80s toys - Atari. I still have
Hát Tình Ca Cho Em

Hát Tình Ca Cho Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323993

Bình chọn: 8.00/10/399 lượt.

Đoàn Diệc Phong hỏi.

“Không sao ạ, mẹ em nói muốn nhân dịp lễ làm một chuyến về quê ngoại, ba em đi theo mẹ luôn rồi.”

“Cha mẹ em không phải người bản xứ?”

“Mẹ em quê quán ở Thiên Tân, nhưng bà đã được điều đến đây công tác từ lâu, trên cơ bản không thể nào trở lại đó. Gia đình anh đều là người miền Nam sao?”

“Đại khái là thế.” Đoàn Diệc Phong cười trừ.

“Đại khái?” Diệp Phàm hơi khó hiểu, “Người ở đâu mà cũng có đại khái sao?”

“Tôi là con nuôi.” Lời nói như vậy đi ra từ miệng anh mà giống như đang nói chuyện của người khác, không hề che giấu. Diệp Phàm thoáng cái ngớ người ra.

Cái gì? Anh là con nuôi! Diệp Phàm không biết vì sao Đoàn Diệc Phong lại đem một chuyện như thế nói với cô, càng không biết nên tiếp nhận nó như thế nào.

Lại trầm mặc, Đoàn Diệc Phong hỏi: “Sao thế? Cảm thấy rất khó tin sao?”

Diệp Phàm lắc đầu, “Không, em nghĩ nếu như họ đối xử tốt với anh, thì có quan hệ huyết thống hay không cũng chẳng sao cả.”

Cô nói đúng là rất nghiêm túc, thế nhưng lại khiến Đoàn Diệc Phong đánh mất nụ cười trên môi: “Đáng tiếc, họ không đối tốt với tôi.”

Diệp Phàm lại một lần nữa sững người. Lần đầu tiên cô phát hiện, quá khứ của người đàn ông này phức tạp hơn nhiều so với tưởng tượng của cô. Cô thật sự có một ý nghĩ muốn hiểu hết về anh.

“Sau khi họ nhận nuôi tôi thì bắt đầu hối hận. Họ cảm thấy tôi là một gánh nặng, muốn đuổi tôi đi. Tôi khi đó còn trẻ tuổi, sau một cơn giận đùng đùng liền bỏ đi thật, ra ngoài xã hội quen biết không ít người. Quãng thời gian đó, cả ngày tôi chỉ biết uống rượu gây sự, cùng mấy người anh em lập ban nhạc chơi cho quán bar, còn làm phục vụ trong quán bar, còn đánh nhau với người ta, bị cảnh sát bắt tạm giam. Cảnh sát gọi điện thoại cho cha mẹ nuôi của tôi đến nộp tiền bảo lãnh. Họ sợmất mặt nên treo điện thoại…” Đoàn Diệc Phong chậm rãi nhớ lại hoàn cảnh khi đó. Ngay từ đầu anh chỉ là muốn Diệp Phàm biết anh là một người như thế nào, rồi biết khó mà lùi bước. Anh không ngờ bản thân lại chìm vào hồi ức, càng nói nhiều hơn.

Ngay lúc đó, cánh tay anh bị người ta nắm lấy.

“Anh đừng suy nghĩ nhiều. Hiện tại tất cả những điều đó đều là quá khứ không phải sao? Anh còn tiểu Dự, còn có…” Cô dừng lại một chút, gần như dùng hết dũng khí trong cuộc đời cô, cắn răng nói, “Còn có em!”

Xe thoáng cái chạy chậm lại.

Đoàn Diệc Phong quay đầu, khuôn mặt ửng đỏ của Diệp Phàm cùng với hàng vạn ánh đèn lấp lánh hai bên đường đập vào mắt anh. Đôi mắt luôn trong veo không vướng bận nay lại nổi ánh sáng đầy màu sắc, khiến trái tim Đoàn Diệc Phong rung động trong nháy mắt.

