ch mặt đất càng cao. Tô Nhiễm gượng gạo vòng tay ôm cổ Lệ Minh Vũ, bàn tay anh mạnh mẽ nâng
người cô, lưng anh rộng lớn và rắn chắc, anh bước đi nhanh chóng ổn
định. Nhiệt độ cơ thể anh toát ra từ áo sơ mi ẩm ướt sưởi ấm Tô Nhiễm.
Mùi hương nam tính thuộc về anh lấp đầy hơi thở, vây kín cô.
Cảm giác này kì lạ nhưng lại ấm áp khác thường.
Hồi nhỏ, khi bị bệnh, ba đã từng cõng cô một lần, cô nhớ lưng ba rất rộng,
áp mặt vào đó cô chẳng còn thấy sợ hãi hay đau nhức. Bây giờ, cảm giác
này lại quay về, nhưng không giống hoàn toàn lúc xưa, cô không chỉ thấy
kiên định và ấm áp mà tim cô còn đập mạnh rộn ràng, rung động lạ thường, không trấn tĩnh như khi ở trên lưng ba.
Cô bất giác thả lỏng, cả người áp sát lưng anh, khuôn mặt cô dán lên áo sơ mi, cô có thể cảm
nhận được độ ấm và làn da săn chắc của anh...
Trái tim ơi, đừng đập mạnh nữa...
Hình như cảm giác được người phụ nữ trên lưng thả lỏng, Lệ Minh Vũ bước nhanh hơn, ánh mắt anh tràn ngập dịu dàng,.
***
"Ax xì..." Về đến Bán Sơn, Tô Nhiễm liền quấn chặt chăn, hắt hơi liên tục.
Lệ Minh Vũ đẩy cửa đi đến, thấy cô quấn chặt trong chăn như bánh chưng
dựng vào sofa, anh nhíu mày, đưa trà gừng nóng cho cô, "Uống."
Tô Nhiễm hít mũi, ngẩng đầu nhìn anh, gương mặt cô lơ đãng ửng hồng. Áo
khoác anh đưa cô, áo sơ mi ướt nhẹp, vì vậy anh cởi áo, để trần nửa
người trên. Làn da màu đồng khỏe mạnh đầy gợi cảm, vầng sáng nhẹ nhàng
hắt lên người anh, tạo nên nét đàn ông rung động lòng người. Cô vộ vàng
cúi đầu, dưới tầm nhìn sang cốc trà gừng trong tay anh, cô cầm lấy.
Không ngờ anh lại biết nấu thứ này.
"Gừng nồng quá." Cô ngửi ngửi, nhíu mày nói. Cô không thích mùi này.
"Thích không nống thì ngày mai em cứ đến bệnh viện cấp cứu." Lệ Minh Vũ bình thản lên tiếng, "Uống nhanh lên."
Tô Nhiễm đành nhắm mắt uống một hơi, thấy anh đứng yên một chỗ nhìn mình, cô lúng túng hỏi anh, "Anh thì sao? Anh uống chưa?"
"Tôi không yếu đuối giống như em." Lệ Minh Vũ lấy một chiếc cốc khác, rót
nước ấm đặt bên cạnh cô, giọng anh lạnh nhạt cất lên: " Đưa điện thoại
cho tôi!"
Tô Nhiễm nào dám đắc tội, đưa điện thoại cho anh.
Anh cầm điện thoại, lấy cục sạc trong ngăn kéo, cắm điện sạc pin.
Dõi theo bóng lưng của anh, lòng Tô Nhiễm dâng lên một cảm xúc khó nói
thành lời. Kì thực, cô không ngờ anh lại đến nghĩa trang tìm cô, không
phải anh rất ghét cô sao? Cô cắn môi hỏi, "Anh... đến nghĩa trang chỉ để tìm tôi à?"
Có thể anh đến viếng mộ ai thì sao? Vừa lúc trông thấy cô cũng không chừng.
