ới bàn đến chuyện có xứng hay không đi.
Trong Thái y viện, hai ngự y vẫn đang đánh cờ, nghĩ rằng tối nay trong hoàng cung tổ chức yến tiệc, lát nữa chỉ cần nấu chút canh giải rượu là xong, vẫn đang nghĩ xem bước tiếp theo phải đi thế nào thì “phanh” một tiếng, cửa chính bị đạp bay…
Hai người giật mình nhảy dựng, giật luôn cả chòm râu bạc của mình, kinh hãi mà nhìn về phía cửa…
Ngoài cửa chính, một bóng người cao ngất đứng trong cảnh tối lửa tắt đèn, khiến cho hai lão đầu cũng phải hít một ngụm khí lạnh, trấn định nhìn lại lần nữa, thấy Sách La Định đang bế một cô nương đi vào, nói: “Chân trẹo rồi!”.
Hai thái y vừa nhìn thấy Sách La Định là đã nhức cả đầu nhưng nhanh chóng đứng dậy, mặt vẫn còn phải tươi cười nữa…
“Bị trật khớp mà thôi.”. Ngự y kiểm tra chân của Hiểu Nguyệt xong thì mỉm cười nói một câu: “Bị thương không nặng.”.
“Đưa chân lên trước đi, giúp cô nắn lại.”. Một ngự y khác cầm một chiếc ghế nhỏ đến, ý bảo Hiểu Nguyệt nhanh đặt chân lên cái ghế đó…
Hiểu Nguyệt nhìn cái ghế nhỏ cứng rắn kia, lại thấy chân càng đau hơn nữa.
Một ngự y đứng trước băng ghế, ra hiệu bảo Hiểu Nguyệt nhanh chóng đặt chân lên ghế đi, còn nói thêm: “Sẽ hơi đau, cố nhịn một chút.”.
Sách La Định nhìn cái ghế một chút, phất tay với thái y, ý bảo – Bỏ cái ghế đó ra đi…
Thái y cũng chẳng hiểu lắm, nhưng mà trong hoàng cung này ngoại trừ Hoàng đế ra thì ai mà chả sợ Sách La Định, đặc biệt là hai ngự y này thì lại càng sợ hơn. Thỉnh thoảng rảnh rỗi là Sách La Định lại phái một thủ hạ có võ công cao cường đến xách họ đi. Mà xách đi làm gì? Cũng chẳng phải đi xem bệnh gì, chỉ bắt họ đến đỡ đẻ cho mấy con ngựa nương trong quân doanh của hắn thôi mà! Hai ngự y không ngừng kêu khổ, bọn họ là Ngự y mà, sao lại phải đi đỡ đẻ cho ngựa chứ. Sách La Định còn uy hiếp nữa, yêu cầu phải mẫu tử bình an! Ngộ nhỡ ngựa con ngựa mẹ mà có chuyện gì xảy ra, hắn sẽ đem hai người bọn họ đi hầm.
Thái y nhanh chóng bỏ cái ghế ra, Sách La Định ngồi xổm xuống, một chân quỳ trên mặt đất, đặt chân Hiểu Nguyệt lên đùi mình, rất cẩn thận, lại còn không quên liếc mắt, vừa nhắc nhở vừa dọa nạt thái y một câu: “Nhẹ thay một chút đấy!”.
Thái y nuốt một ngụm nước miếng, gật đầu lia lịa – Ai dám mạnh tay chứ, đỡ ngựa con không tốt còn bị hầm sống, nhỡ mà làm Bạch Hiểu Nguyệt bị đau có khi Sách La Định sẽ đào hố trong sân mà chôn sống luôn bọn họ cũng nên.
Mà đầu óc Bạch Hiểu Nguyệt vốn chỉ đầy những “đau quá đau quá” ban nãy, giờ đã chuyển thành “Á Á Á” hết rồi.
