Insane
Hiểu Phong Thư Quán Bát Quái Sự

Hiểu Phong Thư Quán Bát Quái Sự

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324341

Bình chọn: 7.5.00/10/434 lượt.

chút, lại hỏi: “Đường Tinh Vũ điều tra sơn tặc thế nào rồi?”.

Mọi người nhìn nhau một cái, cùng đồng thanh hỏi: “Sơn tặc gì?”.

“Chuyện Trần Tỉnh trước đây ấy.”. Sách La Định nhắc nhở.

“Sáng nay Tinh Vũ vẫn còn uống rượu ở Vạn Hoa Lầu.”. Đường Tinh Trị bĩu môi: “Đã quên mất từ lâu rồi.”.

Sách La Định bèn cau mày.

Lúc này, Trình Tử Khiêm cầm bản thảo đi đến, nói: “Hôm nay lại có chuyện để buôn, muốn nghe không?”.

Sách La Định đứng trong sân ngây người.

Bạch Hiểu Nguyệt dẫn theo Tuấn Tuấn đi vào: “Buôn chuyện gì?”.

Bạch Hiểu Phong khoanh tay đi ở phía sau. Hắn biết hôm nay lão Thừa tướng đi thử Sách La Định, còn rất tò mò không biết cha mình có bị kinh ngạc vì Sách La Định hay không. Có điều, khi Hiểu Nguyệt đi về kể chuyện vừa rồi, Bạch Hiểu Phong lại càng thêm giật mình – Sách La Định thật biết cách, cha mình mà lại đi khen ngợi hắn nữa.

Tử Khiêm đi đến trước mặt mọi người: “Đây là tin đồn cuối cùng!”.

“Tin đồn gì?”. Mọi người tò mò.

“Nghe nói sau lần đi săn này sẽ quyết định ngai vị Thái tử!”.

Tử Khiêm vừa nói xong, tất cả mọi người đều nhìn hắn.

“Thật sao?”. Hồ Khai hăng hái, vỗ Đường Tinh Trị một cái: “Ta đã nghĩ mà, hôm qua cha ta còn dặn dò ta, lúc đi săn phải giúp ngươi chiến thắng nữa.”.

“Yên tâm đi.”. Thạch Minh Lượng cười: “Cho dù lần này Tinh Trị không thắng thì ngai vị Thái tử cũng không đến lượt Đường Tinh Vũ.”.

“Chắc chắn vậy?”. Cát Phạm cũng tiến đến.

“Mấy hôm nay Tinh Vũ lại trở về như xưa rồi.”. Thạch Minh Lượng cười mỉa mai: “Không đi kỹ viện cũng là uống rượu mua vui, Hoàng thượng biết rõ nhất, ai dám giao giang sơn xã tắc cho hắn chứ, Tinh Trị mạnh hơn hắn nhiều.”.

“Chỉ là đến thời khắc cuối cùng không biết Vinh phi có giở trò gì hay không.”. Hồ Khai bắt đầu lo lắng, thỉnh thoảng còn nháy mắt với Đường Tinh Trị, ý bảo hắn – Nhờ Sách La Định giúp một tay đi!

Đường Tinh Trị vẫn rất miễn cưỡng, gãi đầu gãi tai.

“Sách tướng quân, ngài cũng đi cùng chứ?”. Sầm Miễn cũng là người tốt, thấy Đường Tinh Trị không nói gì thì giúp hắn hỏi Sách La Định.

Sách La Định còn chưa kịp nói gì thì Đường Tinh Trị đã nói chen vào: “Ai cần hắn đi chứ, tự ta sẽ giải quyết.”.

Sách La Định híp mắt cười mà gật đầu một cái: “Ừ, có chí khí, vậy ta đi giúp Đường Tinh Vũ vậy.”.

Đường Tinh Trị sửng sốt.

Hồ Khai nhảy dựng lên: “Ngươi không đùa chứ.”.

Thạch Minh Lượng cũng gật đầu: “Đúng vậy, cùng thư quán cả mà!”.

Sách La Định hỏi Đường Tinh Trị: “Ngươi cảm thấy sao?”.

