80s toys - Atari. I still have
Hiểu Phong Thư Quán Bát Quái Sự

Hiểu Phong Thư Quán Bát Quái Sự

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324752

Bình chọn: 10.00/10/475 lượt.

h là Bạch thừa tướng cải trang.

Bạch thừa tướng đi lên, hỏi: “Ngươi có phải là Sách La Định không?”.

Sách La Định nháy mắt mấy cái, thầm nói quả nhiên biết hắn mới đến tìm hắn mà, bèn gật đầu: “Đúng vậy.”.

“Ta đã hỏi thăm người hoàng thành rồi, hỏi xem ai là người có võ công giỏi nhất lại hung ác nhất, tất cả bọn họ đều nói là ngươi.”.Ông lão nói.

Sách La Định dở khóc dở cười, đưa tay vỗ vai Bạch thừa tướng: “Ông già, ông muốn tìm một người có võ công giỏi nhất lại hung ác nhất làm gì? Đi đánh người hả?”.

Bạch thừa tướng đến gần quan sát Sách La Định một cái - Ừ, ngoại hình thực ra cũng không tệ, còn có chút khí khái anh hùng, hoặc nên nói…. Khí chất côn đồ nhỉ?

“Ta muốn nhờ ngươi giúp ta một chuyện!”. Ông lão nói.

Sách La Định khoanh tay quan sát trên dưới hắn một lượt: “Giúp cái gì?”.

***

Trình Tử Khiêm ăn no rồi, đi từ tửu lâu ra, vừa xỉa răng vừa nghĩ xem hôm nay có trò hay gì để xem không. Vừa nhìn một cái… đã thấy ở một ngã rẽ trước một cửa hàng, Sách La Định đang nói chuyện với một ông lão.

Tử Khiêm dụi dụi mắt – Há?! Đó chẳng phải là Bạch thừa tướng sao?!

Con ngươi chuyển hai vòng, Tử Khiêm vội vàng lôi giấy bút ra – Có trò hay để xem rồi, Lão Thái Sơn đến thử con rể tương lai đây mà!

***

“Nói ra rất dài dòng, ta là Định Huyền, họ Phương, mọi người thường gọi ta là Phương viên ngoại.”. Bạch thừa tướng kể câu chuyện đã chuẩn bị từ trước.

“À, Lão Phương đầu.”. Sách La Định tự thân thiết.

Bạch thừa tướng nín thở - Không có phép tắc gì cả.

Sách La Định còn tiện tay kéo râu hắn nữa, thấy là đồ thật: “Dài vậy à, lúc uống canh có bất tiện không?”.

Trình Tử Khiêm há to miệng – Sách La Định lại đi kéo râu của lão Thừa tướng sao?!

Bạch thừa tướng cố giữ lại khóe miệng muốn co giật – Chính sự quan trọng hơn, không nên so đo với thằng tiểu quỷ này.

“Con gái ta bị người ta bắt cóc mất rồi.”. Bạch thừa tướng cố nén giận nói tiếp.

Sách La Định ngây ngốc, hỏi: “Có người bắt cóc sao? Vậy lão tìm ta làm gì? Báo quan đi chứ?”.

Bạch thừa tướng lắc đầu một cái: “Con gái ta tự nguyện bị bắt đi.”.

Khóe miệng Sách La Định co giật – Lão già này cũng lớn tuổi rồi, liệu có phải đầu có vấn đề không?

“Nhà ta là hậu nhân danh môn, môn đệ thư hương!”. Bạch thừa tướng nói: “Con gái ta giỏi thi thư, đạt lễ nghĩa, bình thường đã hiểu lý lẽ lại rất xinh đẹp, thế nhưng cứ thế lại bị một tên lưu manh lừa đi mất.”.

Sách La Định nháy mắt mấy cái – Nói mãi, thì ra lại là chuyện nhà à?