Anh nghĩ đến cái ngày lâu rất lâu rồi, nhớ đến cô gái ôm tiền riêng của mình đến nộp tiền bảo lãnh anh ra, kéo tay anh nói, “Không sao, ra được là tốt rồi, cậu còn có mình.”

Anh từng cho rằng, sau khi cô ấy đi, trên thế giới này sẽ không có người thứ hai nào nói như vậy. Vào giây phút này, Đoàn Diệc Phong gần như muốn dừng xe, ôm lấy Diệp Phàm, hôn cô. Thế nhưng lý trí sau nhiều năm bồi dưỡng đã đem ánh mắt bất chấp tất cả dán trên mặt cô quay sang chỗ khác.

Anh không xứng, không xứng lại giữ một cô gái tốt đẹp như vậy cho riêng mình.

“Đúng vậy.” Đoàn Diệc Phong cay đắng bật cười, “Tôi bây giờ chỉ cần có tiểu Dự là đủ rồi.”

Lúc Mã Ly nhận được điện thoại của Diệp Phàm, cô đang nằm trên giường vừa đắp mặt nạ dưa leo, một mặt thiêm thiếp ngủ. Điện thoại reo làm cô giật mình, dưa leo trên mặt cô rớt hết phân nửa.

“Nếu như không có chuyện gì quan trọng, thì ngày mai cậu phải chịu trách nhiệm bồi thường cho tớ hai ký dưa leo đó!” Mã Ly nghiến răng nghiến lợi nói với Diệp Phàm qua điện thoại.

“Được.” Đầu dây bên kia, Diệp Phàm lại bất ngờ không thèm cò kè mặc cả với cô.

Mã Ly mơ hồ cảm thấy Diệp Phàm có chỗ nào đó không ổn: “Cậu sao vậy?”

“Tớ nói này, cậu đừng có kích động nha.”

“Ừ.”

“Tớ bày tỏ với ông chú đó rồi…”

“Cái gì?!” Mã Ly hét ầm lên, một nửa dưa leo còn lại trên mặt cũng rớt sạch sẽ. Cô cũng không màng đến chúng, vội vã hỏi: “Kết quả thế nào? Chú đó phản ứng ra sao? Nói mau, nói mau lên, phải thật chi tiết! Càng cụ thể càng tốt!”

“Bị từ chối rồi…”

Một câu nói thôi mà đã làm bầu nhiệt huyết sôi sùng sục của Mã Ly bị dội gáo nước lạnh. Cô ngây người một lát: “Có nói gì nữa không?”

“Không có.” Diệp Phàm rầu rĩ nói.

“Có luôn miệng nói xin lỗi không?”

“Không.”

“Đ** m*.” Mã Ly phun ra một câu chửi thề, bắt đầu hùng hùng hổ hổ nói, “Biết ngay tên kia chẳng phải là người đàn ông tốt đẹp gì cho cam. Hắn ta đang chơi đùa với cậu thôi. Cái loại tình trường lão luyện này, dạng phụ nữ nào mà chưa gặp qua. Thấy cậu đơn thuần nên muốn chơi đùa vui vẻ chút thôi, kết quả phát hiện không hợp khẩu vị nên đá một cước đi luôn…”

“Ly Ly… Ly Ly à!” Diệp Phàm kêu vài lần, mới làm ngừng lại cơn giận dữ của Mã Ly, “Thật ra anh ấy không phải như cậu nói. Có thể… Có thể chúng tớ thật sự không hợp nhau.”

“Xí xí! Cậu bây giờ còn rảnh rỗi nói tốt cho hắn ta à! Diệp Phàm ơi là Diệp Phàm, Trên đời này làm gì có người kêu gào rằng tôi không lừa gạt người khác không? Cậu đó, là loại người ngu ngốc điển hình bị người ta đem đi bán