Hát Tình Ca Cho Em

Hát Tình Ca Cho Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324004

Bình chọn: 8.5.00/10/400 lượt.

thế, cô ấy nhất định rất hạnh phúc, phải không? Diệp Phàm suy nghĩ.

Hết chương 5



Bệnh của Diệp Phàm rất nhanh khỏi, thứ Hai là có thể đi làm như thường. Chỉ là đến nơi làm rồi, tránh không khỏi bị Mã Ly cười nhạo một phen.

“Cái gì? Giữa tháng tư mà bị cảm nắng, vậy tháng tám thì cậu phải sống làm sao!” Lúc Mã Ly nói những lời này, thì đang mặc một chiếc váy liền thân trễ ngực ôm bó sát người, sóng cả cuộn trào mãnh liệt.

Diệp Phàm trốn tránh ánh mắt tò mò vừa vọt đến, yên lặng xoay người.

“Ơ kìa, tớ hay đùa giỡn với cậu, không phải cậu giận thật rồi đấy chứ? Hay vẫn còn khó chịu trong người?” Mã Ly cho rằng mình đã sai, vội vàng xuống nước nhận lỗi.

“Không phải đâu.” Diệp Phàm lắc đầu, tinh thần nhìn qua rất sa sút, “Tâm tình tớ không tốt, không muốn nói chuyện…”

“Sao vậy? Có chuyện gì cứ nói với chị, chị sẽ giúp em tháo gỡ khó khăn, cam đoan em sẽ được uống thuốc hết bệnh!” Mã Ly vỗ ngực, lời nói hùng hồn như lời thề son sắt, nhưng không che giấu được vẻ hóng chuyện trên mặt.

“…” Diệp Phàm hơi do dự, trầm mặc một lúc lâu, sau đó mới mở miệng hỏi: “LyLy, cậu rất hiểu đàn ông sao?”

Chỉ một câu nói mà Mã Ly đã ngửi được mùi vị gian tình, hai mắt phát ra tia sáng xanh sắc nhọn như mắt chồn trong đêm: “Cái đó dĩ nhiên rồi! Chỉ cần là nam, từ ông lão tám mươi tuổi cho đến trẻ con mới tám tháng tuổi, chị đây đều hiểu tất! Nói mau đi! Em gặp phải đàn ông như thế nào? Chiều cao? Cân nặng? Số đo ba vòng? Tướng mạo?”

Diệp Phàm thoáng cái đã muốn chết nghẹn, cố gắng nhớ lại hình dáng của Đoàn Diệc Phong: “Chiều cao… Cao hơn tớ nửa cái đầu. Cân nặng không rõ lắm, có lẽ là đạt tiêu chuẩn. Ba vòng không đo được. Còn tướng mạo…” Mặt của cô đỏ lựng, “Rất đẹp trai.”

“Này, cậu nói chẳng khác nào chưa nói! Có thông tin nào cụ thể hay không? Ví dụ như tuổi tác nè, môi trường làm việc nè, gia thế bối cảnh nè, cha mẹ anh em các loại đó!”

Tuổi tác? Diệp Phàm nhớ lại sáng nay cô còn lén lút lợi dụng chức quyền. Cô đã kiểm tra thẻ mượn sách của cậu bé, trên đó có số chứng minh thư của Đoàn Diệc Phong. Nếu như không nhầm, anh ta năm nay tính ra là ba mươi bốn tuổi.

“Tuổi tác lớn hơn tớ một chút, công việc không rõ lắm, gia thế… có lẽ là rất tốt, cha mẹ anh em thì không biết.”

Đối mặt với một Diệp Phàm hỏi cái gì cũng không biết, Mã Ly cũng phát cáu: “Này, cậu rốt cuộc là không hiểu chị đây đang hỏi gì à? Lớn hơn một chút là lớn hơn bao nhiêu? Cậu nói rõ ràng đi!”

Diệp Phàm rụt rè duỗi ra mười ngón tay.

