XtGem Forum catalog
Hào Môn Kinh Mộng

Hào Môn Kinh Mộng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3225932

Bình chọn: 9.00/10/2593 lượt.

g hồ rồi thở dài, tay cô bắt giác lần vào giỏ xách tìm kiếm.

Lần mò hồi lâu, nhưng cái gì cũng không tìm ra.

Kì lạ quá, điện thoại đâu?

"Cô ơi, cô có sao không? Cô mất đồ?" Tài xế thấy vẻ mặt cô khẩn trương, ân cần hỏi thăm.

Tô Nhiễm nào còn khả năng trả lời, cô ngồi trên xe ngây ngất nhìn đồ đạc

trút ra từ giỏ xách, bóp tiền, khăn tay, chìa khóa, tài liệu...chỉ thiếu duy nhất điện thoại. Rõ ràng cô đã cất nó vào giỏ.

Xong rồi....

Cô vừa nhớ phải gọi điện thoại báo cho Lệ Minh Vũ biết. Bây giờ hay rồi,

không có điện thoại, Lệ Minh Vũ không tìm thấy cô thế nào cũng giết cô

cho coi. Điện thoại chắc đã rơi ở bệnh viện? Nếu có bị ăn trộm thì phải

ăn trộm bóp tiền mới đúng. Tô Nhiễm cất từng món đồ vào giỏ xách, định

bụng mượn điện thoại của tài xế nhưng nghĩ nát đầu cũng không nhớ ra số

điện thoại của Lệ Minh Vũ. Ngẫm nghĩ thật buồn cười, bốn năm trước cô đã từng thuộc làu số điện thoại của anh.

Cứ vậy đi, tới đâu hay tới đó.

***

Thị trấn Hoa Điền.

Vào mùa này, ruộng đồng thơm ngát, trăm hoa đua nở, bướm bay muôn nơi, dân

địa phương cũng bắt đầu đội nón, vui cười xuống đồng thu hoạch, cảnh

tượng này vô cùng thanh bình.

Tô Nhiễm thích mùa này nhất trong

năm. Ở đây bốn mùa thường rất đẹp, nhưng mùa có trăm hoa đua nở là đẹp

nhất. Hồi còn bé, mỗi năm cô đều chờ mùa này, vì cô có thẻ mặc váy đẹp

chạy nhảy thỏa thích trong vườn hoa.

Nhưng hôm nay cô đã không

còn tâm trạng thưởng thức cảnh đẹp. Tài xế chạy đến một khúc cua nhỏ thì dừng lại, do xe chạy không vừa, Tô Nhiễm trả tiền, bước xuống xe, lật

đật đi vào nhà.

Quả nhiên vừa đến khúc cua, cô trông thấy rất

dông người vây quanh cửa nhà, chỉ trỏ vào trong, xì xầm to nhỏ với nhau, gặp cô về, họ sốt sắng kéo cô lại nói: "Tiểu Nhiễm à, cháu về rồi. Em

trai cháu nổi điên đó, vừa rồi dọa mọi người sợ chết khiếp. Ta thấy đố

đạc nhà cháu bị đập tan tành hết rồi."

"Đúng, đúng đó. Cháu mau vào nhà xem đi."

Tuy Tô Nhiễm đã chuẩn bị tâm lý từ trước nhưng không ngờ hàng xóm đều đua

nhau kéo đến. Cô khẩn trương xin lỗi, hàng xóm mới chịu giải tán.

Tiêu Quốc Hào ngồi trên ghế nhỏ trong sân, cúi đầu hút thuốc, mặt đất rải

đầy tàn thuốc, vừa nhìn liến biết ngay ông đã hút rất nhiều, khắp nơi

trong nhà đều yên lặng, yên lặng đến dọa người. Vào lúc này, Tô Nhiễm

chỉ mong nhà cửa có chút động tĩnh.

"Chú Tiêu." Cô bước lại gọi ông.

Tiêu Quốc Hào ngẩng đầu. Ở khoảng cách gần như vậy, cô thấy rõ mắt ông đục

ngầu, mệt mỏi và bất lực, lát sau ông lên tiếng, "Con về rồi? Vào thăm

Diệp Lỗi đi, nó vừa mới bình tĩnh lại, còn nói nó hỏng cả cuộc đời rồi.

