XtGem Forum catalog
Hát Tình Ca Cho Em

Hát Tình Ca Cho Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322900

Bình chọn: 10.00/10/290 lượt.

chuyện của chúng ta không thể giấu mãi thế này được, cuối cùng vẫn phải cho cha mẹ em biết.”

Anh nói rất có lý, nhưng vừa nghĩ đến giấc mơ đáng sợ kia, Diệp Phàm vẫn rùng mình, do dự nói: “Nhưng mà, ngộ nhỡ ba mẹ em phản đối chúng ta quen nhau…”

“Ba mẹ em đã bao giờ đồng ý chuyện của chúng ta sao?” Đoàn Diệc Phong bỗng nhiên hỏi ngược lại.

Diệp Phàm bị truy hỏi liền mờ mịt, lúng ta lúng túng lắc đầu.

“Cho nên chúng ta mới phải nỗ lực giành sự đồng ý của họ, không phải sao?”

“Nói thì nói vậy, nhưng mà em sợ…”

Đoàn Diệc Phong lại hỏi: “Sao ba mẹ em không muốn chúng ta quen nhau?”

“Bởi vì tuổi tác, còn có tiểu Dự.” Diệp Phàm trả lời thành thật.

“Anh không có cách nào thay đổi tuổi của anh. Nhưng chí ít chuyện của tiểu Dự và Thanh Ngôn, anh có thể giải thích rõ ràng với ba mẹ em. Hơn nữa, anh còn có thể nói với họ rằng anh yêu em rất nhiều, cam đoan với họ anh sẽ toàn tâm toàn ý đối đãi với em. Những lời này, bất kể họ có tin hay không, anh đều muốn chính miệng mình nói với họ.”

Giây phút này, trong phòng dưới ánh đèn mờ mờ, ánh mắt của Đoàn Diệc Phong lại vô cùng nghiêm túc như thế. Sự kiên định không thể nào ngăn cản này lây sang Diệp Phàm, khiến cõi lòng chưa quyết tâm của cô có chỗ nương nhờ.

Lúc này, Đoàn Diệc Phong lại bỗng mỉm cười: “Hơn nữa, anh muốn kết hôn với em, dù sao cũng phải đi đề nghị kết thông gia mà.”

Bây giờ đã là thời đại nào rồi, còn đi đề nghị kết thông gia cơ chứ?

Có điều, anh đùa giỡn thế này, sự khẩn trương trong lòng Diệp Phàm cuối cùng cũng được xoa dịu đi không ít. Song song đó, rốt cuộc cô cũng hạ quyết tâm, cắn răng gật đầu nói: “Được, vậy mai chúng ta về nhà em!”

Có lẽ do đã quyết tâm sáng mai về nhà, thẳng thẳn nói rõ tất cả với cha mẹ, nên một đêm này Diệp Phàm lại cảm thấy thoải mái hơn nhiều, ngủ thẳng giấc đến khi trời sáng.

Sáng hôm sau, Trương Hồng nhận được điện thoại của con gái, nói là trưa hôm nay sẽ về nhà, có chuyện cần nói với hai người họ.

Gác điện thoại xuống, Trương Hồng cảm thấy có chút kỳ lạ, liền chạy đến phòng khách thương lượng với chồng: “Tiểu Phàm vừa mới gọi điện thoại về, nói là trưa nay sẽ về nhà.”

“Vậy chút nữa bà ra chợ mua con cá, trưa nay tôi sẽ làm món cá kho dưa chua mà con gái thích nhất.”

“Nhưng mà…”

“Nhưng nhị cái gì?”

“Giọng điệu trong điện thoại của Diệp Phàm vừa rồi có chút không thoải mái, nói có chuyện muốn trao đổi với chúng ta. Tôi hỏi nó có chuyện gì, nó chỉ nói về rồi nói tiếp. Tôi cứ cảm thấy dường như nó có chuyện gì giấu chúng ta. Ây da, ông nói xem có phải lại là chuyện về người đàn ông kia hay không? Dù sao tôi vẫn nghĩ cậu ta và tiểu Phàm nhà chúng ta không dễ dàng cắt đứt như vậy đâu!”

