ạnh người”, ta giãy giụa muốn
vùng thoát khỏi bàn tay Thượng Quan Bùi. “Nàng ngay cả tâm nguyện cuối
cùng của nhị thúc nàng cũng muốn vi phạm sao?”, sắc mặt Thượng Quan Bùi
tái xanh, nơi khóe mắt nước mắt còn đọng lại. Hắn lôi kéo ta ra bên
ngoài chờ đợi. “Tư Đồ Gia, nàng nhất định phải nghe ta”. Thượng Quan Bùi kéo ta tới một bên, móc ra một cuốn thánh chỉ màu vàng sáng cùng một
bao quần áo. “Ngày mai ta phải đích thân xuất chinh, thắng bại sinh tử
từ đây đã không còn nằm trong phạm vi khống chế của ta. Viện quân khi
nào có thể đến, ta cũng không biết. Ta muốn nàng bây giờ mang theo thánh chỉ cùng ngọc tỉ tới kinh thành”. “Ta không đi!”, ta bật thốt lên,
trong đầu vẫn còn đang nghĩ tới chuyện nhị thúc bị thương.
“Đừng tùy hứng. Hiện tại chúng ta chỉ còn lại tám vạn người, mà quân địch vẫn còn mười chín vạn binh lực. Bây giờ nhị thúc nàng lại bị trọng thương,
tuy rằng Đinh Hữu Nam vừa rồi đã bị nhị thúc nàng tiêu diệt, thế nhưng
binh lực còn cách xa như vậy, ngày mai ta đối mặt là Thượng Quan Tước
kinh nghiệm nhiều năm sa trường, phần thắng của ta rất nhỏ”. Thượng Quan Bùi nhìn thấy ta còn muốn mở miệng nói, liền giơ tay ra hiệu cho ta yên lặng nghe tiếp. “Căn cứ theo tin tức thu được, Dương nhi được đại tẩu
nàng Bảo Văn Tuệ ôm về phủ, tạm thời hẳn là vẫn bình an vô sự. Nàng trở
lại kinh thành đi tìm Dương nhi, sau đó tùy cơ hành động. Nếu như ta có
cái gì bất trắc, nàng cầm thánh chỉ này, để cho Dương nhi kế thừa ngai
vàng, nàng làm Thái hậu, giúp đỡ Dương nhi làm tốt vị trí Hoàng Đế này”, hắn một hơi nói xong, không có ta có cơ hội ngắt lời.
“Ta biết để nàng một mình đi kinh thành, xác thực đối với nàng, một nữ tử
gia là yêu cầu hơi cao. Thế nhưng nàng ở trong lòng ta xưa nay chưa từng là một nữ tử bình thường. Nàng là Hoàng hậu Tư Đồ gia, là thê tử của
Thượng Quan Bùi ta. Nàng trừ có được dung nhan tuyệt thế, còn có sự
thông minh dũng cảm của một đại trượng phu, quan trọng hơn là ta biết
tâm địa nàng thiện lương, tôn sùng hứa hẹn tín nghĩa. Vì thế ta hiện tại mới dám mặt dày đi khẩn cầu nàng làm chuyện này”. Nước mắt Thượng Quan
Bùi lăn xuống hai gò má. Hắn tha thiết nhìn ta, ánh mắt sáng rực. Ta vẫn không nói với hắn chuyện ta trúng độc cùng nhà nhị tẩu có khả năng có
liên quan, hiện tại e rằng cũng không phải là thời cơ tốt mở miệng nói
ra chuyện này. Tuy rằng ta không muốn rời xa hắn ở thời điểm nguy cấp
này, thế nhưng đối với tình huống bây giờ, tuyệt đối không phải lúc nhớ
tới nữ nhi tình trường. Chỉ có tìm được Dương nhi, ổn định giang sơn xã
tắc, mới là sự tận tâm của ta người thê tử này đối với hắn.
Ta biết ngoại trừ đáp ứng hắn, không còn lựa chọn nào khác. “Ta đáp ứng
chàng, nhất định sẽ tìm được Dương nhi. Chàng cũng biết, ta nhất định sẽ xem Dương nhi như con ruột mà đối xử, thế nhưng chàng cũng phải đáp ứng ta, nhất định phải bình an trở về. Ta không muốn làm cái gì Thái hậu,
ta còn chưa có già như vậy”, ta dùng ngón tay đặt trên lồng ngực hắn,
từng chữ từng chữ nói ra. Hắn đưa tay bắt lấy tay của ta. “Ta sẽ trở về
cùng với nàng và Dương nhi, đừng lo lắng!”, hắn ôm ta vào trong lòng,
thì thào nói. “Ta làm sao cam lòng rời khỏi nàng, ta làm sao rời xa nàng được?”. Hắn ôm rất chặt khiến cho ta không thở nổi.
Đang khi nói chuyện, Mặt Cát Tư Tra ôm nhị thúc từ trong lều đi ra, sắc mặt
trắng bệch, lạnh lùng. Trong vòng tay hắn, nhị thúc tựa như đang ngủ
say, vẻ mặt an tường yên tĩnh. Ta bật thốt lên: “Hai người bây giờ muốn
đi đâu?”. “Gia phụ đã đi rồi”, nước mắt từ trên gương mặt hắn lướt
xuống, kéo dài thành một đường nhỏ xuống người nhị thúc. Mặc Cát Tư Tra
cũng không quản nhiều như vậy, đi thẳng tới trước mặt Thượng Quan Bùi,
ôm quyền nói: “Gia phụ trước khi lâm chung có một yêu cầu, muốn ta dẫn
người trở về Oát Đan, cùng mẫu thân mai táng cùng nhau. Vì thế ta hiện
tại đem thi thể người đi hỏa táng, sau đó hợp táng hài cốt của người
cùng mẫu thân. Bọn họ khi còn sống yêu hận dây dưa nhiều năm như vậy
nhưng vẫn không thể làm bạn, hiện tại rốt cuộc có thể yên bình say giấc
bên nhau. Ta làm nhi tử cũng coi như tận chút hiếu đạo cuối cùng”.
Ta đã khóc không thành tiếng trong lồng ngực Thượng Quan Bùi. Thượng Quan
Bùi ôm ta thật chặt, gật gật đầu với Mặc Cát Tư Tra. Mặc Cát Tư Tra hờ
hững đi ra ngoài, đi được vài bước, hắn đột nhiên xoay người nói với ta: “Gia phụ khi còn sống vẫn yêu thích ngươi nhất. Vì thế ta người đường
huynh này nhắc nhở ngươi một câu cuối cùng, cẩn thận người bên cạnh
ngươi. Lúc đó người giao cho Nguyễn Văn Đế bức chân dung kia, còn có
người tiết lộ hành tung của ngươi ở núi Mông La Cách hẳn là người thân
tín nhất bên cạnh mấy người. Chính ngươi tự mình lo đi”. Ta ngẩng đầu,
qua hàng nước mắt mông lung nhìn người đường huynh này, muốn hỏi cho ra
nhẽ, nhưng hắn đã cất bước rời đi. Nhị thúc yên bình nằm trong vòng tay
hắn, bóng lưng hai người xa dần. Giương mắt nhìn lên, chỉ thấy một bên
mặt nhị thúc. Người một đời hưởng hết vinh hóa, phú quý cực điểm, nhưng
vẫn sầu não không yên. Mà thời khắc này ở bên cạnh nhi tử của n