Có lẽ ánh mắt Tô Nhiễm chần chờ, Lệ Minh Vũ xoay người nhìn cô trân trân,
vẻ mặt hờ hững, "Em tưởng ai cũng ngốc nghếch giống em, đi viếng mộ vào
buổi tối?"
Ơ...
Nói vậy là anh đi tìm cô?
"Vậy..." Tô Nhiễm thấy tim mình đập nhanh hơn, ngượng ngừng liếm môi, "Anh làm sao tìm được tôi?"
Lệ Minh Vũ cau mày, "Chỉ cần muốn tìm một người thì sẽ tìm được. Thành phố nói lớn không lớn, tìm một người có bao nhiêu khó khăn." Thực ra cũng
không dễ dàng, có ông trời biết anh gọi điện thoại tìm cô suốt buổi
chiều, xe chạy cạn xăng.
"À" Tô nhiễm cúi đầu, muốn tìm? Anh thật lòng muốn tìm cô?
Lòng cô bỗng bối rối.
"Tô Nhiễm, lời tôi nói với em như gió thoảng bên tai phải không? Lần sau
tôi về nhà mà không thấy em, em chết chắc rồi." Giọng anh lạnh lùng, ngữ khí đề cao, phảng phát tức giận. "Tôi..." Tô Nhiễm muốn nói lại thôi,
cô muốn nói với anh chẳng qua cô chỉ đi viếng ba mà thôi, lời vừa đến
miệng cô lại nuốt xuống, thì thào đáp, "Biết rồi."
Anh giận cái
gì? Về nhà tìm không thấy cô? Người oan ức thực sự chính là cô nha. Nếu
không vì anh, Hòa Vy làm sao đối xử với cô bằng thái độ ác độc chứ? Nếu
không như vậy cô đã không rầu rĩ đi viếng mộ ba.
Thấy cô không xù lông tranh luận, vẻ mặt Lệ Minh Vũ dịu bớt. Anh tiến lên kéo chăn cô
đang vây quanh người ra, thấy cô còn mặc quần áo ướt sũng, khuôn mặt anh bỗng tức giận, đưa áo ngủ sạch cho cô, "Thay ra". Người phụ nữ này thật là một chút kiến thức cũng không có, mặt quần áo ướt rồi trùm chăn kín
lại là xong?
"Ừm, đợi lát nữa." Tô Nhiễm thấy hơi chóng mặt. Ở nghĩa trang vừa lạnh lẽo vừa sợ nên bây giờ cô rất mệt, không muốn động đậy.
Lệ Minh Vũ lườm cô, không nói thêm gì nữa, đi thẳng vào nhà tắm.
Tô Nhiễm tựa đầu vào sofa, nhắm mắt lại. Sau này có bị đánh chết, cô cũng
không đến nghĩa trang vào buổi tối. Thật là đáng sợ. Từng cảnh từng cảnh cứ hiện lên trong đầu cô. Tô Nhiễm bất giác nhớ đến ngôi mộ chung của
đôi vợ chồng kia, cô thấy rất rõ rằng người đàn ông trong bức ảnh giống
hệt Lệ Minh Vũ, nhưng kính mắt bị vỡ nên cô không nhìn rõ trên mặt bia
viết gì, biết đâu người đàn ông đó cũng họ Lệ? Có khi nào là họ hàng của Lệ Minh Vũ?
Suy nghĩ này có vẻ hơi phóng đại, nhưng lần sau có dịp, cô sẽ nhìn kỹ hơn.
Đang nghĩ ngợi, Tô Nhiễm thấy người mình lơ lửng nhẹ bâng, vừa kêu sợ hãi,
liền nghe giọng nói không vui của đàn ông từ trên đỉnh đầu truyền
xuống...
"Im lặng!"
Cô ngoan ngoãn ngậm miệng, Lệ Minh Vũ
ôm cô vào phòng tắm. Trong bồn tắm tràn ngập nước ấm, mặt trên đã nhỏ
sẵn mấy giọt tinh dầu thư giãn thần kinh và x