Theo những lời mẹ Diệp Phàm vừa nói xong, mặt cha cô biến sắc. Niềm vui sướng khi con gái về nhà vừa được nảy nở, nay lại không còn sót lại chút gì.

“Ông đừng có gấp à. Chẳng qua tôi chỉ đoán bừa như thế thôi. Dù sao, hai lần cậu ta đến nhà chúng ta, chẳng phải chúng ta đều đuổi cậu ta ra ngoài sao. Tôi thấy cậu ta cũng không dám trở lại lần thứ ba đâu.” Thấy chồng dường như đang giận, Trương Hồng nhanh chóng đổi giọng.

“Cậu ta dám!” Cha Diệp Phàm ngoài miệng thì nói như vậy, nhưng trong lòng đã nặng nề đi không ít bởi những lời suy đoán của vợ.

“Vậy có mua cá nữa không?” Trương Hồng lo sợ hỏi lại.

“Mua, sao lại không mua? Nếu cậu ta không đến, thì tôi sẽ chém cá. Nếu cậu ta dám đến, thì tôi sẽ trực tiếp chém cậu ta.”

Trương Hồng: “…”

Bên này, cha của Diệp Phàm phun lời hung ác. Còn bên kia, Diệp Phàm vốn đã quyết tâm, kiên định bỗng nổi lên hồi trống lớn.

“Hay là chúng ta để hôm khác? Em… còn chưa chuẩn bị xong…” Diệp Phàm sợ chết mà đưa ra đề nghị.

“Em muốn hôm nào cũng được, anh không phản đối. Nhưng mà lần này thay đổi lần sau lại có thể thay đổi nữa, em xác định hôm nào em mới chuẩn bị tốt đây?”

Diệp Phàm nghẹn lời, vẻ mặt bị nói trúng tim đen.

Đoàn Diệc Phong lại thoải mái nói: “Thật ra là anh đi gặp ba mẹ của em, căn bản không cần em chuẩn bị gì cả, nên nói cái gì anh sẽ nói cho.”

Thấy giọng điệu anh quá ung dung, Diệp Phàm nóng nảy: “Em nói thật với anh, hôm qua em mơ thấy ba em chém chết anh.” Nói xong, cô lập tức hối hận, len lén liếc mắt nhìn Đoàn Diệc Phong.

Cô vốn tưởng anh sẽ bị dọa sợ, vậy mà người này lại đang cười.

“Anh cười cái gì?” Bị chém chết mà còn cười sao, còn cô thì lo muốn chết!

Đoàn Diệc Phong đưa tay vò đầu của cô: “Em yên tâm đi! Mấy ngày em không có ở đây, anh đã sang nhà em hai lần rồi. Mặc dù ba em có hung dữ đôi chút, nhưng vẫn không đến nỗi xách dao giết anh.”

“Cái gì, anh sang nhà em rồi, những hai lần?” Diệp Phàm kinh ngạc.

“Đương nhiên, anh muốn hỏi em ở đâu, cũng muốn giải thích với ba mẹ em.”

“Kết quả thế nào?” Diệp Phàm vội hỏi dồn.

“Lần đầu, bị đuổi đi.”

“Vậy lần thứ hai thì sao?”

“Vẫn là bị đuổi đi.”

Diệp Phàm sốt ruột: “Vậy mà anh còn muốn đến lần thứ ba?”

“Chí ít vẫn chưa bị chém mà.”

“…” Sự lạc quan của Đoàn Diệc Phong khiến Diệp Phàm không còn lời nào để nói.

Lạc quan chỉ là lạc quan, hiện thực chính là tàn khốc.

Diệp Phàm dẫn Đoàn Diệc Phong về nhà, khi ti