Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Hiểu Phong Thư Quán Bát Quái Sự

Hiểu Phong Thư Quán Bát Quái Sự

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326492

Bình chọn: 7.5.00/10/649 lượt.

y tiền đồ của con trai hắn sẽ rộng mở quá rồi!

Quế vương tính toán xong rồi, Sầm Miễn lại có vẻ không hứng thú lắm: “Bọn Tinh Trị đều học trong Thư quán cả à?”.

“Ở cả.”. Trình Tử Khiêm híp mắt cười: “Thất công chúa cũng ở đó, biểu muội của ngươi ấy.”.

“Đúng vậy!”. Quế vương cười gật đầu, còn làm bộ tò mò: “Còn có ai nữa vậy?”.

“À, còn có Tiểu vương gia Hồ Khai, đại tài tử Thạch Minh Lượng và những người khác nữa, còn cả Tam công chúa…”.

“Biểu tỷ Nguyệt Như cũng ở đó sao?”. Sầm Miễn đột nhiên hỏi.

Trình Tử Khiêm hơi ngẩn người, giờ mới nhớ tới, tuổi của Tam công chúa quả thực lớn hơn Sầm Miễn, đúng là biểu tỷ của hắn rồi.

“Ở cả.”.

“À.”. Sầm Miễn gật đầu: “Đã lâu ta không gặp Tinh Trị rồi, đại danh của phu tử Hiểu Phong ta cũng nghe qua, nhưng mà nghe nói muốn vào thư quán rất khó.”.

“Không khó.”. Trình Tử Khiêm chỉ Sách La Định, ý bảo – Ngươi xem hắn cũng vào được mà.

Mọi người xung quanh đều cười, Sách La Định chỉ biết cười khan – Ngươi là tên nam nhân thích hóng hớt chết tiệt.

Mặc dù bên ngoài Trình Tử Khiêm nói nói cười cười, nhưng cặp mắt lại chú ý đến Sầm Miễn.

Không biết có phải là ảo giác không mà sau khi nói chuyện Tam công chúa Nguyệt Như cũng ở thư quán thì rõ ràng là Sầm Miễn hăng hái hơn nhiều.

Trình Tử Khiêm sờ cằm – Chẳng lẽ, người mà vị Tiểu vương gia này thích không phải là biểu muội Nguyệt Yên của hắn, mà lại là biểu tỷ Nguyệt Như sao? Vậy thì càng hay rồi!

Sách La Định đi cách mấy người mà vẫn có thể cảm nhận được sự hưng phấn của Trình Tử Khiêm – Tiểu tử này lại phát hiện ra tin tức gì rồi à?

Đoàn nhân mã hùng tráng vào thành, điểm dừng chân đầu tiên đương nhiên là Hoàng cung.

Lúc đi ngang qua thư quán Hiểu Phong, ngựa của Bạch Hiểu Nguyệt đã bị Bạch Hiểu Phong lén dắt đi rồi.

Xuống ngựa, Bạch Hiểu Phong nhìn Bạch Hiểu Nguyệt khoác áo choàng ăn mặc kiểu thư sinh thì có chút bốc hỏa: “Muội ăn mặc kiểu gì vậy?”.

Hiểu Nguyệt mím môi.

“Còn không mau đi thay đồ, đều tại Sách La Định hết! Muội là thục nữ danh môn, sao lại giống hệt một nha đầu hoang dại vậy?”. Bạch Hiểu Phong khá giận dữ.

Hiểu Nguyệt liếc hắn một cái, lửa giận của Bạch Hiểu Phong lập tức giảm mất một nửa, giọng nói cũng mềm mại hơn: “Con gái cần e lệ.”.

Bạch Hiểu Nguyệt tiếp tục liếc hắn.

Cuối cùng Bạch Hiểu Phong cũng chẳng còn chút khí thế nào nữa: “Đi thay y phục đi, tối nay phải tẩy trần cho Quế vương, hoàng cung thiết yến, Sách La Định cũng đi.”.