“Tên lưu manh đó có võ công rất giỏi, chẳng biết tại sao con gái ta lại thích hắn nữa, nếu không phải hắn nhất định không chịu lấy chồng.”. Bạch thừa tướng ra vẻ đau lòng: “Hai người họ chẳng xứng đôi chút nào!”.

Sách La Định nghe cũng chẳng cảm thấy hứng thú gì, ngoáy tai.

“Cho nên ta muốn ngươi giúp ta hù dọa tên lưu mạnh kia một chút, để hắn biết khó mà lui, đừng có ý đồ với con gái ta nữa!”. Thừa tướng vừa nói vừa giơ hai ngón tay ra: “Ngươi giúp ta chuyện này, ta sẽ cho ngươi hai ngàn lượng!”.

Sách La Định nhướng mày – Há, nhiều tiền ghê.

“Ta nói này ông già.”. Sách La Định vỗ bả vai Bạch thừa tướng: “Có phải con gái ông thực sự thích tên lưu manh kia không?”.

Bạch thừa tướng suy nghĩ một chút, gật đầu một cái.

“Vậy chẳng phải là ổn rồi sao.”. Sách La Định lại kéo râu hắn: “Ngươi nghĩ thoáng chút đi, con cháu tự có phúc của con cháu, thật ra thì lưu manh cũng có rất nhiều điểm tốt mà.”.

“Chẳng hạn như?”. Bạch thừa tướng nhẫn nhịn hỏi.

“Chẳng hạn như đi đòi nợ, đi bắt trộm cũng đều có ích hết.”. Sách La Định vỗ vỗ ngực Bạch thừa tướng: “Con gái ấy mà, nàng muốn gả cho ai ông cứ theo ý nàng là được, con gái lớn chẳng thể giữ trong nhà đâu! Dù sao thì ông cũng giàu, nhìn còn trẻ như thế, cùng lắm thì cưới thêm mấy tiểu thiếp rồi sinh thêm mấy đứa nữa là được.”.

Bạch thừa tướng trợn trừng mắt, râu cũng sắp rụng luôn.

Sách La Định lại kéo râu hắn: “Về nhà đi, đại gia ta không thèm là cái chuyện chia ương rẽ thúy này đâu.”.

Nói xong phất tay áo bỏ đi.

Lúc này Trình Tử Khiêm cũng đã mò đến con hẻm gần chỗ hai người nhất rồi, vừa nhìn thấy sắc mặt của Bạch thừa tướng, ông lão cũng đã trợn mắt há miệng cả rồi.

Trình Tử Khiêm lắc đầu – Lão Sách à, ngươi xong rồi!

Bạch thừa tướng thấy Sách La Định đã bỏ đi xa rồi, lại đuổi theo mấy bước, đi theo hắn.

Đi thẳng đến ngoài cửa thành đông, Tử Khiêm trốn vào rừng cây, tiếp tục theo dõi.

Sách La Định quay đầu lại nhìn, thấy ông già kia vẫn còn đi theo, có chút hết nói: “Sao ông vẫn còn đi theo thế?”.

Bạch thừa tướng tiến lên: “Nhà ta đời đời đều là môn đệ thư hương, không thể chứa lưu manh trong nhà được!”.

Sách La Định nhìn trời: “Một đám thư ngốc thì chán chết mất, thêm một tên lưu manh không phải càng tốt hơn sao, ông già, năm nay ông bao nhiêu tuổi rồi?”.

Bạch thừa tướng bĩu môi: “Sáu mươi tuổi.”.

“Vậy sao?”. Sách La Định lại cảm thấy rất kinh ngạc: “Nhìn chỉ khoảng năm mươi thôi mà, sáu mươi tuổi mà muốn sinh tiếp nghe có vẻ khó.”.

Gương mặt Bạch thừa tướng lúc trắng lúc đỏ, tên Sách La Định thật chẳng nghiêm chỉnh chút nào.

Sách La Định đi tiếp về phía trước.

Bạch thừ