XtGem Forum catalog
Hào Môn Kinh Mộng

Hào Môn Kinh Mộng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3225490

Bình chọn: 8.5.00/10/2549 lượt.

ng thành thục và hương hổ phách dịu

nhẹ hợp thành dòng nước ấm vây kín cô, hơi ấm kì diệu xua tan giá lạnh

và đuổi đi kinh hoàng trong cô.

"Điện thoại đâu?" Giọng nói còn pha lẫn không vui vang lên trên đầu cô, nhưng đỡ hơn nhiều so với quát giận ban nãy.

Tô Nhiễm lập tức cầm điện thoại trong giỏ xách ra đưa anh.

Lệ Minh Vũ cầm điện thoại, nhìn lướt qua, bấm một hồi không có tín hiệu,

đáy mắt anh vừa bất đắc dĩ vừa tức giận, lườm cô, nghiến răng nói, "Em

nhớ kĩ cho tôi, từ nay về sau, tôi cấm điện thoại em hết pin, hai mươi

bốn tiếng đồng hồ đều không được phép tắt máy!"

"Tôi cũng không muốn..."

"Có nghe hay không?" anh quát lần nữa, cắt ngang lời cô.

"Nghe, nghe rồi." Lần đầu tiên Tô Nhiễm ngoan ngoãn nghe lời anh, có lẽ cái

này chính là " khi bị người khác áp chế, phải biết nhân nhượng tạm

thời". Cô sợ anh giận, bỏ cô lại một mình, nếu vậy cô sẽ rất thảm.

"Đi theo tôi, còn muốn đứng đây cho bệnh phải không? Rõ là ngốc ngoài sức

tưởng tượng." Lệ Minh Vũ nén giận, xoay người bước xuống bậc thang. Tô

Nhiễm sợ mất dấu anh, vội vàng đi theo sau.

Cứ như vậy, dưới làn

mưa, một người đàn ông cao lớn, một người phụ nữ nhỏ nhắn, một trước một sau bước đi. Cơ bắp đàn ông rắn chắc lắp ló dưới áo sơ mi ướt mưa, đi

được một lúc, anh bỗng dừng chân, ngoảnh đầu ra sau, trông thấy cô tụt

một quãng xa. Bóng dáng cô nhỏ nhắn choàng áo khoác của anh gần như hòa

quyện vào màn sương dày đặc.

Anh nhẫn nại đứng yên tại chỗ chờ cô.

Tô Nhiễm cố gắng đi nhanh, nhưng vẫn không theo kịp Lệ Minh Vũ. Anh cao

lớn, tay chận lại dài, đương nhiên sẽ đi nhanh hơn cô rất nhiều. Hơn

nữa, cô còn phải híp mắt liên tục, cúi đầu quan sát đường đi. Cô sợ mình không cẩn thận hụt chân, ai ngờ càng lúc càng bị bỏ xa.

Mãi đến...

"Ow..." Cô bất ngờ va vào anh.

Lệ Minh Vũ không biết làm thế nào, đành giơ tay đỡ lấy người phụ nữ không

biết phân biệt nổi đông tây nam bắc, nhìn cô xoa mũi, anh thở dài, "Em

không sao chứ?"

Tô Nhiễm lắc đầu.

"Mắt em sao vậy? Thấy cô cứ cặm cụi cúi đầu bước đi, anh nhận ra điều gì đó, nâng mặt cô lên hỏi.

Hả...

"Không có gì, tôi không cẩn thận làm vỡ mắt kính nên nhìn không rõ."

Cô xấu hổ nghiêng đầu sang chỗ khác.

Lệ Minh Vũ hơi nheo mắt, "Em bị cận?"

Sao từ trước đến giờ anh không biết? Cô bị cận từ bốn năm trước ư? Sao chưa bao giờ thấy cô đeo kính?

Tô Nhiễm than nhẹ một tiếng, gật đầu. Anh không biết cũng là chuyện bình

thường. Hằng ngày, anh đi từ rất sớm, tối trễ mới trở về, lúc đó cô đã

tháo kính xuống. Còn gặp anh ban ngày, cô đã đeo kính áp tròng.

