chú tuyệt đối không phải giả tạo. Vợ
của anh chính là cô gái làm về thời trang à? Trước đây, cô từng đọc tin
tức liên quan đến hôn nhân của Lệ Minh Vũ và cô gái đó, nhìn người này
rất giống nha.
Lệ Minh Vũ cười, không nói thêm lời nào, tầm mắt anh rơi vào gương mặt Tô Nhiễm lần nữa.
***
Khi Tô Nhiễm tỉnh dậy, cô nhìn không rõ lắm mọi thứ trước mắt. Ánh nắng
chói chang ngoài cửa sổ khiến cô không thể không giơ tay che mắt. Giải
phẫu xong xuôi, thị giác của cô bình phục rồi?
Đang nghĩ ngợi, một y tá đẩy cửa đi đến, thấy cô tỉnh dậy, y tá vô cùng niềm nở hỏi thăm cảm giác của cô.
"Tạm ổn, nhưng tôi vẫn không thấy rõ lắm." Tô Nhiễm thấy hơi ngượng. Người ta làm xong phẫu thuật này là về nhà ngay rồi.
"À, đây là điều bình thường thôi. Sau khi làm xong phẫu thuật mắt bằng
laser, thị lực không thể bình phục ngay được, cần một quãng thời gian để thích nghi. Cô đừng nóng vội, từ từ sẽ quen." Y tá nói rôm rả.
Tô Nhiễm gật đầu, trước đó quá đột nhiên, cô chưa kịp tra tài liệu rõ
ràng. Ngay cả lúc bác sĩ dặn dò trước khi bắt đầu vào phẫu thuật, cô
cũng khẩn trương quá nên đã quên đầu quên đuôi. Ngược lại, Lệ Minh Vũ
hình như hỏi thăm bác sĩ rất nhiều vấn đề, nhưng cụ thể là vấn đề gì thì cô không biết. Đúng rồi, Lệ Minh Vũ đâu?
"Y tá, ừm..." Cô suy
nghĩ một lát, không biết nên gọi Lệ Minh Vũ như thế nào trước mặt người
ngoài, thấy y tá nghi hoặc nhìn bản thân, hồi lâu sau cô lên tiếng hỏi,
"Người đi cùng tôi đâu?"
"Ơ, ý chị là bộ trưởng Lệ?" Y tá che
miệng cười, "Khi chị chưa tỉnh, anh ấy ra ngoài nghe điện thoại, có lẽ
sợ quấy rầy chị nên ra ngoài nghe cho tiện. Chị Lệ, chị thật sự rất hạnh phúc nha. Phải công nhận bộ trưởng Lệ là một người đàn ông cực kỳ hoàn
hảo, không ngại bận rộn trăm công nghìn việc, sẵn sàng thu xếp giải phẫu cho chị. Trong lúc mổ, còn luôn ở cạnh chị, lúc chị ngủ, anh ấy hỏi bác sĩ rất nhiều việc. Tôi làm y tá bao năm qua, chưa thấy người chồng nào
lo lắng cho vợ mình như vậy đâu."
Tô Nhiễm sửng sốt, gò má cô
bất giác ửng hồng. Cô không biết nên thừa nhận hay phủ nhận nữa. Cuối
cùng, cô chỉ biết cười trừ, mãi đến điện thoại trong giỏ xách đột nhiên
đổ chuông.
Y tá biết điều rời đi.
Tô Nhiễm nhìn thoáng qua màn hình hiển thị, gấp rút nghe máy.
Bên kia điện thoại truyền đến tiếng nói cấp bách, Tô Nhiễm chỉ kinh ngạc la một tiếng "Hả", sắc mặt liền thay đổi, cô an ủi vài câu rồi vội cúp
máy. Tô Nhiễm khom người cầm giỏ xách bên cạnh, cô lo lắng, hấp ta hấp
tấp nên không biết điện thoại rơi lại trên giường...