Hiểu Nguyệt chạy lon ton về phòng thay y phục.

Bạch Hiểu Phong khoanh tay lắc đầu, tiểu muội của hắn sao lại thích Sách La Định chứ, biết ăn nói với cha thế nào đây.

“Nàng có thể thích một người như vậy là phúc của nàng, sao phải lo lắng?”.

Bạch Hiểu Phong quay đầu lại, thấy Đường Nguyệt Như đứng sau lưng hắn, mỉm cười hỏi hắn.

“Hoa rơi hữu ý nước chảy vô tình, đây mà là phúc gì?”. Bạch Hiểu Phong có vẻ không có cùng quan điểm: “Sách La Định là một tảng đá cứng đầu, không biết phong tình là gì, muội muội của ta phải được nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa.”.

“Có thích hợp hay không, phải để Hiểu Nguyệt quyết định.”. Đường Nguyệt Như lại không cho là vậy: “Đương nhiên là nàng có phúc rồi, một người biết rõ mình thích cái gì, có thể đi thích người khác, dù sao thì cũng hạnh phúc hơn cái người được quá nhiều người thích mà lại không biết mình phải thích ai nhiều.”.

Bạch Hiểu Phong nhìn Đường Nguyệt Như, có chút xấu hổ.

Nguyệt Như cười mà lắc đầu một cái, đi ra ngoài.

“Này…”. Hình như Bạch Hiểu Phong đột nhiên nghĩ đến chuyện gì đó, muốn nói lại thôi.

Đường Nguyệt Như quay đầu lại: “Sao?”.

“Ta muốn biết Sách La Định có ý với Hiểu Nguyệt không.”. Bạch Hiểu Phong tiến lên mấy bước, đứng ngoài cửa với Đường Nguyệt Như.

“Vậy chàng tự mình đi hỏi hắn đi.”.

“Chẳng may biến khéo thành vụng thì phải làm sao?”. Bạch Hiểu Phong lắc đầu: “Hiểu Nguyệt sẽ không thèm để ý đến ta nữa.”.

Đường Nguyệt Như buồn cười: “Vậy chàng muốn ta giúp thế nào?”.

“Nhắc nhở Sách La Định một cái.”. Bạch Hiểu Phong nói: “Chỉ cần Hiểu Nguyệt không bị thiệt là được.”.

“Ừm, cũng không khó.”. Đường Nguyệt Như gật đầu một cái: “Nhưng mà ta lắm mưu nhiều kế như vậy, nhỡ đâu lại gây bất lợi cho chàng nữa… hại chàng bị mắng bị đánh thì không ổn.”.

Bạch Hiểu Phong dở khóc dở cười, Đường Nguyệt Như vẫn còn oán trách chuyện lần trước đây mà.

Thấy Bạch Hiểu Phong có chút bất lực, lại có chút không biết làm sao, cặp mắt nhìn mình rõ ràng đang cầu xin tha thứ, Đường Nguyệt Như cũng không giận nổi nữa, nhẹ nhàng vỗ vai hắn: “Cứ giao cho ta là được, nhưng mà chàng nhớ chàng còn thiếu ta một món nợ nhân tình, phải trả đấy.”.

Bạch Hiểu Phong gật đầu một cái, Đường Nguyệt Như đi ra ngoài cửa, lên xe ngựa, phu xe đánh xe về Hoàng cung.

Ngay lập tức, những người thấy cảnh này ngoài cửa lập tức tung tin đồn… Bạch Hiểu Phong và Đường Nguyệt Như đứng ngoài cửa liếc mắt đưa tình cùng nhau nói chuyện thầm kín! Vẻ mặt mờ ám cử chỉ thân mật, xem ra có ẩn tình!

Bạch Hiểu Phong xoay người vào thư quán đã thấy Bạch Hiểu Nguyệt thay y phục xong rồi, bộ váy trắng rõ ràng còn mới, cánh hoa hồng nhạt trên v