rẩy. Cô muốn chống lại cảm xúc khác thường
này, cô dường như còn có thể cảm nhận được một loại cảm xúc khác phát ra từ anh. Tuy rằng, cô thật sự không muốn lý giải.
Cảm giác nảy rất lạ. Khi cô muốn tìm tòi...
"Em có thể đi." Người đàn ông vào lúc này lại buông cô ra.
Tô Nhiễm đờ người, trong lúc nhất thời cô không hiểu lời nói của anh.
"Tôi vẫn tiếp tục đầu tư 'Midi', Đồng Hựu sẽ theo chuyện này." Nói xong, anh đứng dậy, vòng xoay ngựa gỗ cũng chợt dừng theo anh.
"Anh...nói thật chứ?" Tô Nhiễm không giải thích được. Anh lẽ ra không phải là người tốt như vậy.
"Chỉ có một điều kiện." Lệ Minh Vũ xuống ngựa gỗ, quay đầu nhìn cô, dưới
bóng đêm anh có vẻ lạnh lùng khác thường, "Từ nay về sau, đừng để tôi
thấy em lần nữa, đừng để tôi có dịp nhận ra em. Nếu không, tôi sẽ không
buông tay ra nữa." Anh lạnh lùng buông lời, sải bước rời đi. Bóng dáng
anh mờ dần trong màn đêm.
Tô Nhiễm mãi lâu vẫn không có phản ứng. Đến khi định thần lại, anh đã đi từ lâu.
Dưới bóng đêm, trong khoảnh khắc anh xoay người rời đi, vẻ lạnh lùng nơi mắt anh dần tản đi, nỗi cô đơn như con nước thủy triều cuốn tất cả vào mắt
anh... Tình yêu, không bao giờ biết trước được khoảng cách để gặp. Nhưng càng
yêu, tôi lại càng thương tổn em. Loại thương tổn này chẳng biết đã có từ lúc nào. Em hướng trái, còn tôi hướng phải, vĩnh viễn đôi ta cũng không thể quay về điểm ban đầu.
—————
Tựa như trải qua một
giấc mơ, đến lúc tỉnh dậy vẫn cảm giác được bi thương hay vui mừng.
Trong lúc lờ mờ, lại bắt đầu không phân biệt rõ đâu là cảnh trong mơ,
đâu là hiện thực.
Cũng chính như Lệ Minh Vũ, bất ngờ xông vào
cuộc sống của Tô Nhiễm lần nữa, rồi lại lặng yên mà rời đi, lặng yên như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Kể từ khi Lệ Minh Vũ đi, mỗi ngày của cô đều giống cuộc sống trong suốt bốn năm qua, mặt trời cứ mọc rồi lại
lặn.
Bước ra khỏi cửa hàng nước hoa thì trời đã về đêm, Tô Nhiễm bắt taxi trở về. Cô biếng nhác dựa vào ghế xe, đôi mắt trống rỗng lẳng
lặng nhìn cảnh đêm đang lướt nhanh ngoài cửa sổ.
Buổi đêm ở Paris vẫn chói lọi như ngày thường, nhưng điểm khác biệt chính là tâm tình bình tĩnh hơn bao giờ hết của Tô Nhiễm.
Có một số việc xảy ra trong im lặng, một ngày khi biến mất mới phát hiện, muốn quên đi hoàn toàn, thật sự rất khó.
Xe chạy về hướng ngoại thành, lượng xe qua lại đông đúc nên tài xế phải thả chậm tốc độ. Dần dần, cả con đường đều kẹt kín.
Tài xế taxi bực dọc, còn Tô Nhiễm thì chẳng màng quan tâm. Ánh mắt cô dần
có hồn hơn, lơ đãng nhìn đến mảng lớn ảnh sáng bên ngoài cửa sổ, mắt cô
chợt rung rung.
Khi xe sắp chuyển động, ma xui quỷ khiến thế nào cô lại yêu cầu xuống xe. Chẳng kịp nhận tiền thối, cô đã bước về phía
vòng xoay ngựa gỗ đang sáng trưng một góc trời.
Lúc này, ở vòng
xoay ngựa gỗ, người chơi rất đông, thậm chí xe gia đình cũng nghẹt
người. Tiếng cười hòa vào nền nhạc du dương nghe vui tai vô cùng. Ánh
đèn đủ sắc vụn vặt chiếu lên gò má Tô Nhiễm. Cô yên lặng đứng tại chỗ,
thơ thẫn nhớ tới cảnh tượng đêm đó.
Cũng là chiếc xe gia đình
đó, Lệ Minh Vũ đã kéo cô đến ngồi. Cô không biết vì sao anh lại dẫn cô
đến nơi này. Cô chỉ cảm thấy đêm đó, ánh mắt anh trống trải, còn bóng
lưng thì cô đơn hơn bao giờ hết. Nụ hôn của anh, lời nói của anh tới bây giờ vẫn còn quanh quẩn trong đầu cô.
Chỉ vài ngày ngắn ngủi,
anh đã khiến yên ổn mà cô duy trì trong suốt bốn năm qua dần tan rã. Cô
rất sợ loại cảm giác này. Đúng vậy, cô sợ như thế, sợ một mặt không biết trong con người Lệ Minh Vũ mà sản sinh nghi hoặc từ tận đáy lòng; càng
sợ loại nghi hoặc này sẽ dẫn cô miệt mài theo đuổi, rồi vì nó mà làm tổn thương chính mình. Cô càng muốn yên ổn lại càng khó quên, quên hết tất
cả mọi thứ xảy ra đêm đó cùng anh.
Kể từ đêm đó, cô không còn
thấy anh nữa. Ngày hôm sau, khi đích thân Đồng Hựu tới ký kết hợp đồng,
cô mới biết Lệ Minh Vũ thật sự đã đi. Mọi chuyện hợp tác liên quan đến
"Midi" đều do Đồng Hựu toàn quyền phụ trách. Nhận được hợp tác cũng có
nghĩa Guerlain giành được phần thắng cao hơn trong việc tranh quyền nuôi con. Sau đó, cô gọi điện thoại cho Diệp Lỗi, nhưng mẹ nghe máy báo rằng học phần của Diệp Lỗi chỉ là chuyện nhỏ ngoài ý muốn, đã giải quyết
xong.
Bên ngoài vòng xoay ngựa gỗ, Tô Nhiễm khẽ thở dài. Trong
không khí, lơ lững mùi hương này đến mùi hương khác, nhưng lại thiếu
vắng mùi hổ phách thường dọa cô sợ. Mũi cô không ngửi được mùi hương
thuộc về anh, nhưng khi ánh mắt cô vô tình nhìn lướt qua xe gia đình bên cạnh vòng xoay ngựa gỗ, trái tim cô bất giác nhói đau.
Trong
phút chốc, cô như thấy được Lệ Minh Vũ thong thả ngồi trong xe gia đình
xoay tròn hết vòng này đến vòng khác. Anh bình thản ngồi ở đó, ánh mắt
mải miết nhìn về nơi xa xăm, chuyên chú nhập tâm, còn có cả...bi thương.
Tô Nhiễm đè nhẹ lồng ngực, đứng bần thần tại chỗ.
Cô
không rõ mục đích của anh là gì, muốn tiêu khiển hay...còn có ý đồ khác? Nếu đúng vậy, vì sao anh lại đột ngột biến mất trong yên lặng, tựa như
cô và anh lại quay về cuộc sống giống hai đường thẳng song song suốt bốn năm