Đại tướng quân này đúng là khác biệt, chạy thật nhanh lại thật vững! Lại nghĩ tiếp, mẹ bọn trẻ nói đúng là chẳng sai chút nào, tên võ tướng này cao lớn uy mãnh, hắn đúng là có thể bảo đảm an toàn cho Hiểu Nguyệt. Hơn nữa, Bạch thừa tướng cũng có chút hảo cảm với Sách La Định, tốt bụng, có nghĩ khí, bản chất không xấu! Qủa nhiên không thể tin lời đồn đại được! Chỉ là rất độc miệng, muốn đánh hắn!

Bạch thừa tướng còn đang suy nghĩ, Sách La Định đã cõng hắn về thành rồi, thật đúng lúc, lại đụng phải một chiếc xe ngựa, là xe của Bạch Hiểu Nguyệt trở về từ phủ Thừa tướng.

Hôm nay Hiểu Nguyệt còn rất khó hiểu, khó khăn lắm nàng mới về phủ thăm cha nương một chuyến, sao cha nàng lại ra ngoài chứ? Lúc nương nàng nhắc tới còn làm vẻ thần bí thâm sâu nữa.

Sách La Định thấy xe ngựa của Bạch Hiểu Nguyệt, nhanh chóng đặt Bạch thừa tướng lên xe của Hiểu Nguyệt, nói: “Hiểu Nguyệt, nàng giúp ta đưa ông già này về khách điếm, ta có việc gấp phải ra ngoài thành.”.

Nói xong, cũng không nhìn vẻ mặt Hiểu Nguyệt đã chạy rồi.

Chờ Sách La Định đi rồi, Bạch thừa tướng sờ râu, đảo mắt thấy con gái đang nghiêng đầu khó hiểu nhìn mình.

Bạch Hiểu Nguyệt thấy cha nàng cả người đầy bùn đất, tiến tới lau cho hắn: “Cha, sao ngài lại đi chung với Sách La Định vậy?”.

Bạch thừa tướng lúng túng, cũng đâu thể nói là đặc biệt chạy đến thử con rể tương lai được, bèn nói: “À… cha ra ngoài thành tìm một người bạn, trên đường bị ngã chổng queo cho nên đụng phải Sách La Định.”.

“Thật sao?”. Hiểu Nguyệt có chút lo lắng: “Hắn cõng ngài về ạ? Vậy hắn có biết ngài là cha con không?”.

“Không biết, còn gọi ta là ông già nữa.”. Bạch thừa tướng trả lời, còn có chút ghen tỵ, sao không hỏi xem cha con ngã có nặng không một chút chứ.

Hiểu Nguyệt lại lo lắng: “Hắn chỉ gọi những lão nhân tốt là ông già thôi, nghĩ gọi như vậy khá thân thiết!”.

Bạch thừa tướng dở khóc dở cười – Cùi trỏ con bé này chổng hết cả ra ngoài rồi, cha con đang đau lưng đó!

“Sách La Định này, con người có chút thô lỗ…”.Bạch thừa tướng vừa mới mào đầu.

“Nhưng mà tấm lòng hắn rất tốt.”. Hiểu Nguyệt đã vội vàng bổ sung.

“Hình như không biết nhiều chữ lắm…”.

“Hắn vẽ rất đẹp!”.

“Có chút lưu manh…”.

“Người luyện võ không câu nệ tiểu tiết mà.”.

“Quàng chân bá vai chẳng có quy củ gì hết.”.

“Hắn cũng đâu phải là văn nhân nhỏ nhen hay ghen tỵ.”.

“Cha và anh con đều là văn nhân.”.

“Hừ.”.

***

Hiểu Nguyệt mất hứng xoay mặt đi – cha nàng chỉ thấy Sách La Định có nhiều khuyết điểm, cũng không thèm để ý đến ưu điểm của hắn.

Bạch thừa tướng thở dài – Hay là hôn sự này cứ quyết định vậy đi, xem ra con gái mình phóng lao chẳng thể quay đầu được nữa rồi, vẫn cảm thấy tên tiểu tử kia quá lời rồi!

Nhưng mà, một lúc lâu sau, lão Thừa tướng vẫn nói: “Sách La Định cũng coi như là một đại anh hùng vĩ đại, cũng đáng để nương tựa suốt đời, con người cũng rất thú vị.”.

Hiểu Nguyệt có chút kinh ngạc nhìn cha mình – Khen Sách La Định đó! Còn nói nương tựa suốt đời gì đó…

***

Chờ đến khi Sách La Định trở lại thư quán một lần nữa thì trời đã tối rồi.

Vừa vào đến cửa đã thấy bọn Đường Tinh Trị đang quây quanh, nghiên cứu gì đó.

“Các ngươi làm gì đấy?”. Sách La Định đi tới.

“Ngày mai đến bãi săn săn thú!”. Hồ Khai mở lời: “Lần này Tinh Trị dẫn theo một đội, Tinh Vũ dẫn một đội, có thể sẽ tranh tài một chút.”.

“À…”. Sách La Định gật đầu một cái, suy nghĩ một