đỏ mặt ngượng ngùng sẽ xinh đẹp như vậy.
Cõi lòng cứng rắn, lạnh lùng của anh bỗng đong đầy ấm áp.
Tim cô rung động mãnh liệt. Anh đang cầu xin cô sao?
Đối diện với đôi mắt sâu thẳm của anh, tim cô như muốn bật tung ra ngoài, môi cô run rẩy, vô thức gọi tên anh, "Minh Vũ..."
"Nhiễm, em đẹp quá." Anh cong môi dịu dàng, ôm cô vào lòng, cọ nhẹ dái tai cô.
Khoảnh khắc này anh chỉ muốn hòa nhập làm một cùng cô, "Ngồi lên đi, để
anh cảm nhận em. Ngoan..." Giọng anh nói trầm thấp nồng đượm vừa quyến
rũ vừa mệnh lệnh, tựa như đang thôi miên, thôi miên cô đánh mất lý trí.
Thần trí Tô Nhiễm đã tán loạn từ lâu, toàn bộ thể xác và tinh thần cô đều
không thể kìm nén. Cô vô phương áp chế ngọn lửa trong cơ thể, cô ham
muốn sự yêu thương của anh, cô đã không còn cách nào suy nghĩ, chỉ biết
phục tùng mệnh lệnh của anh...
***
Cô ngửa đầu, ánh mắt anh nóng bỏng chăm chú nhìn cô.
Có vài lần, Tô Nhiễm cho rằng bản thân mình sẽ chìm đắm, sẽ vì vậy mà ngất lịm đi. Toàn thân cô run rẩy muốn bật tung ra sau, nhưng cánh tay cường tráng của Lệ Minh Vũ lại giữ lấy cô, để cô đặt trọng tâm lên người anh.
Anh mang cô đến cung điện tươi đẹp khó nói thành lời... Khi những tia nắng ban mai ló rạng.
Tô Nhiễm trở mình trên
giường, cảm giác đau nhức quen thuộc vẫn quấn lấy cô như mọi khi. Cô ti
hí mắt, mơ hồ thấy một bóng dáng cao lớn đang đứng trước cửa sổ. Bóng
dáng đó là Lệ Minh Vũ, anh không rời nhà ngay, hình như anh đang gọi
điện thoại.
Thấm thoát cô lại thiếp đi, không biết qua bao lâu,
cô cảm thấy bản tay đàn ông đang vuốt ve lưng cô, Tô Nhiễm mơ mơ màng
màng mở mắt, đối diện với dáng vẻ vận âu phục của anh.
"Em dậy
đi, tôi đã liên hệ với bác sĩ chuyên khoa mắt, hôm nay sẽ làm phẫu
thuật." Anh ngồi xuống, vừa nói vừa đưa tay sờ trán cô. May quá, cô
không sốt cũng không bị cảm.
Bốn năm nay, Tô Nhiễm đã quen dậy
muộn, trong lúc nhất thời đầu óc còn chưa tỉnh táo, cô chỉ ậm ừ vài
tiếng lấy lệ rồi trùm chăn qua đầu, tiếp tục ngủ. Cô mệt lắm, đừng quấy
rầy cô.
Lệ Minh vũ nhíu mày nhìn người phụ nữ trên giường, anh
vừa bất đắc dĩ vừa không biết nói thế nào. Hồi lâu sau, anh trực tiếp
kéo chăn từ trên người cô xuống, "Thức dậy!"
Vật che chắn trên
người bỗng dưng biến mất cùng tiếng đàn ông quát nhẹ nhàng thoáng chốc
xóa tan cơn buồn ngủ của Tô Nhiễm. Cô mở mắt to ngay tức khắc, sợ hãi
kêu lên một tiếng, rồi lại thấy hình ảnh trần trụi của mình trong mắt
anh, cô hoảng loạn ôm gối che trước ngực, cáu giận lườm anh, "Lệ Minh
Vũ, anh phát điên gì vậy hả?"