“Cái gì? Hơn cậu mười tuổi á?” Giọng của Mã Ly thoáng cái đã cao vút.

“Xuỵt! Nhỏ thôi, nhỏ thôi!” Diệp Phàm vội vàng che miệng của cô bạn: “Cậu la cái gì chứ? Không phải cậu từng nói rằng, chỉ có ông chú ôn nhu trải qua bao nhiêu sóng gió cuộc đời mới có thể kích thích hormone của phái nữ. Hơn nữa người ta nhìn thế nào cũng không có già à…” Nói đến đây, âm thanh của người nào đó đã nhỏ hết mức.

“Tớ có nói như vậy sao?” Mã Ly sửng sốt.

Diệp Phàm: “…”

“Mặc kệ tớ đã nói thế hay chưa, dù sao nó cũng rất đúng. Đàn ông không giống với đàn bà, càng già càng có mùi vị, thế nhưng nó chỉ là một phương diện mà thôi! Cậu phải biết rằng tuổi càng lớn thì càng chứng tỏ họ càng từng trải,càng giỏi che giấu bản chất. Không phải có một từ là ‘lão luyện tình trường’ hay sao? Một người ngay cả một chút từng trải cũng không có giống như cậu, ngộ nhỡ không cẩn thận gặp phải một kẻ xấu. Kẻ đó giấu bản chất vào bên trong, tiếp cận, theo đuổi cậu để cậu lọt vào bẫy. Thật ra kẻ đó chỉ chơi đùa với cậu thôi, khổ lắm à!”

Mã Ly nói xong, mặt Diệp Phàm đã tối đen: có người ví dụ như vậy sao?

“Hơn nữa, cậu phải biết rằng, cách ba năm là một cái mương à! Chênh lệch mười tuổi đó chính là ba cái mương. Cái mương này sâu quá hả?”

Diệp Phàm gật đầu: “So với khe ngực của cậu, khẳng định là sâu hơn.”

Mã Ly: “…Này, tớ vô cùng hoài nghi, cậu đang mượn cớ để chọc ghẹo tớ đúng không?”

“Đúng, Đúng vậy!” Diệp Phàm gật đầu, bỗng nhiên cảm thấy tâm tình của mình hình như đã tốt hơn nhiều. Đây chính là như trong truyền thuyết, đem đau khổ cho người khác để đổi lấy niềm vui cho bản thân đó sao?

“Chỉ biết chiếm tiện nghi của tớ, gặp phải chuyện gì lại giống như con gà bệnh.” Mã Ly liếc xéo cô.

Ngay sau đó, Diệp Phàm lại mau chóng suy sụp.

“Nói vậy thôi, ông chú cũng không phải là không tốt, song cậu phải thật cẩn thận. A, đúng rồi, cậu còn phải chú ý đối phương có phải lừa cưới hay không nha. Bạn của tớ lần trước đã gặp qua, cũng đã bàn bạc đến chuyện kết hôn, mới phát hiện đối phương đã có vợ con. Đừng ngu dại đi làm vợ bé của người ta, khổ lắm biết không?”

Diệp Phàm giật mình, lập tức bắt đầu phát điên: “Cái gì mà lừa cưới! Cậu đang nói xàm gì đó? Tớ… tớ chỉ thuận miệng hỏi vậy thôi, cậu nghĩ vớ vẩn gì vậy? Tớ, tớ… Tớ và anh ấy không có khả năng đâu!”

“Không thể sao cậu còn hỏi tớ làm chi? Không lẽ cậu có hứng thú với người ta đó chứ? Á!” Mã Ly bỗng nhiên nghĩ ra điều gì đó, ánh mắt trở nên thần bí khó lường, “Diệp tử à, cậu đã 24 tuổi rồi, sẽ không còn yêu đơn phương đó chứ?”

Yêu… Yêu đơn phương? Diệp Phàm cứng họng, cũng không biết trả lời


Duck hunt