nạnh đứng sừng sững, khí thế ngút trời, đã đè bẹp sự hùng hổ của vị kia.
Không đợi vị kia phản pháo lại, Mã Ly đã nã pháo liên thanh, không ngừng đưa ra những lời chất vấn: “Muốn phân rõ phải trái, chúng ta trước tiên hãy nói rõ chân tướng sự việc cái đã. Chỗ này có rất nhiều trẻ con, còn có đồng nghiệp của tôi, đều thấy con của bà ra tay cướp sách của con nhà người ta, cướp không được lại ra tay đánh người, còn đẩy ngã người ta. Bà xem đi, da của đứa bé này bị xây xát, con của bà có bị sứt mẻ không? Con của bà có bị thương không? Đừng xem con của mình là người, còn con của người ta là đồ ranh con. Đều là được mẹ sinh ra cha muôi dưỡng, dựa vào cái gì con của bà quý báu hơn con của người ta? Tôi thấy là bà không có tư cách đó!”
Sự xuất hiện của Mã Ly, khiến tình thế căn bản đã xảy ra thay đổi lớn. Không khí mạnh mẽ thoáng cái đã bao phủ quanh người bọn họ.
Diệp Phàm ôm cậu bé rất chặt, lại nói: “Chị này, chúng tôi cũng không phải trách cứ gì chị. Không cẩn thận để hai đứa trẻ đánh nhau, chúng tôi thật sự phải chịu trách nhiệm. Thế nhưng, con của chị đúng là đã ức hiếp người ta trước, nên xin chị không nên khi chưa biết rõ mọi chuyện đã làm loạn lên, đổ oan cho người khác. Nếu đổi lại, người bị oan uổng là con của chị, chị cảm thấy thế nào?”
Bị một phen chất vấn, lại còn bị hỏi ngược lại khiến vị phụ huynh kia nghẹn họng. Đối phương tự biết đuối lý, khó có thể đáp trả. Sau đó bà ta quyết định tiếp tục kêu gào muốn gặp lãnh đạo.
“Tôi chính là người phụ trách ở đây.” Bỗng nhiên chủ nhiệm Hoàng xụ mặt đi ra.
Xong rồi! Trái tim Diệp Phàm đánh thịch một cái. Chủ nhiệm Hoàng không phải là người chủ dễ trêu chọc như vậy. Đắc tội với chị ấy, cô và Mã Ly phỏng chừng không được ăn trái cây luôn. Cô vẫn đang hồi hộp lo lắng, chủ nhiệm Hoàng bỗng nhiên đến trước mặt họ. Ánh mắt hùng hổ nhìn vị phụ huynh kia, lại đánh mắt nhìn Mã Ly, sau cùng tầm mắt dừng lại trên người Diệp Phàm.
Đôi mắt dưới lớp kính bắn ra những tia sáng sắc bén, khiến Diệp Phàm vô ý thức ôm chặt cậu bé hơn.
Mặc kệ thế nào, nếu hôm nay bọn họ không phân định phải trái, thì cho dù không làm công việc này nữa, cô cũng quyết không để tiểu Dự vô cớ bị đổ oan được. Chưa kể đến cô được người nhà nhờ vả chăm nom cậu bé, ngay cả khi nó là một đứa bé xa lạ, cô cũng không để nó bị người như thế chửi bới lung tung, cố tình sinh sự!
Nghĩ như vậy, Diệp Phàm cố gắng vực thẳng sống lưng, nhìn thẳng vào mắt chủ nhiệm Hoàng.
Ánh mắt hai người còn chưa chạm vào nhau, chủ nhiệm Hoàng chợt quay đầu sang chỗ khác, biểu cảm vô tình nói với vị phụ huynh kia: “Tôi chính là người phụ trách ở đây, chị có chuyện gì cứ nói với tôi là được.”
Đối phương vừa thấy lãnh đạo tới, thoáng chốc lấy lại tinh thần. Bà ta lớn giọng kể lại, thêm mắm dặm muối vào câu chuyện, mắng Diệp Phàm và Mã Ly xối xả không ngừng nghỉ, còn chỉ trích Đoàn Dự vô giáo dục, làm bị thương con trai của mình.
“Bà không nên ngậm máu phun người!” Mã Ly ở một bên không nhịn được nữa.
“Mã Ly!” Chủ nhiệm Hoàng bỗng quát lớn, cản Mã Ly lại. Sau đó, ánh mắt sắc bén lại quay đến chỗ Diệp Phàm.
“Diệp Phàm.” Giọng nói thanh lạnh, nghiêm túc vang lên, làm sự kiên cường nhỏ bé của Diệp Phàm trỗi dậy. ĐM[2'> nếu chị không phân định đúng sai, hôm nay tôi quyết đấu với chị đến cùng, xem ai sợ ai?
[2'> ĐM: từ chửi bậy.
Sau khi cô lên dây cót tinh thần, sẵn sàng nghe la mắng và chuẩn bị tranh cãi lại, thì chủ nhiệm Hoàng chợt nói lớn: “Còn không mau mang đứa bé này đến phòng y tế chữa thương? Ai đó đến lấy băng ghi hình của phòng giám sát đến đây đi, xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Còn cô kia!” Chủ nhiệm Hoàng chỉ Mã Ly nói, “Có tư cách hay không là do cô định đoạt được sao? Cô cho là mọi người đều đui mù hết rồi à?”
Mã Ly sửng sốt, đang nhìn vị phụ huynh ban nãy vẫn còn hùng hổ kia, bây giờ mặt đã tái xanh.
Mã Ly gật đầu liên tục biểu thị đồng ý, trên thực tế trong lòng cô đã sớm hô vang: Chủ nhiệm oai phong quá à!
Bên này, chủ nhiệm Hoàng còn đang giải quyết tranh chấp. Bên kia, Diệp Phàm đã đem cậu bé đến phòng y tế.
“Tiểu Dự ngoan, cô bôi thuốc cho con, con ráng chịu đau một chút nha.” Cô lấy thuốc nước ra, thoa lên vết rách trên bàn tay cậu bé. Mặt khác, cô cúi gần, thổi nhẹ lên vết thương: “Còn đau không con? Có đau thì nói với cô nhé…”
Kỳ lạ là, cậu bé này tay bị trầy xước như thế cũng không kêu đau một tiếng sao? Bị xô ngã cũng không la đau? Diệp Phàm ngồi chồm hổm trên mặt đất, ngẩng đầu nhìn cậu xem thế nào. Vừa ngước lên đã bị đôi mắt long lanh nước mắt của cậu bé làm cho giật mình.
Cô thấy vừa rồi bị người ta bắt nạt, vẻ mặt cậu bé vẫn rất quật cường, không chịu thua cậu bé kia chút nào. Bây giờ lại cắn môi, nước mắt ngập bên viền mắt. Những giọt nước mắt trong veo dường như có thể chạy ào ra bất cứ lúc nào.
Bộ dạng này, cô nhìn mà đau lòng!
Diệp Phàm nôn nóng, vội hỏi: “Con sao vậy? Rất đau sao? Để cô xem nào!”
“Con không đau…” Cậu bé lắc đầu, lúc Diệp Phàm vẫn còn đang nghi hoặc, thì cậu đã nói ra một câu long trời lở đất, “Cô ơi, cô làm mẹ của con đi!”
Hết chương 11