Haiz..." ông thở dài một hơi.

Hỏng cả cuộc đời rồi?



Nhiễm sững sờ, không phải Diệp Lỗi vừa xuất viện sao? Cô gọi điện hỏi

bác sĩ, bác sĩ nói anh hồi phục rất khá, không có vấn đề gì nữa làm sao

hỏng cả cuộc đời? Cô gật đầu, không kịp suy nghĩ nhiều, vội vàng đẩy cửa bước vào.

Tô Ánh Vân cũng không ngồi ở phật đường gõ mõ như mọi

khi, bà đứng trước phòng Diệp Lỗi, lo lắng đi tới đi lui, thấy Tô nhiễm

về, sốt ruột bước lên trước, "Con về rồi, may quá. Tiêu Nhiễm mẹ hết

cách rồi mới gọi con về. Diệp Lỗi không biết bị làm sao nữa, thay đổi từ lúc xuất viện đến bây giờ, mẹ với chú Tiêu con hết cách..."

Điện thoại ở bệnh viện chính là Tô Ánh Vân gọi Tô Nhiễm, báo chuyện này với cô, mong muốn cô về thị trấn Hoa Diền một chuyến.

Tô Nhiễm nhẹ giọng an ủi mẹ "Mẹ cứ giao ở đây cho con. Mẹ, con thấy chú Tiêu hút nhiều thuốc lắm, mẹ khuyên chú đi."

Tô Ánh Vân gật đầu đi ra ngoài.

Nhìn cửa phòng khép kín trước mắt, tô Nhiễm hít một hơi thật sâu, giơ tay gõ cửa phòng, nhưng không ai trả lời. Cô chưa có ý định từ bỏ lại gõ thêm

lần nữa, tiếng gào thét giận dữ từ bên trong truyền ra, "Đừng làm phiền

tôi!"

Tuy cách cánh cửa phòng nhưng cô vẫn cảm nhận được cơn giận của anh không tầm thường.

"Diệp Lỗi là tôi đây. Cậu mở cửa được không?" Giọng Tô Nhiễm hết sức dịu dàng, kể cả âm thanh gõ cửa cũng vậy.

Trong phòng vắng lặng không động tĩnh.

Cô áp tai sát cửa, định nghe tiếng động trong phòng. Ai ngờ vừa đến gần,

Tiêu Diệp Lỗi mở toang cửa, cả người cô lảo đảo, bỗng một sức mạnh to

lớn kéo cô vào lòng.

Tiếng cửa phòng bật mạnh vọng đến từ đằng sau.

"Diệp Lỗi..." Tô Nhiễm vội ngóc đầu dậy từ lòng anh, thấy sắc mặt anh tái

nhợt, râu dưới cằm mọc dài, ánh mắt nổi đầy tơ máu. Cô ngạc nhiên nhìn

bộ dạng sa sút của anh.

Hai tay Tiêu Diệp Lỗi ôm chặt eo cô, thấy ánh mắt cô lo âu, đáy mắt anh dần dâng trào bi thương khó nói thành

lời. Anh càng siết tay ôm chặt cô không nói gì.

Diệp Lỗi, không sao, không sao..." Anh ôm Tô Nhiễm chặt đến mức cô nghẹt thở, nhưng cô vẫn cố gắng vỗ nhẹ lưng anh an ủi.

Tiêu diệp Lỗi cảm thụ được sự dịu dàng của cô, bi thương trong lòng anh đột

nhiên dâng cao, bất ngờ đẩy cô ra, sau đó loạng choạng đi đến sofa bên

cạnh, chán chường ngồi xuống, vung tay với cô, "Không cần cô thương hại

tôi. Cô đi đi,tôi không muốn gặp cô."

"Diệp Lỗi..." Lúc này, Tô

Nhiễm mới đảo mắt nhìn quanh phòng, cô không thấy rõ những vật nằm xa,

nhưng bia rượu rải đầy từ chỗ cô đứng đến sofa anh