XtGem Forum catalog
Hiểu Phong Thư Quán Bát Quái Sự

Hiểu Phong Thư Quán Bát Quái Sự

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324363

Bình chọn: 7.00/10/436 lượt.

n Tuấn đi.

Sách La Định đứng trong sân, sờ cằm nhìn bóng lưng uyển chuyển của Hiểu Nguyệt, trong lòng thầm nói nha đầu này gần đây càng nhìn càng dễ chịu nha, dễ chịu đến không thể dễ chịu hơn nữa.

Đột nhiên lại nghe thấy sau lưng ai đó chen vào nói: “Lão Sách à, cô nương này thật tốt, gả đi… ấy nhầm, cưới đi!”.

Sách La Định quay đầu lại, quả nhiên là Trình Tử Khiêm: “Chuyện bảo ngươi điều tra thế nào rồi?”.

“Có đầu mối rồi!”. Trình Tử Khiêm mở giấy ghi chép ra, nói: “Gần đây đúng là có người chiêu mộ sát thủ, tiến hành rất bí mật, yêu cầu là những người quen thuộc với địa hình vùng núi Đại Bình. Mặt khác, cuối cùng cũng điều tra ra được người kết nối và triệu tập, là Huy công công.”.

“Qủa nhiên là người do Vinh phi mua chuộc sao.”. Sách La Định lắc đầu một cái: “Xem ra ngày đi săn ấy, không phải bà ta muốn Đường Tinh Vũ thắng, mà là muốn Đường Tinh Trị chết à.”.

“Ác như vậy sao?”. Trình Tử Khiêm lắc đầu một cái: “Chơi lớn thật. Thật ra thì ta cũng đã hỏi thăm một chút về chuyện của Nguyệt Như lúc trước, hình như người truyền ra tin tức, có thể là Vinh phi.”.

“Bà ta muốn giá họa cho Lệ phi cùng Hoàng hậu, gây loạn thì giá họa cho Đường Tinh Trị.”. Sách La Định lắc đầu một cái: “Ái dà, thái bình thịnh thế cũng thường bị hủy hoại trong tay mấy nữ nhân mà.”.

“Vậy ngươi định ra nhập bên kia là để ngăn cản bọn họ hành thích à?”. Trình Tử Khiêm hỏi: “Mấy bà đó muốn lôi kéo ngươi để làm con bài dự trù. Thật ra thì trong lòng Hoàng thượng cũng đã đoán được ít nhiều, nếu không sẽ không phái người bảo vệ Nguyệt Như và Tinh Trị rồi. Ngươi nhất định phải nhảy vào bãi nước đục này à? Hay là cứ trực tiếp dẫn người đến bắt được cả người lẫn tang vật rồi giao cho Hoàng thượng xử lý đi?”.

Sách La Định sờ mũi, lắc đầu một cái: “Đến lúc đó hãy nói tiếp.”.

Tử Khiêm than thở: “Ta biết ngươi nghĩ cái gì, hẳn là ngươi muốn có thể hóa giải chuyện này mà vẫn không làm tổn thương hòa khí đi, đỡ phải gây ra rối loạn gì.”.

Sách La Định vẫn tiếp tục im lặng.

“Vậy ngươi phải nhớ kỹ đến những gì vị Thiếp hữu ý đó của ngươi nói.”. Tử Khiêm thấy không thể khuyên được hắn, chẳng còn cách nào khác là vỗ vai hắn khuyên: “Cẩn thận là trên hết.”.

Sách La Định xua tay – Thiếp cái đầu ngươi ấy.

Ngày hôm sau… tin đồn lại vang dội khắp thành, cũng chẳng biết là ai tung ra tin tức, nói lần đi săn này hình như Sách La Định quyết định giúp Đường Tinh Vũ, Đường Tinh Trị phải một mình ứng chiến.

Cho nên, lại có rất nhiều người khó hiểu.

