ua tan khí lạnh. Hơi nóng
thơm phảng phất hương cam dịu nhẹ mà cô thích nhất.
"Tôi tự..." Nói chưa hết lời, Lệ Minh Vũ đã thả tay, loáng cái Tô Nhiễm
ngã nhào vào bồn tắm lớn, nước văng tung tóe ướt cả quần tây của anh.
"A..." Tô Nhiễm kinh sợ, đạp nước đứng dậy, toàn thân cô từ trên xuống dưới
đều ướt đẫm nước, cô vừa lo vừa bực tức lườm anh, "Anh làm cái gì vậy
hả? Sặc chết người đó."
"Hậu quả khi không nghe lời chính là thế này, cho nên sau này tôi nói gì, tốt nhất em phải ngoan ngoãn vâng theo."
Lệ Minh Vũ không đếm xỉa đến cô, anh đứng cạnh tao nhã tháo dây nịt, cởi quần tây, bước về phía bồn tắm.
"Anh, anh đừng tới đây." Tô Nhiễm lật đạt dịch vào một góc khác, hơi nóng bốc lên gò má cô, tôn làn da trắng nõn càng thêm lóng lánh, hàng mi dài run run thoáng chốc ướt nhẹp, hệt như cánh bướm lạc bước giữa rừng hoang,
xinh đẹp đầy cám dỗ.
Rất hiển nhiên anh sẽ không vì lời nói của
cô mà dừng lại. Anh đặt chân vào bồn tắm, nước tràn ngay ra ngoài. Vố dĩ là bồn tắm siêu lớn nhưng xuất hiện thêm anh liền chật đi không ít.
"Anh điên vừa thôi." Tô Nhiễm nhớ đến cảnh anh "động tay động chân" khi cô
tắm cho anh lần trước, cô hoảng loạn hấp tấp đứng dậy.
Lệ Minh Vũ cong môi, tay anh nhẫn nút, nước từ vòi hoa sen phun xối xả lên đầu Tô
Nhiễm, khiến cô hết đường trốn tránh. Lần này quần áo Tô Nhiễm càng
trong suốt, đường cong đầy đặn thấp thoáng hiện ra, khơi dậy dục vọng
đàn ông.
Lệ Minh Vũ dựa vào một góc khác cười tươi nhìn Tô Nhiễm
dưới vòi hoa sen, anh tựa như một con mèo ác ý trêu đùa một con chuột
đang muốn tháo chạy. Anh thong dong quan sát động tác vụng về của cô.
"Tắt đi, mau tắt đi." Tô Nhiễm gần như nghẹt thở.
Lệ Minh Vũ lúc này mới có động tác, anh vươn tay kéo cô vào lòng, rời xa
sự tấn công của vòi hoa sen, cô lúc này chật vật như chuột lang thang
trên đường.
"Cởi đồ." Anh cười ra lệnh.
Tô Nhiễm bối rối
muốn khóc, lòng cô thấy ấm ức vô cùng, muốn phản kháng nhưng lại sợ anh
dùng cách khác dạy dỗ. Tô Nhiễm đành cắn môi, cởi từng món từng món đã
ướt sũng từ lâu...
Cô quỳ gối trước mặt anh, cắn chặt răng, mắt
cô đầy bối rối và bất đắc dĩ, lông mày cau sát vào nhau tạo nên đường
nét xinh đẹp, mái tóc dán sát vào má, làm cô càng thêm ngây thơ thuần
khiết, song mũi cô cao thẳng thanh tú, gò má cô trắng nõn xinh đẹp.
Tô Nhiễm cởi sạch quần áo, lộ ra chiếc cổ cao thẳng mỹ lệ như thiên nga,
bọt đọng trên bờ vai thon thả chầm chậm trượt theo cánh tay hòa nhập vào nước. Lệ Minh Vũ nheo mắt, say mê ngắm nhìn người phụ nữ trước mắt, ánh mắt sắc bén càng lúc càng nóng bỏng, không chút nào che lấp khát vọng
của bản thân với cô.
