ca đột nhiên hỏi: “Nhi tử của muội đâu?”, ta cố gắng nén dòng lệ, nhưng nghẹn ngào tới mức không thể nói chuyện, chỉ có thể vô lực lắc đầu.
Phía trước đột nhiên vang lên tiếng bước chân, trong chốc lát, đại tẩu
mắt đỏ hoe xuất hiện trước mặt chúng ta. “A?”, nàng nhìn thấy ta, hiển
nhiên kinh hãi không nhỏ, chống tay vào cột trụ, nửa ngày không nói nên
lời. Qua hồi lâu, nàng rốt cuộc mới phản ứng lại được. “Gia nhi, muội
không có chuyện gì? Không có chuyện gì là tốt rồi”. Giọng đại tẩu nghẹn
ngào, nói xong câu đó, thoáng nhìn đứa trẻ trong lồng ngực ta, trên mặt
xuất hiện vẻ căng thẳng. “Đại tẩu, phiền tẩu những ngày qua chăm sóc
Dương nhi”. Ta mở miệng nói trước, nhìn thấy nàng nhẹ nhàng thở dài một
tiếng: “Nếu đã trở về, vậy qua gặp nương đi. từ khi cha gặp chuyện tới
giờ, tâm tình lão nhân gia người rất tệ, nhìn thấy muội trở về, nhất
định sẽ được trấn an không ít”. Đại ca tiếp lời nói: “Đúng đấy, nương
nhìn thấy muội trở về, tâm tình sẽ tốt hơn không ít”.
Ta cũng rất muốn gặp nương, nếu đại ca đã nói như vậy, ta suy nghĩ một
chút, liền đáp ứng. Đại tẩu tiến lên định đỡ lấy Thượng Quan Dương. Ta
xoay người tránh đi: “không cần, đại tẩu, vẫn là để ta ôm đi”. Để Tôn
Tham tướng chờ đợi ở ngoài sảnh, ta đi theo đại ca tới bên trong ngồi.
Đại ca đi tiền sảnh một chút, sau đó quay trở về nói: “Nương cùng mấy vị sư phụ miếu Quan Âm phải làm cho cha xong canh giờ pháp sự này, chờ một lúc mới có thẻ tới. Muội trước tiên nghỉ ngơi ở đây đi”. Ta ôm Thượng
Quan Dương ngồi xuống ghế bên trái, đại ca ngồi xuống đối diện chúng ta. Một lát sau, đại tẩu cho người đưa chiếc nôi nhỏ của Thượng Quan Dương
từ trong phòng tới. “Ôm lâu như vậy hẳn là cũng mỏi rồi, trước tiên đặt
xuống đi”. Khi nàng tới gần ta, ta cố ý giương mắt nhìn nàng một cái,
làm sao cũng không thể liên hệ dáng vẻ điềm đạm trang nhã của nàng với
người hạ độc thủ với ta.
Trong chốc lát, một nha hoàn bưng lên ba chén nước trà, ta nâng chén nhẹ
nhàng nhấp một ngụm. “Đại ca, Thượng Quan Tước để lại trong kinh thành
tổng cộng bao nhiêu thủ tướng?”. Là long châu trà lài ta yêu thích,
hương vị thấm ruột thấm gan, khiến cho ta không nhịn được uống nhiều
thêm mấy ngụm. Bôn ba ở bên ngoài đã lâu, được uống loại trà ngon như
vậy là một loại xa xỉ không thể tưởng tượng được. “Hắn tổng cộng để lại
ba vạn kinh mã, Lâm Phó tướng chỉ huy”, đại ca dừng một chút. “Lần này
muội trở về, Thượng Quan Bùi, à không, Hoàng thượng, có phải bàn giao
cho muội chuyện gì?”. “Đại ca, năm vạn binh mã của Thích Tướng quân bị
giam ở trại lính phía Đông. Nếu như có thể nghĩ biện pháp thả bọn họ ra, vậy chúng ta liền dễ dàng khống chế kinh thành”.
Đại ca trầm tư, đứng dậy đi đi lại lại trong phòng. Ta nhìn đại tẩu, lại
nhìn đại ca, do dự một chút, cuối cùng vẫn bóng gió nói ra nghi ngờ của
mình về chuyện trúng độc [1'>. “Muội đây là đang trách lầm người. Đó là
chuyện tốt cha để cho Hứa cô cô làm”, đại ca đi có vẻ mệt, ngồi xuống
một cái ghế trống bên cạnh ta, dịch lại gần nhìn vẻ mặt phẫn nộ của ta,
tràn đầy phấn khởi thật giống như là xem kịch vui. “Không thể, Hứa cô cô tuyệt đối sẽ không hại ta. Hiện tại cha không còn, huynh đã muốn lôi
người xuống nước! Huynh quá đê tiện rồi!”. “Hừ, Hứa cô cô đối với cha
chính là nói gì nghe nấy. Muội e rằng còn không biết, Hứa cô cô và cha
vốn có tư tình. Tiết Trăn Trăn kia chính là nữ nhi của cha và Hứa cô
cô”. Đại ca cười nhạo ta ngu ngơ. Ta đột nhiên nhớ tới lần ở hội quán
Thiên Lâm đó, Tiết Trăn Trăn cố ý giả mạo ta. Nàng che mặt, chỉ lộ ra
hai con mắt, ta tựa như nhìn thấy dáng vẻ của chính mình trong gương.
Chẳng lẽ nói, nàng thực sự chính là tỷ tỷ cùng cha khác mẹ với ta? Nếu
thật là như vậy, có thể giải thích tại sao chúng ta giống nhau đến thế.
Lẽ nào đại ca nãy giờ nói với ta đều là sự thực. Nghĩ tới đây, bàn tay
nắm chặt của ta đổ đầy mồ hôi lạnh.
——[1'> Hai câu này là mình thêm vào, trong bản raw có vẻ bị thiếu, dẫn đến
việc mấy câu đoạn này không liên kết. Đã tham khảo một số bản update
online nhưng cũng không khác gì.——
“Kể từ khi biết Thượng Quan Bùi sẽ làm Hoàng Đế, cha liền cảm thấy Tư Đồ
gia chúng ta không thể ngồi chờ chết, liền thương lượng với ta kế hoạch
này”. “Kế hoạch?”, ta “xoạt” một tiếng đứng dậy. “Chẳng lẽ nói năm đó đê Bắc Đại vỡ cũng là một phần trong kế hoạch của các người, hại chết cậu
cũng là một phần trong kế hoạch?”, ta không thể tin vào lỗ tai mình. nếu như những việc này đều là sự thực, vậy phụ thân và huynh trưởng kia của ta rốt cuộc là người đáng sợ như thế nào, ta quả thực không dám tưởng
tượng. “Nếu như không tạo ra những sự việc mở đầu này, làm sao khiến mọi người tin tưởng Thượng Quan Bùi muốn động thủ với Tư Đồ gia? Chúng ta
làm sao mới có thể thông qua ngươi đoạn tuyệt với Thượng Quan Bùi? Chúng ta cần chính là một Thái hậu một lòng hướng về Tư Đồ gia, Thượng Quan
Bùi sớm muộn cũng bị diệt trừ”, Đại ca nhích lại gần, vẻ mặt đắc ý không thay đổi. “Nhưng đó là cậu của chúng ta, ngươi đã quên cậu trước đây
đối với ngươi như thế nào?”, ta tức giận quát. Thư