***
Khi Lệ Minh Vũ quay về phòng bệnh, một tay cầm bịch thuốc, một tay cầm đồ
ăn trưa, vừa nhớ đến bộ dáng Tô Nhiễm nằm trên giường, khóe miệng anh
không nén nổi tình cảm, bất giác cong lên. Giờ này chắc cô đã tỉnh rồi.
Vừa muốn đẩy cửa đi vào, bác sĩ và y tá hoảng loạn đối mặt anh, thấy anh
trở về, bác sĩ sốt ruột, toát cả mồ hôi lạnh, "Bộ trưởng Lệ, vợ anh
không thấy. Chúng tôi tìm không ra chị ấy."
Lệ Minh Vũ ngẩn
người, vào phòng bệnh không một bóng người, anh buông đồ trong tay
xuống, im lặng cau mày, cầm điện thoại gọi Tô Nhiễm.
Điện thoại trên giường đổ chuông.
Lệ Minh Vũ quay đầu nhìn, ánh mắt anh sắc bén, cúp máy rồi bước nhanh đến
giường, cầm điện thoại của cô. Người phụ nữ đáng ghét, mang giỏ xách
theo nhưng sao lại không mang điện thoại?
"Bộ trưởng Lệ, vợ anh
vẫn chưa tìm thấy ở bệnh viện, thị lực của chị ấy bây giờ vẫn chưa bình
phục. Ngoài trời nắng gắt như vậy, chị ấy phải mang kiếng mắt khi ra
đường mới được, anh..."
"Cô ấy tỉnh dậy khi nào?" Lệ Minh Vũ cố nén bực bội và lo lắng, bình tĩnh hỏi.
Y tá đứng cạnh vội nói: "Anh ra ngoài nghe điện thoại chưa được bao lâu,
à, khoảng hai ba phút sau." Cô thấy rõ sắc mặt bộ trưởng Lệ sa sầm, tim
cô bỗng đập mạnh.
Lệ Minh Vũ giơ tay nhìn đồng hồ, vậy chứng
mình Tô Nhiễm đã đi gần một tiếng. Anh nghe điện thoại xong, sắp xếp vài việc, sau đó mua đặt và chờ thức ăn, mau thuốc cho cô nữa. Khoảng thời
gian này là cỡ một tiếng. Nếu nói vậy, Tô Nhiễm đã không còn ở bệnh viện từ lâu.
Anh cầm điện thoại của cô, xem lướt lịch sử cuộc gọi của cô liền nhíu mày, không nói tiếng nào, bước ngay ra khỏi phòng bệnh.
"Bộ trưởng Lệ, thuốc, thuốc của vợ anh..." Y tá lật đật đuổi theo. Taxi băng qua thành phố sầm uất, tiến nhanh về đồng ruộng vắng vẻ, bỏ
lại đằng sau chiếc xe lửa màu đỏ đang chạy chầm chậm trên đường ray xa.
Dọc hai bên đường là những hàng cây cổ thụ um tùm xào xạc đón nắng vàng
rực rỡ, hắt những đốm sáng li ti lên mặt đường, lá xanh phất phơ theo
làn gió mát.
"Anh ơi, phiền anh đi nhanh hơn một chút. Cám ơn." Tô Nhiễm ngồi sau, không ngừng thúc giục tài xế.
Tài xế bất đắc dĩ lướt mắt qua kính đằng sau nói: "Cô này, tôi bây giờ đã
chạy quá tốc độ bình thường. tôi biết cô có việc gấp, nhưng cô phải hiểu giùm tôi một chút chứ. Cô thấy xung quanh vắng vẻ nhưng vẫn có máy đo
tốc độ. Một khi tôi bị phạt..."
"Anh bị phạt bao nhiêu, tôi trả
thay anh. Nói chung anh chạy nhanh là được rồi." Tô Nhiễm không còn bình tâm nghe anh ta giải thích, cô xem đồn