Lệ Minh Vũ nhìn cô hồi lâu, thản nhiên nói, "Bây giờ, em đi được không?"

"À được, chỉ cần..." Tô Nhiễm ngẩng đầu nhìn anh, cô bối rối, nói khẽ, "Anh đi chậm một chút."

Cõi lòng cứng rắn bỗng chốc tan chảy dưới sự mềm mại của cô, vẻ mặt anh hòa hoãn, kéo tay cô qua, đầu ngón tay cô lạnh buốt thấm qua lòng bàn tay

chui sâu vào tim anh, ngữ khí anh thoáng dịu dàng, "Đi thôi."

Bàn tay anh rộng lớn, rất ấm áp, rất an toàn, cảm giác này hệt như chiếc áo khoác trên người cô. Tô Nhiễm bỗng thấy rung động, tại sao có thể như

vậy chứ? Tô Nhiễm à Tô Nhiễm, mày có thể đừng không có tiền đồ như vậy

có được không?

Tuy rằng nghĩ vậy, nhưng cơ thể nhỏ nhắn vẫn vô

thức nép sát vào anh. Dù sao không thấy rõ đường đi là một chuyện rất

gay go, cô chỉ biết nhờ anh để bước đi thuận lợi hơn, cũng may anh bước

chậm lại, nhờ vậy cô đi đỡ vất vả hơn.

Cơ thể phụ nữ mềm mại nhẹ

nhàng cọ sát vào cánh tay Lệ Minh Vũ, hương thơm dịu nhẹ hòa lẫn mùi mưa quấn quýt vào hô hấp của anh, càng khiến cơ thể anh sản sinh một cảm

giác khô nóng khó nói, yết hầu của anh chuyển động. Lệ Minh Vũ quay lại

nhìn, thấy cô dựa dẫm nắm chặt tay mình, khóe miệng anh không kìm được

bất giác cong lên, niềm vui chưa bao giờ có cứ lặng lẽ dâng tràn...

"Ngày mai đi mổ mắt laser." Anh không muốn tưởng tượng nếu anh không tìm được cô.

"A?" Tô Nhiễm tập trung bước đi nghe vậy liền ngẩng đầu nhìn anh một cái,

lát lâu sau mói hiểu ra, vội vàng lắc đầu, "Không được. Tôi không làm

đâu. Tuy rằng phương pháp này tiên tiến, nhưng dù sao cũng mới ra đời

hơn chục năm nay. Chưa có thí nghiệm lâm sàng nào chứng minh người phẫu

thuật khi về già mắt vẫn khỏe mạnh. Tôi nghe nói sau khi làm phẫu thuật

này, về già sẽ mắc bệnh đục thủy tinh thể, phiền phức lắm. Tôi không

muốn khi mình già đi, cái gì cũng không thấy. Đến lúc đó tôi phải làm

sao đây?" Lệ Minh Vũ nhẫn nại nghe cô lải nhải một tràng, anh vẫn không giận, "Già rồi không thấy, tôi nuôi em."

Tô Nhiễm thảng thốt, kinh ngạc quay đầu nhìn anh. Anh nuôi cô?

Anh không tiếp tục đề tài này, thả tay cô ra, ngồi xổm xuống, "Lên đây tôi cõng em."

Hả?

"Không, tôi không cần..."

"Với tốc độ của em, chắc hơn nửa đêm chúng ta mới về tới nhà. Mau lên, đừng

có nói nhiều." Lệ Minh Vũ ngồi xổm, anh ngoảnh đầu, cau mày la cô. Có

ông trời chứng giám lần đầu tiên anh cõng phụ nữ.

Nhìn bóng lưng to rộng trước mắt, Tô Nhiễm nắm chặt tay, biết không thay đổi được anh cô đành thuận theo.

Lệ Minh vũ rất cao, tựa trên lưng anh, cô thấy mình cá