XtGem Forum catalog
Hát Tình Ca Cho Em

Hát Tình Ca Cho Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323793

Bình chọn: 9.00/10/379 lượt.

Diệp Phàm bị chấn động. Theo đúng lương tâm mà nói, không phải cô chưa từng mơ tưởng đến Đoàn Diệc Phong, nhưng cái đó chỉ là do mầm mống tình yêu mộng mơ của thiếu nữ, im lặng ẩn náu trong góc tối rình cơ hội để nảy nở mà thôi. Hơn nữa cô cũng đã từng nghĩ tới vệc phải thoát khỏi tình cảnh này. Dù sao đối phương cũng hơn cô mười tuổi, có vợ có con. Dù thế nào đi nữa, hai người cũng sẽ không có kết quả tốt.

Ngay lúc Diệp Phàm vẫn còn đang vô cùng kinh ngạc, không biết phải trả lời thế nào, thì cậu bé bỗng nhiên mở miệng nói: “Cô ơi! Ba con nói, mẹ con đã đi đến một nơi xa rất xa, nhưng mà con biết ba con đang gạt con. Mẹ đã không còn, phải không ạ?”

Trẻ con dù sao vẫn là trẻ con, nói không nên lời cái từ “chết” kia, mà đáp án cũng rất chính xác. Chỉ là đối mặt với vấn đề lớn như vậy, Diệp Phàm căn bản không biết nên trả lời thế nào?

Cô bây giờ rất yêu thương, đau lòng thay cho cậu bé trước mắt. Cậu bé còn nhỏ như vậy, lại phải chịu đựng đau khổ mà người lớn thông thường còn khó có thể đối mặt. Lúc những lời này từ trong miệng cậu thốt ra, giọng nói non nớt nhưng rõ ràng như vậy, giọng điệu lại trưởng thành hơn rất nhiều so với bạn bè đồng trang lứa. Nước mắt bên khóe mắt vẫn không rơi xuống.

Khoảnh khắc đó, bản năng người mẹ trong lòng Diệp Phàm trỗi dậy. Cô cảm thấy hốc mắt mình cũng cay cay, vươn tay ôm cậu bé vào lòng, an ủi: “Tiểu Dự đừng buồn. Con còn có ba, còn có cô, tất cả mọi người đều thương con…”

“Cô ơi, cô đồng ý làm mẹ con sao?” Cậu bé cho rằng Diệp Phàm đã đồng ý, đôi mắt ngập tràn chờ mong. Đôi tay nhỏ nắm chặt cánh tay của Diệp Phàm, tựa như sợ cô bỏ đi.

Giờ khắc này, cho dù là người có ý chí sắt đá đi chăng nữa cũng đều mềm lòng, huống hồ là Diệp Phàm? Cô thiếu chút nữa đã gật đầu nói đồng ý rồi, thế nhưng vẫn còn sót lại chút lý trí.

Dù cho cô đồng ý, thì Đoàn Diệc Phong cũng đồng ý sao? Ba mẹ cũng đồng ý sao? Những người khác sẽ nhìn cô thế nào? Mặc dù cô trải đời chưa nhiều, nhưng vẫn biết chỉ cần cô gật đầu một cái, điều đó có nghĩa cô sẽ gánh vác hy vọng của một đứa trẻ. Nếu như sau này không làm được, thì sẽ gây ra ảnh hưởng lớn đối với đứa bé này.

Nếu như không có cách nào đảm bảo, thì không nên dễ dàng hứa hẹn, đặc biệt hơn khi đối phương là một đứa trẻ trong lòng ngập tràn chờ mong.

Cô cắn răng, yên lặng lắc đầu.

“Cô ơi…” Mắt cậu bé thoáng cái đã đỏ lên lại, hốc mắt ngậm nước không chịu được nữa. Giọt nước mắt như hạt đậu to từ đôi mắt đỏ hoe của bé từ từ lăn dài xuống. Cậu bé cầm tay Diệp Phàm, nói thế nào cũng không chịu buông ra.

“Cô ơi, cô làm mẹ con đi! Con muốn có mẹ! con muốn có mẹ mà…” Cậu bé cố chấp như vậy, giống như cậu đang bám vào cọng rơm cuối cùng trên đời này vậy. Sức mạnh rất đáng kinh ngạc, cánh tay Diệp Phàm bị cậu nắm đến đỏ một mảng.

Tình cảnh này, Diệp Phàm cũng không kiềm được, mắt cũng đỏ ửng luôn. Cô có thể cảm nhận được cậu bé đã rất kiềm nén. Bình thường cậu vẫn luôn ở bên cạnh ba, không có cách nào biểu hiện ra ngoài. Cậu chỉ có thể dùng sự tinh nghịch và đùa giỡn ồn ào để che giấu nội tâm của chính mình. Nhưng thực ra, trong lòng cậu vô cùng khát khao tình yêu của mẹ, mà hết thảy những thứ đó ngay cả ba và những người khác khó có thể dành cho cậu.

Cậu bé cần một người mẹ. Một người mẹ thật sự có thể yêu cậu, thương cậu, trước khi đi ngủ đều có thể kể chuyện cổ tích cho cậu nghe, khi bị người khác ăn hiếp có thể cho cậu một cái ôm ấm áp.

Nghĩ như vậy, Diệp Phàm cũng không trụ được nữa. Con người được xem là con người, bởi vì con người có tình cảm, mà cái tình cảm này đôi khi không cách nào chịu sự điều khiển của lý trí.

“Tiểu Dự đừng khóc, cô đồng ý với con, được không? Đừng khóc, đừng khóc nữa mà…” Diệp Phàm nghĩ mình đúng là điên thật rồi, lại đi đáp ứng một yêu cầu điên rồ như vậy của cậu bé. Thế nhưng cô không cách nào ngăn bản thân mình đồng ý. Cô thật tâm yêu thương đứa bé này.

“Thật ạ?” Cậu bé ngừng khóc, dường như có chút khó tin nhìn Diệp Phàm.

Diệp Phàm mím môi, gật đầu: “Thật!”

“Cô… À không! Mẹ ơi, mẹ muốn làm mẹ con thật sao? Con có mẹ rồi!” Khuôn mặt vẫn còn nước mắt chưa khô, nay lại cười tươi, “Mẹ, con muốn nói cho ba biết, nói con có mẹ rồi!”

Đứa nhỏ này… Diệp Phàm bỗng nhiên cảm thấy có chút tội lỗi.

Mọi người đều nói kích động sinh ra ma quỷ, như phụ nữ mà kích động rất dễ mua rất nhiều thứ vô dụng, hoặc sẽ làm một số việc khiến người ta không tưởng tượng nổi, còn cô thì sao? Cô nhất thời kích động, lại có thêm một đứa con! Chắc chắn mà nói, xưa nay chưa từng có ai như cô đúng không?

Nhưng thấy cậu bé vui vẻ cười đùa, trong lòng cô sự hối hận bị nhấn chìm. Tựa như cô đã thành thiên sứ, mang đến một tia hy vọng cho cậu bé đang tuyệt vọng vậy, để cuộc sống của cậu có thể hoàn chỉnh hơn.

Lấy lại bình tĩnh, Diệp Phàm nói: “Cô đồng ý làm mẹ của con, nhưng con phải đáp ứng cô một điều kiện.”

“Điều kiện gì ạ?” Cậu bé nghi ngờ hỏi lại.

“Điều kiện chính là không được cho người khác biết chuyện này, không thì cô sẽ không đồng ý với con, chịu không?”

Cậu bé dường như ngẩn người, lại hỏi: “Cũng không được nói với ba sao?