vang lên. Tiếng chuông réo rắc phá vỡ khung cảnh lãng mạn, cũng khiến Tô Nhiễm
định thần trở lại. Mộ Thừa thảng thốt có lẽ anh không ngờ vào thời điểm
mấu chốt lại bị quấy rầy, mọi người vây xung quanh thấy vậy, cũng bất
mãn rời đi.
Tô Nhiễm mau chóng lấy điện thoại ra nhìn, lòng cô run sợ, vội vàng nghe máy.
Là điện thoại quốc tế, nghe xong sắc mặt cô liền thay đổi.
Cúp điện thoại, Tô Nhiễm mãi lâu cũng không nói gì, thần sắc cô trầm ngâm.
Mộ Thừa thấy vậy, lo lắng trỗi dậy trong lòng, quan tâm hỏi: "Sao vậy
em? Điện thoại của ai?"
Tô Nhiễm thành thật trả lời, "Cảnh sát Đinh..."
Mộ Thừa cũng sửng sốt, "Cảnh sát Đinh? Cảnh sát trưởng năm đó phụ trách vụ án ba em nhảy lầu?"
Chuyện bốn năm trước thuộc về Tô Nhiễm, anh ít nhiều cũng có nghe cô kể qua.
Tô Nhiễm gật đầu, sắc mặt thoáng tái nhợt.
"Tiểu Nhiễm, xảy ra chuyện gì?" Mộ Thừa càng xót xa. Lúc này, đương nhiên anh không mang chuyện cầu hôn ra ép cô nữa, anh chỉ mềm nhẹ cất giọng hỏi.
Tô Nhiễm im lặng bần thần. Hồi lâu sau, cô mới ngẩng đầu nhìn Mộ Thừa, mệt mỏi nói, "Mộ Thừa, em xin lỗi. Em muốn...về nước một chuyến."
Ánh mắt Mộ Thừa ngây ngẩn, ngờ vực nhìn Tô Nhiễm.
Tô Nhiễm không nói thêm gì, ánh mắt lơ đãng rơi vào hàng rào màu trắng
quanh vòng xoay ngựa gỗ, âm nhạc du dương, thoáng chốc như một mũi khoan dùi sâu vào lòng cô. Bốn năm rồi, cô luôn cố gắng tránh mọi việc hoặc
không tránh được thì cũng ép bản thân mình dồn sức loại bỏ khỏi uy nghĩ
về thành phố đó. Chỉ vì mỗi khi nhớ đến, mùi vị của thành phố đo đều như hòa trộn vào hơi thở cô. Đó là quê nhà của cô, nhưng cô lại phải xa rời quê hương để cố lãng quên.
Lời Lệ Minh Vũ nói đêm đó vô cớ hiện lên trong đầu Tô Nhiễm...
"Em có thể đi. Tôi vẫn tiếp tục đầu tư 'Midi', Đồng Hựu sẽ theo chuyện này. Chỉ có một điều kiện, từ nay về sau, đừng để tôi thấy em lần nữa, đừng
để tôi có dịp nhận ra em. Nếu không, tôi sẽ không buông tay ra nữa."
...
Lồng ngực cô bỗng dưng thắt chặt.
Chỉ mong, lần này đừng chạm mặt anh.
————————————hoa lệ phân cách tuyến————————————
Máy bay hạ cánh an toàn. Tô Nhiễm ngồi thẳng lên taxi đã đặt trước, tiến thẳng một mạch về nội thành.
Vừa tới nội thành, cô lấy điện thoại từ trong giỏ xách, bấm một dãy số, đợi đối phương nghe máy, rồi khẽ nói: "Cảnh sát Đinh, tôi vừa xuống máy
bay. Khoảng nửa tiếng nữa sẽ đến Trung Hoàn."
Nói chuyện với đối phương một lát, cô cúp máy, nhìn ra ngoài cửa sổ suy nghĩ. Bên tai cô
vẫn còn quanh quẩn nội dung cuộc gọi đêm đó của cảnh sát Đinh... "Cô Tô, vụ án ba cô nhảy lầu vốn đã kết thúc. Nhưng gần đây, mới xuất hiện thêm vài chứng cứ mới, chúng tôi cần phải điều tra vụ án này lại lần nữa.
Bởi vì tình huống khá đặc biệt, chúng tôi cần hỏi trực tiếp cô vài
chuyện liên quan đến năm đó."
Đinh Minh Khải, người cảnh sát
trưởng này cả đời cô cũng không bao giờ quên được. Vừa nghĩ đến anh, cô
liền nhớ ngay đến chuyện ba tự sát, cũng nhớ đến sự thật đằng sau chìa
khóa đã mang đến thương tổn cho cô. Tô Nhiễm có thể khéo léo từ chối mọi lý do khiến cô về nước, thậm chí là những lý do có ích cho sự nghiệp
của cô. Thế nhưng, nguyên nhân ba chết là việc hệ trọng, vốn đã kết thúc rồi lại phát hiện ra manh mối mới, cô là sao có thể thờ ơ? Tới tận bây
giờ, cô đều không muốn tin rằng ba tự sát.
Tài xế taxi nhìn Tô
Nhiễm qua kinh chiếu hậu, không kềm được lên tiếng, "Cô là người địa
phương à?" Đàn ông đều như nhau, khi gặp phụ nữ đẹp, họ thường tìm đủ
mọi cách để bắt chuyện. Đây là phản ứng thuộc về tuyến thượng thận [1'>
của đàn ông, là nhu cầu sinh lý hết sức bình thường.
[1'> Tuyến
thượng thận: nằm phía trên của hai quả thận, tiết ra những hormone cân
bằng cơ thể, ví như những hormone chống lại stress, điều tiết huyết
áp...
Tô Nhiễm gật đầu một cái, thở dài rồi nhìn ra ngoài cửa
sổ. Bốn năm rồi, cô đã rời khỏi thành phố này quá lâu. Thời gian bốn
năm, thành phố thay đổi không ít, thậm chí có rất nhiều con đường sầm
uất cô không nhận ra. Cô không khỏi hoài nghi, đây là thành phố đã từng
thương tổn cô sâu sắc ư?
Hay là, thời gian thật sự có thể thay đổi mọi thứ? Để cho mọi chuyện đều trở thành cảnh còn người mất?
Tài xế taxi lại nhiệt tình vô cùng, nói huyên thuyên: "Tôi thấy cô rất quen, giống ngôi sao nào đó trên ti vi nha."
Tâm tư Tô Nhiễm bị nhiệt tình của anh ta cắt ngang, thản nhiên nói, "Chắc người giống người thôi."
Anh ta thấy cô không nhiệt tình, cũng không dám nói thêm, lén nhìn cô qua kính chiếu hậu lần nữa rồi chuyên tâm lái xe.
Xe chạy quanh hơn nửa vòng cầu vượt, hướng thẳng đến Trung Hoàn. Hết cảnh
này đến cảnh khác hiện ra khiến Tô Nhiễm hít thở khó khăn. Cô hít một
hơi thật sâu, dè dặt chạm tay mình lên thành phố qua cánh cửa kính ngăn
cách, hàng trăm cảm xúc ngổn ngang trong cô.
Có lẽ, cái thật sự
khiến con người thương cảm không phải là hồi ức đau đớn, mà là quãng
thời gian tươi đẹp đã qua không cách nào tìm về. Mất đi đau đớn là một
kiểu giải thoát, mất đi tươi đẹp mới là đau đớn thật sự.
Thành phố của cô. Cô đã trở về.
——————————————
Cảnh sát Đin