Lệ Minh Vũ vươn tay, đầu ngón tay nóng rực
vuốt ve gò má Tô Nhiễm, cô muốn trốn tránh nhưng vẫn cố gắng nhẫn nhịn,
độ nóng từ lòng bàn tay dọa cô sợ hãi. Cô biết anh muốn gì.
Yết
hầu Lệ Minh Vũ chuyển động, quyến luyến hưởng thụ làn da trắng mịn như
tơ lụa của cô. Anh phát hiện dù anh có muốn cô bao nhiêu lần, khát vọng
của anh với cô vẫn luôn mãnh liệt.
Anh nắm tay cô, dịu dàng cài
vào hòa hợp làm một, bàn tay khác của anh lại uyển chuyển giữ chặt eo
cô, cảm nhận làn da trơn bóng mềm mại, vùng bụng phẳng lì mà đàn hồi,
đôi chân cô thon dài, cặp mông tròn trịa. Cô như thiên thần xinh đẹp
trong lòng anh.
"Cứ vậy mà muốn qua đêm ở nghĩa trang?" Tay anh
vuốt tóc rồi đến vai và lưng cô... Môi anh nhẹ nhàng cọ sát tai cô,
giọng anh bỗng dưng trần thấp dịu dàng.
"Không có..." Tô Nhiễm vừa nghĩ đến cảnh ở nghĩa trang liền kinh hãi, lắc đầu nguầy nguậy.
"Vậy em phải cảm ơn tôi như thế nào, hmm?" Anh khẽ cười.
Tô Nhiễm hoảng hốt, muốn vùng khỏi cánh tay của anh, nhưng anh lại ôm cô
chặt hơn. Cô cảm nhận rõ khát vọng đàn ông đang hừng hực khí thế ở gần
bụng mình. Tô Nhiễm run run, thoáng chốc cô la to sợ hãi, "Không
được..." Cả người cô tê dại như bị điện giật, cô lật đật khép hai chân
nhưng đã không kịp. Móng vuốt ác ma đã vươn ra tùy ý trêu đùa cô.
"Làm sao không được. Gọi tên tôi." Anh quấn lấy lưỡi cô.
Lệ Minh Vũ hôn rất có kĩ xảo, khiến cô trốn không khỏi đôi môi ma mị của
anh. Lệ Minh Vũ mạnh mẽ cắn mút quấn liếm đôi môi đỏ mọng non mềm, mau
chóng làm Tô Nhiễm mất hết sức lực phản kháng.
Anh dường như còn hiểu cơ thể Tô nhiễm hơn cả chính bản thân cô.
Môi anh dịu dàng cuốn lấy mọi thứ, song cũng bá đạo nồng nhiệt, không kiêng nể gì mà trêu đùa chiếm hữu, quấy rối tâm tư của cô.
"Đừng vây..." Cơn sóng quen thuộc đảo qua tim Tô Nhiễm. Cô run rẩy toàn thân. Cô sợ cảm giác này, rõ ràng cô muốn chống cự nhưng cuối cùng lại thân
mật cùng anh. Cô ghét cảm giác này, cô không muốn thỏa hiệp như vậy...
Phụ nữ sẽ vì thỏa hiệp mà thay đổi bản thân hoàn toàn.
Cô rất sợ.
"Em không ngoan." Lệ Minh Vũ kiềm chế thở hắt ra. Trán Lệ Minh Vũ tì sát
vào trán cô, mùi hương nam tính bủa vây lấy Tô Nhiễm, "Gọi tên anh đi,
anh muốn nghe."
Tô Nhiễm sửng sốt, gò má ửng hồng, anh dịu dàng thì thầm thật hay giả?
Nụ hôn của anh nhẹ nhàng rơi xuống, anh khẽ cười, "Xin em mà."
Hình dáng cô thẹn thùng hòa tan trái tim anh.
Lệ Minh Vũ không biết khi phụ nữ