át, anh lại hờn trách một câu: "Heo
ngốc!".
Chúc Tiểu Tiểu ấm ức trong lòng, làm gì có ai cứ luôn
miệng mắng người ta thế chứ, nhưng cô vẫn còn chưa phân rõ ra được. Nếu như câu
chuyện là sự thật mỗi một người đều có thể đối chiếu được, vậy...
"Boss, anh có phải là Diêm Vương không?"
Cô hỏi như thế, nhưng trong lòng đã có đáp án rồi.
Người nắm giữ việc sống chết, một vị thần tiên lớn, lại là Diêm Vương sống sờ
sờ ờ trước mặt cô, còn dạy cô pháp thuật, làm cơm cho côr cùng cô
tập luyện, cùng cô làm nhiệm vụ.
Cô có chút không dám tin, thế giới này thực sự quá
huyền ảo!
Chúc Tiểu Tiểu suy nghĩ mông lung, nếu như Boss thật
sự là Diêm Vương, mà cô chính là chú heo con kia, vậy nghĩa là, cô khổ sở theo
đuổi anh mấy trăm năm, không, theo như trong câu chuyện kia, bắt đầu từ lúc
quen nhau, từ lúc đưa cô đến đài Vọng hương kia mà tính, vậy thì phải hơn một
nghìn năm rồi.
Một nhân vật lớn thế này, cô cũng dám theo đuổi, còn
theo đuổi lâu như vậy! Cô thật quá bản lĩnh!
Nghiêm Lạc mím chặt môi, không trả lời, nhưng lại quay
đầu nhìn cô một cái rất sâu xa, trong ánh mắt đó dường như có nghìn vạn lời
muốn nói. Chúc Tiểu Tiếu chớp chớp mắt, chớp tan đi hết lớp khí mờ bay lên
trong mắt, cô chắc chắn rồi, anh chính là Diêm Vương kia.
Cô nhìn khuôn mặt nghiêng lạnh lùng của Boss, trong
lòng vừa kích động lại có chút thương cảm ngậm ngùi. Anh hứng chịu tội danh,
gánh vác hậu quả, thù địch với thần tộc, bất hòa với em gái, những thứ này,
toàn bộ là bởi vì... anh muốn bảo vệ cô.
Không khí trong xe dường như loãng hơn, Chúc Tiểu Tiểu
thấy hơi ngột ngạt khó thở, cô không dám nghĩ nữa, bắt đầu tìm chủ đề:
"Vậy A La là em gái anh? A Mặc là Tất Vương?".
“Đúng." Lần này Nghiêm Lạc bình thản trả lời.
“Bát Bát chính là chú chuột nhỏ trong ngục kia phải
không?"
“Đúng.”
"Vậy còn có ai? À, đúng rồi, chị Mạnh là Mạnh Bà
phải không?"'
Nghiêm Lạc lại trả lời: "Phải".
"Vậy Ray nữa? Happy và Smile thì là ai? Thư Đồng
là ai?Tư Mã là ai?"
Nghiêm Lạc cau mày, duỗi tay véo vào má của cô:
"Lại đoán bừa. Happy và Smile là Hắc Bạch Vô Thường, bọn họ vẫn luôn rất
nhớ em. Ray, Thư Đồng chỉ là người thường, không có gì đặc biệt. Các phán quan
không có ở công ty, đang làm việc chỗ khác. Có cơ hội em sẽ gặp được họ".
"Em hình như đang nằm mơ." Chúc Tiểu Tiểu
lẩm bẩm nói, thật sự cảm thấy mình rất mờ mịt.
Nghiêm Lạc dừng xe trước tiểu khu nhà Chúc Tiểu Tiểu,
không có thời gian cùng cô tiêu hóa hết những chuyện đối với cô mà nói không
thể tưởng tượng nổi này, chỉ cảnh cáo cô, không có anh ở bên không được liên hệ
với A La, càng không được phép một mình gặp mặt, không được nghĩ ngợi lung
tung, ngoan ngoãn phản tỉnh, đợi anh có thời gian rảnh sẽ lại tính sổ với cô.
Chúc Tiểu Tiểu nhìn chiếc xe của Nghiêm Lạc phóng vút
đi như một cơn gió, buồn rầu cúi đầu đi vào tiểu khu, cả đoạn đường tới tòa nhà
của mình. Cô không chú ý đến trong hoa viên của tiểu khu có người liên tiếp
chụp hình mình mấy tấm "tạch tạch tạch tạch", sau đó khi thấy cô đã
vào trong tòa nhà, liền gọi điện thoại: "Tôi thấy cô ấy rồi, là Diêm Vương
đưa cô ấy quay về. Vâng, tôi biết rồi".
Trong nhà hàng Địa Phủ, Tất Mặc Kỳ an ủi Tề Nghiên La
một lát rồi vội vội vàng vàng chạy đi. Bắc Âm Vương và những ma thần khác xuất
thế, có rất nhiều công việc đang đợi anh.
Tề Nghiên La tiếp tục coi giữ Địa Phủ, ở đây có đường
thông xuống địa ngục, cần phải phòng thủ nghiêm ngặt. Chỉ có điều giờ bốn phía
không người, một mình cô ngồi yên tĩnh, tất cả những gì đã xảy ra lại trở về rõ
mồn một trong đầu.
Cô sai ư? Vì sao anh trai mãi không hiểu rõ. Bọn họ
cùng nhau trải qua nhiều đau khổ như vậy, gặp phải nhiều khó khăn như thế, nỗ
lực suốt bao nhiêu lâu cuối cùng mới có thể ngồi lên vị trí này. Bọn họ cũng đã
lập lời thề, phải vì hòa bình yên ổn của nhân gian mà hành sự, phải vì đại
nghiệp trời đất lập nên công trạng lớn lao, phải để cho danh tiếng của địa phủ
uy vũ hiển hách trong thần giới.
Như thế này, bọn họ mới có thể được quyền lên tiếng
nhiều hơn, mới có thể vì nhân gian làm nhiều việc hơn nữa. Đây lẽ nào không
phải là điều từ trước đến nay bọn họ vẫn theo đuổi?
Nhưng mà vì sao, anh trai cho đến hôm nay vẫn mê muội
không chịu tỉnh thế này?
Tề Nghiên La không hiểu, cô không thể hiểu nổi.
Cô cảm thấy mình không phải kẻ tàn nhẫn, nhưng muốn
thắng lợi tất phải trả bằng một cái giá, đạo lý này ai cũng đều biết. Cô đâu
muốn đẩy Heo Con vào chỗ nguy hiểm, nếu có thể, cô thực sự nguyện ý thay Heo
Con đi làm cái chìa khóa kia, nguyện ý trả giá bằng sinh mạng mình, vì đại
chiến thần - ma, đại kiếp trời đất mà cống hiến. Nhưng đáng tiếc, cô không có
bản lĩnh như vậy.
Cô vừa ngưỡng mộ vừa đố kỵ với Heo Con, nhưng cô hận
anh trai mình mềm yếu và ích kỷ.
A Mặc vừa rồi thở dài bên tai cô: "A La, Heo Con
dùng hơn một nghìn năm để anh em biết được cái gì là tình yêu, còn anh, ở cùng
với em hơn hai nghìn năm rồi, nếu như có một ngày em đối với anh có được tấm
lòng như anh trai em đối với Heo Con, em sẽ hiểu ra, muốn làm việc mang tính