“Chẳng phải Sách La Định và Lục hoàng tử cùng một thư quán à?”.

“Đúng vậy, đâu có lý nào lại đi giúp người ngoài mà không giúp người mình chứ!”.

“Đừng nói nữa, phẩm hạnh của Đường Tinh Vũ không ra gì cũng đâu phải là bí mật, có lẽ Sách La Định và hắn lại rất hợp nhau mới đúng ấy chứ?”.

“Chậc! Lục hoàng tử phải cố gắng lên đó, đừng có thua cái tên lưu manh ấy!”.

“Đúng vậy….”.

Trong thư quán, bọn Đường Tinh Trị và Hồ Khai tìm một mảnh rừng nhỏ để luyện tập.

Hồ Khai nói với Đường Tinh Trị: “Ngươi có nghe nói qua không, Sách La Định có một đạo quân săn thú đặc biệt, chỉ cần một buổi chiều vào rừng săn thú rừng cũng đủ cho cả quân doanh chén một bữa thịnh soạn rồi.”.

Đường Tinh Trị liếc hắn một cái: “Bớt nâng cao sĩ khí địch hạ bớt uy phong ta đi.”.

“Tinh Trị này, ngươi đừng có đấu sĩ với Sách La Định nữa, bây giờ không phải lúc đâu.”. Thạch Minh Lượng cũng khuyên: “Ta thấy Sách La Định cũng chỉ muốn trêu chọc ngươi mà thôi, nếu ngươi muốn người ta giúp một tay, chỉ cần mở miệng nói, cũng đâu có thể để lúc nào người ta cũng chạy đến giúp ngươi mà đến một câu tạ ơn ngươi cũng không buồn nói được.”.

“Cũng đúng, hắn đã giúp chúng ta bao nhiêu lần rồi.”. Cát Phạm nói: “Ngươi chỉ vì Bạch Hiểu Nguyệt nên mới không hợp với hắn mà thôi, thật ra thì…”.

“Ai dà.”. Đường Tinh Trị còn chê mọi người quá phiền phức, nói: “Bây giờ có nói gì cũng vô dụng, luyện bắn tên cho tốt đi!”.

***

Đầu bên kia, Sách La Định dẫn người đến núi Đại Bình, ra lệnh cho Tử Liêm mai phục cho tốt, chuẩn bị sẵn sàng.

Hôm nay hắn hẹn Đường Tinh Vũ buổi chiều vào thử tên, chẳng biết thằng ranh đó bắn có chính xác không.

Nhưng mà đợi đến tận lúc trời xẩm tối đến nơi mới thấy Đường Tinh Vũ sai một tên hạ nhân tới, nói là hắn ngủ quên mất, bảo bọn Sách La Định tự luyện đi.

Tử Liêm cau mày: “Phù bất khởi A Đẩu. (1)”

Sách La Định lại cười một tiếng: “Không đến càng tốt, đỡ phiền phức.”.

Kỳ đi săn đến hẹn lại lên, cánh nam nhân toàn thành đều bắt đầu bàn tán các loại chuyện về cung nỏ, con mồi.

Ngày này là đại hội đi săn của hoàng cung, tiến hành ở bãi săn tại thành đông.

Lần đi săn năm nay đã trở thành một mối quan tâm đặc biệt, bởi vì nghe nói đây là cuộc tranh tài giành ngôi vị quân chủ tương lai. Ban đầu, tất cả mọi người đều nghĩ Đường Tinh Trị thắng chắc rồi, nhưng ai mà biết tại thời điểm mấu chốt nhất Sách La Định lại chọn đứng về phe Đường Tinh Vũ, cho nên… thắng bại lại trở về thế cân bằng.

Mới sáng sớm, trong bãi săn đã tụ tập đầy người rồi.

Hoàng thượng và Hoàng hậu cũng tới.

Trước giờ Hoàng hậu đều không thích những vi