thế nào.
Cô thật không biết bản thân bây giờ đang nghĩ cái gì nữa, có thể di chứng của bệnh cảm nắng nên nóng phát sốt rồi. Nói chung, sau khi trở về từ bệnh viện hôm đó, bệnh thì ổn hơn, thế nhưng tinh thần vẫn không bình thường được. Trong đầu cô liên tục lặp lại hình ảnh khuôn mặt của Đoàn Diệc Phong, có đôi khi vùi đầu trong công việc xong lại nghĩ đến. Hình ảnh đó như được dán keo trong đầu vậy, làm thế nào cũng không xóa được.
Lẽ nào chân tướng đúng như Mã Ly nói, cô đang yêu đơn phương?
Cho xin đi! 24 tuổi rồi, đâu còn là cô bé 14 tuổi mà thích yêu đơn phương nữa. Đối tượng còn là một ông chú 34 tuổi có vợ có con nữa chứ! Diệp Phàm chợt cảm thấy rất đau đầu, phiền muộn muốn ôm chặt Mã Ly lăn trên đất vài vòng quá.
Đương nhiên, vì lo nghĩ đến an toàn tính mạng của mình, cô không có làm như vậy. Chỉ là cả buổi chiều hôm đó tâm trí cô không tránh khỏi có chút bất ổn. Cô mang đầu suy nghĩ miên man như vậy làm việc cuối cùng cũng gần đến giờ tan ca. Điện thoại của cô bỗng báo có tin nhắn mới.
Diệp Phàm cầm điện thoại, phát hiện tin nhắn từ một số lạ, chỉ vỏn vẹn năm chữ: “Ăn tối cùng nhau đi.”
Gửi nhầm số sao? Cô vừa suy nghĩ vừa tiện tay vứt điện thoại sang một bên, tiếp tục làm việc đang dang dở.
Một lát sau, lại có tin nhắn đến, vẫn có mấy chữ: “Lúc nào hết giờ làm?”
Người này xem ra vẫn rất cố chấp, Diệp Phàm dứt khoát gửi đi một tin với nội dung: “Xin hỏi là ai vậy?”
Đối phương trả lời lại rất nhanh, gồm hai chữ: “Mạt Thông.”
Mạt Thông? Diệp Phàm nhìn cái tên này, trong đầu cấp tốc lục lọi, cuối cùng cũng khai quật được thông tin từ hai tuần trước. Không sai, chính là cái tên con nhà giàu đã chê cô mặc tất da chân đen thiếu trang trọng, sau đó vứt bỏ để cô tự về nhà một mình!
Chuyện gì đang xảy ra vậy? Từ lần gặp mặt trước, cũng nửa tháng không có liên lạc rồi. Đến cả người mẹ cố chấp kia của cô cũng đã gạt tên người này ra khỏi danh sách gặp mặt rồi mà, sao lại thình lình trồi lên vậy? Chắc là gửi nhầm tin nhắn!
Vì vậy Diệp Phàm lễ phép gửi một tin: “Mạt tiên sinh. Tôi là Diệp Phàm, không phải anh gửi nhầm tin nhắn chứ?”
Lần này, thật lâu sau đối phương cũng không trả lời lại.
Ôi chao, là sinh viên tốt nghiệp đại học danh tiếng đó sao, hẹn hò mà cũng nhầm số, mua bằng à? Sau n lần Diệp Phàm im lặng chửi thầm cái người này trong lòng, thì giờ tan tầm cũng đã đến.
Cô thu dọn đồ đạc, chuẩn bị về nhà. Cô vừa mới bước chân ra khỏi thư viện, thì điện thoại lập tức vang lên. Trên màn hình hiện lên một dãy số quen quen, có bốn số tám cuối cùng, hình như là dãy số mà Mạt Thông đã gửi tin nhắn cho cô!
Diệp Phàm hoàn toàn mờ mịt, ngỡ ngàng bắt máy, khẽ khàng “A lô” một tiếng.
Đối phương lại trực tiếp đi thẳng vào vấn đề: “Cô muốn đi ăn ở đâu?”
Diệp Phàm bị hỏi thế ngây người như một bức tượng, suy nghĩ một lúc lâu cô mới hỏi được một câu: “Mạt tiên sinh phải không? Tôi là Diệp Phàm.”
“Tôi biết. Cô Diệp, cô muốn đi đâu ăn tối?”
Cái này… Đây là anh ta đang mời cô ăn tối sao? Diệp Phàm cuối cùng cũng hiểu được, nhưng đồng thời trong lòng cô cũng thầm nghi ngờ, người đàn ông này có bệnh thật sao? Lúc gặp mặt thì luôn là biểu cảm tôi xem thường cô, cô đừng ôm hi vọng hão huyền. Chờ đến khi cô gần như quên sạch anh ta sau hai tuần lễ, thì bỗng nhiên chẳng biết tại sao lại đến mời cô đi ăn tối. Không, không, không phải. Nói chính xác là ra lệnh cô đi ăn tối!
“Mạt tiên sinh, thật ngại quá. Tôi hôm nay tăng ca, không có thời gian đi ăn.” Diệp Phàm tùy tiện tìm đại một cái cớ để từ chối.
Điện thoại im lặng giây lát, sau đó giọng Mạt Thông không mặn không nhạt truyền qua điện thoại, mang theo vài phần ý tứ vui đùa: “Cô Diệp, mời cô ngẩng đầu nhìn sang trái.”
Diệp Phàm khó hiểu ngẩng đầu lên, hướng tầm mắt về bên trái. Một thân hình cao lớn đang dựa lưng vào xe, tay cầm điện thoại, ánh mắt lành lạnh đối mặt với cô qua đôi kính.
Hết chương 6
Editor: minjay1608
Fix: NirvanaPhoenix
Diệp Phàm cuối cùng cũng cảm nhận được cái gì gọi là “nhạt như nước ốc”, cô bây giờ chính là ví dụ sinh động nhất.
Mặc dù người đang ở trong một nhà hàng Tây cao cấp, tướng mạo và bối cảnh của đối phương cũng được xem là kiểu đàn ông mơ ước của tất cả phụ nữ. Thế nhưng, Diệp Phàm lại cảm thấy không thoải mái.
Thế này là thế nào? Mới gặp mặt một lần, sau nửa tháng không thấy đối tượng xem mặt liên lạc thì bỗng nhiên từ trên trời rớt xuống, mặt lạnh nói: “Ăn tối cùng nhau đi.” Ngay cả một dấu chấm hỏi cũng không thèm thêm vô, hoàn toàn là giọng điệu ra lệnh trần trụi mà. Rốt cuộc trong cái bình hồ lô này bán thuốc gì thế?
“Cô Diệp.”
“Hả?” Diệp Phàm đang suy nghĩ liền lấy lại tinh thần, phát hiện Mạt Thông ngồi trước mặt đang nhìn cô, làm cho cô hơi run sợ: “Có… chuyện gì?”
“Món ăn này không ngon sao?” Câu này nghe qua thật ra rất bình thường, nhưng đi kèm với gương mặt như cá chết, khiến người ta lập tức nghĩ đến nửa câu sau của anh ta hẳn là: “Cô dám nói không ngon, tôi giết cô!”
Diệp Phàm âm thầm lau mồ hôi lạnh trong lòng, cười ngượng ngập: “Rất ngon… Rất ngon…”
“Vậy sao cô không ăn?”
Lúc này Diệp Phàm m