Toàn bộ gương mặt Hiểu Nguyệt lúc này chỉ toàn là hình ảnh cái đầu gối đang chạm mặt đất của Sách La Định kia… quỳ một chân trên đất đó! Qùy xuống đất đó!
Quỳ xuống mà độ cao vẫn không khác cái ghế ngồi là bao – Chân dài thật! Dài thật đó!
Cánh tay nhẹ nhàng đỡ lấy chân mình – Cách nâng thật là nhẹ nhàng, dịu dàng nha! Dịu dàng lắm đó!
Còn cả ánh mắt lúc cảnh cáo thái y nữa – Vì nàng mà uy hiếp người khác nhá! Khí phái quá!
Hiểu Nguyệt làm gì còn nhớ rõ đau đớn gì nữa, một khắc ban nãy vẫn còn hối hận sao lại chạy tới tham gia dạ tiệc cái khỉ gì, vừa mất công mất sức lại còn bị đau chân nữa, nhưng mà lúc này lại cảm thấy có chết cũng không còn đáng tiếc nữa, chuyến dự dạ tiệc này đã lời đủ rồi, a a a a a!
Tâm trạng Hiểu Nguyệt đang gầm thét không ngừng thì đột nhiên thấy Sách La Định lại đưa tay ra quơ quơ trước mặt nàng, hai đầu ngón tay thật dài của hắn còn búng cái “tách” trước mặt nàng nữa…
Toàn bộ lực chú ý của Hiểu Nguyệt đều bị hai đầu ngón tay kia hấp dẫn cả rồi, cùng lúc đó, ngự y kia nhanh tay mà “cụp” một tiếng.
“Ái da!”. Hiểu Nguyệt đau đến nhe răng.
Sách La Định nheo mắt lại, hai ngự y run rẩy một cái, Hiểu Nguyệt nhanh chóng xua tay: “Không đau nữa… Có phải được rồi không?”.
“Được rồi, được rồi!”. Hai ngự y thở hắt ra, một tiếng “không đau” này của Hiểu Nguyệt đã cứu mạng bọn họ rồi, chẳng may lại nói đau thì hai người bọn họ cũng chẳng biết sẽ nhận hậu quả gì nữa đây.
Sau khi khớp xương trở lại đúng vị trí của mình thì cũng không đau như vậy nữa, trong lòng Hiểu Nguyệt lại bắt đầu bay bổng, liếc mắt nhìn đôi giày của Sách La Định, chân thì dài mà giầy thì chưa đủ đẹp! Hay là mua cho hắn hai đôi giày đi, không biết chân hắn cỡ bao nhiêu, lát nữa đi tìm phu tử Tử Khiêm hỏi chút mới được.
Ngự y cầm hai thanh kẹp đến cố định chân cho Hiểu Nguyệt, không quên dặn dò: “Cần phải cố định như vậy một tháng, cố gắng đừng có di chuyển nhiều.”.
“À…”. Hiểu Nguyệt ngơ ngác gật đầu, sau đó còn vừa nghiêng đầu vừa nghĩ – Một tháng không được di chuyển, vậy thì cả tháng này sẽ phải làm thế nào đây? Dùng gậy à? Hay là…
Chờ thái y quấn kẹp xong rồi, nhìn cái chân đã bị bó thành cái chân heo, ngay cả giày thêu hoa cũng không thể đi được nữa, Hiểu Nguyệt cũng mím chặt môi lại, nhìn xấu chết.
“Ta cõng nàng đi.”. Sách La Định đi tới trước mặt nàng, cúi người xuống: “Lát nữa ta đến trù phòng kêu Lão Lại làm cho nàng một nồi chân giò.”.
Đôi mắt Hiểu Nguyệt cũng cong lên thành hình trăng khuyết, hai viền lê qua cũng in đậm lên hai bên má, đưa tay nhẹ nhàng bám lấy bả vai Sách La Định, Sá