Lòng tốt lại trở thành lòng lang dạ thú!
Lệ Minh Vũ đứng dậy, đem quần áo sạch lại cho cô, bình thản nói, "Em tự
mặc hay tôi "phải mặc" cho em?" Anh cố ý nhấn mạnh hai chữ "phải mặc".
"Tôi, tôi tự mặc." Tô Nhiễm vội vàng cầm quần áo, ánh mắt anh đầy xót xa.
Anh cong môi cười trêu đùa, bước đến trước cửa sổ, châm thuốc, dựa sang bên hít một hơi, tay kẹp thuốc chìa ra ngoài cửa sổ, trong phòng chỉ còn
mùi thuốc là thoang thoảng đan lẫn vào mùi hương hổ phách thuộc về anh,
tạo nên một sự mê hoặc kì lạ.
Tô Nhiễm thấy anh đứng đó bày ra bộ mặt thưởng thức, cô bất đắc dĩ thở dài, cản anh là chuyện không thể xảy ra rồi, vì vậy cô đành kiên trì mặc quần áo.
Lệ Minh Vũ khép hờ
hai mắt, rít một hơi, ngoảnh đầu phả khói ra ngoài cửa sổ, nhưng ánh mắt anh lại mải miết ngắm nhìn cô. Anh không thể tiến lên, bởi vì chỉ cần
tới gần cô, chắc chắn anh sẽ nổi thú tính lần nữa, nhưng anh lại không
cam lòng rời khỏi. Đứng nhìn cô ấm ức mặc quần áo, anh vừa buồn cười vừa thỏa mãn.
Thỏa mãn?
Là thỏa mãn ư?
Anh không chắc chắn, anh chỉ biết mình đã say đắm hương thơm của người phụ nữ này.
Mặc quần áo xong, Tô Nhiễm nhìn anh, "Làm gì?"
"Bên bệnh biện đã sắp xếp xong hết rồi." Lệ Minh Vũ dập thuốc, thản nhiên cất giọng, "Bữa sáng ở trên bàn. Tôi đợi em trong xe."
Ơ?
Tô Nhiễm sững sờ. Người này rõ là theo chủ nghĩa hành dộng. Cô tưởng hôm qua anh chỉ là nói cho có thôi...
***
Con người dù kiên cường mấy cũng vẫn là con người. Đàn ông sợ đánh mất, đàn bà sợ già đi, còn Tô Nhiễm là...sợ đau.
Suốt đường đi, miệng Tô Nhiễm liến thoáng không ngừng nghỉ, hở một chút lại
nhìn Lệ Minh Vũ hỏi, " Anh nói làm phẫu thuật kiểu này có đau lắm
không?" Còn không thì, "Sao anh lại sắp xếp phẫu thuật gấp gáp như vậy
chứ? Hay là ngày mai hãy đi, để hôm nay tôi lên mạng tra cứu thông tin
về cái này đã..."
Mỗi lần như thế đều bị ánh mắt hậm hực của Lệ Minh Vũ dập tắt.
Tô Nhiễm nuốt nước bọt, vừa nghĩ đến dụng cụ lạnh tanh cứ hết tới rồi lui
trên tròng mắt, cô liền run lẩy bẩy. Tô Nhiễm lo lắng cất giọng, "Tôi có quyền biết chút ít về kiểu phẫu thuật này mà, đúng không?"
"Cận
thị là do đường kính nhãn cầu quá dài, hoặc do giác mạc quá lồi, ánh
sáng bên ngoài không thể hội tụ đúng trên võng mạc. Múc đích của phẫu
thuật này là làm mặt ngoài giác mạc thay đổi bằng tác dụng của tia
laser, nhằm khiến ánh sáng bên ngoài có thể hội tụ chính xác trên võng
mạc." Lệ Minh Vũ vốn chẳng muốn ý để ý đến cô, nhưng thấy cô liến thoáng không ngừng, anh cũng không đành lòng, từ tốn g