Đường Tinh Trị nghiêng đầu: “Muốn giúp ai thì giúp, sợ ngươi sao.”.

Hồ Khai kéo tay hắn.

Sách La Định hài lòng gật đầu: “Vậy quyết định thế đi.”.

Vừa nói xong, bên ngoài có một tên gia đinh chạy vào: “Sách tướng quân, Vinh phi muốn mời ngài đi dùng trà.”.

Sách La Định phất tay, cười nói: “Không cần uốn trà, nói là ta đồng ý.”. Nói xong, đi vào nhà.

Mọi người xoay mặt nhìn nhau.

Thạch Minh Lượng bất mãn: “Không có nghĩa khí!”.

Đường Tinh Trị thì lại chẳng có vấn đề gì: “Dù sao ta cũng không có trông cậy hắn sẽ giúp một tay!”.

Bạch Hiểu Phong như không nghe thấy gì hết, rời khỏi viện, Bạch Hiểu Nguyệt dẫn theo Tuấn Tuấn, đi đến nhà bếp.

Ngay đêm hôm đó, Sách La Định ngồi trong sân chuẩn bị cung nỏ, lâu lắm rồi hắn không đi săn thú, cũng ngứa tay rồi.

Hiểu Nguyệt đi vào, đến bên cạnh hắn, trong tay còn bưng một chung canh đưa cho hắn: “Ăn đi, gà hầm.”.

Sách La Định cầm lấy uống một ngụm, cảm thấy thật ngon, ăn một miếng thịt gà, còn đút cho Hiểu Nguyệt một đũa mề gà nữa.

Hiểu Nguyệt vui vẻ nhai. Sách La Định không còn có thể thoải mái đối mặt với nàng được nữa, vừa nhìn nha đầu này lâu một chút là thấy tim đập nhanh quá, không biết xảy ra chuyện gì vậy.

“Đúng rồi, cảm ơn ngươi ban nãy đã cõng cha ta về.”. Hiểu Nguyệt nói lời cảm ơn với.

“Cha nàng?”. Sách La Định khó hiểu.

“Người ngươi gặp lúc sáng đó…”. Hiểu Nguyệt mỉm cười: “Ngươi còn gọi ngài là ông già nữa.”.

“Phụt… khụ khụ.”. Sách La Định suýt nữa thì nuốt cả xương gà, vừa đấm ngực vừa hỏi: “Đó là cha nàng sao?!”.

Hiểu Nguyệt gật đầu: “Đúng vậy!”.

Sách La Định lập tức nhớ đến ông già đó nói gì mà “con gái ta thích tên lưu manh”… khóe miệng liền co giật, lầm bầm một câu: “May mà ta không có nương, nếu không thì nguy rồi.”.

“Sao?”. Hiểu Nguyệt không hiểu.

“Không có gì… ha ha.”. Sách La Định cười khan hai tiếng, thầm nghĩ, chắc Bạch thừa tướng phải giận điên lên cho xem.

“Cha ta nói ngươi rất tốt.”. Hiểu Nguyệt đột nhiên nói.

Sách La Định thì lại giật mình: “Hả? Tốt á?”.

“Ngài chính miệng nói với ta mà.”. Hiểu Nguyệt không quên bổ sung một câu: “Yêu cầu của cha ta rất cao! Để được ngài khen tốt cũng không có được mấy người đâu.”.

“Thật không?”. Tâm trạng Sách La Định tốt lên trông thấy.

Hiểu Nguyệt lại ngồi cùng hắn lúc nữa, đợi hắn ăn gà hầm xong rồi bèn thu thập bát đũa chuẩn bị trở về phòng ngủ.

“Nàng không hỏi một chút xem tại sao ta lại giúp Đường Tinh Vũ mà không giúp Đường Tinh Trị à?”. Sách La Định hỏi.

Hiểu Nguyệt lắc đầu một cái: “Nhất định là ngươi có lý do, ta tin tưởng ngươi. Có điều, ngươi cũng phải cẩn thận một chút.”. Nói xong, đỏ mặt dẫn Tuấ