u vực thành thị.
Ưu điểm của nó là hoàn cảnh nơi đây tốt, không khí trong lành, dân cư
thưa thớt. Nhưng đương nhiên cũng có khuyết điểm, đó chính là tới buổi
tối, nơi đây dày đặc sương mù.
Hơi sương nồng nàn khiến cô khó
thở, cô ngồi thở dốc trên bậc thang. Nơi mà có sương mù nơi đó sẽ ẩm
ướt, cũng có nghĩa là trời sắp mưa. Quả nhiên chưa bao lâu sau, mưa phùn bắt đầu rơi xuống, hòa lẫn với sương mù bủa vây lấy cô. Tuy không phải
mưa đông, nhưng ở nơi này, ngay phút giây này đáng sợ vô cùng.
Tô Nhiễm cười khổ, mệt mỏi lắc đầu. Cuối cùng cô cũng hiểu rõ hàm ý "Nhà dột lại gặp mưa dầm".
Cô ngửa đầu, mưa rơi ướt tóc và gò má cô, để cô tỉnh táo hơn cũng tốt. Ở
cái nơi gần gũi với chết chóc nhất, cô cũng có thể suy ngẫm lại những
chuyện đã qua với Mộ Thừa, với Hòa Vy, với Lệ Minh Vũ... Con người sống
trên đời bao giờ cũng cố chấp vài việc, cố chấp quá khứ đã qua? Cũng như nơi an giấc ngàn thu? Đạt được thì thế nào? Mất đi thì ra sao? Con
người bất kể đau thương hay vui sướng, không phải đều do đạt được và mất đi gây ra sao?
Tô Nhiễm khẽ thở dài, lơ đãng nhớ tới Lệ Minh Vũ, gần đây cô hay suy nghĩ rốt cuộc anh muốn gì, mục đích thật sự của việc giữ cô bên cạnh là gì, nhưng cùng anh quấn quýt mấy ngày vừa qua cô vẫn không tìm ra đầu mối. Ngồi trên bậc thang lạnh ngắt, ngược lại khiến cô thêm tỉnh táo, mọi việc cứ thuận theo tự nhiên có lẽ tốt hơn. Những
việc phải trải qua trong đời người không chừng đã được định sẵn từ lâu,
có vướng mắc hơn, chấp nhất hơn, đau khổ hơn thì kết quả vẫn vậy, vẫn
phải đón nhận nó. Chẳng thà cứ tâm bình khí hòa đón nhận, biết đâu sẽ có một sắp xếp khác ở không xa chờ bạn.
Cô cong môi cười, buồn cười thật, một người sống lại ở giữa nơi đầy người chết suy ngẫm ý nghĩa cuộc sống.
Cô giơ tay xem đồng hồ, coi ra hôm nay cô phải qua đêm lạnh lẽo ở nơi đây, xem như trải nghiệm cuộc đời. Tô Nhiễm vòng tay ôm người, cánh tay cô
mát lạnh ướt sũng dưới mưa. Có lẽ cô nên suy nghĩ đến việc viết một cuốn tiểu thuyết kinh dị, dù gì không phải ai cũng có dũng khí đợi cả đêm ở
nghĩa trang.
Cô hít mũi, đang định tìm nơi trú ngụ, cô đột nhiên
nhìn thấy ánh đèn sáng lờ mờ truyền đến, xuyên qua sương mù dày đặc đến
gần cô.
Tô Nhiễm nghĩ đến đầu tiên chính là sự việc kỳ dị xuất
hiện, cô hấp tấp đứng dậy, bước lùi ra sau. Giờ này không thể có người
đến nghĩa trang, chỉ có một khả năng duy nhất, cô...gặp ma.
Không thể nào? Ông trời ơi, vừa rồi cô chỉ vui đùa một chút thôi mà, cô chưa
muốn đổi sang viết tiểu thuyết kinh dị nhanh vậy đâu.
Tiếng bước
chân nhỏ vụn đạp trên sỏi đá, tiếng chân chạy trốn của Tiểu Nhiễm, cô
không nghe thấy âm thanh từ phía sau, nhưng trông thấy một cái bóng mơ
hồ như ẩn như hiện, cô không đeo kính nên không nhìn rõ, cô chỉ cảm thấy cái bóng đó như ma quỷ, hòa quyện cùng sương mù, rồi dần ngưng tụ thành bóng dáng lớn hơn...
Cô không kìm nén nổi nỗi sợ hãi trong lòng.
"A!" Một tiếng thét chói tai phát ra từ cô, cắt ngang màn đêm.
Ngay sau đó, cô thấy cả người mình chạm vào vòm ngực rắn chắc, có một bàn
tay vỗ nhẹ lưng cô, tiếng nói trầm thấp truyền ngay đến tai cô, "Là tôi, đừng sợ."
Giọng nói Tô Nhiễm vỡ vụn, cô run rẩy, khó khăn ngóc
đầu dậy từ vòm ngực đàn ông. Dưới màn sương, gương mặt đàn ông huyền ảo, đường nét ngũ quan anh tuấn ướt sũng mưa. Người đàn ông thấy toàn thân
cô lạnh lẽo, cau mày, không nói tiếng nào cởi áo khoác của mình ra
choàng cho cô.
Tô Nhiễm trợn to mắt nhìn người đàn ông xuất hiện trước mặt cô. Người
đàn ông cầm đèn pin, ánh sáng mờ nhạt đan vào màn sương xung quanh, tạo
nên vầng sáng dịu dàng. Thân hình đàn ông cao lớn như vị cứu tinh từ
trên trời phái xuống. Tô Nhiễm nhìn đến say mê hoa mắt. Lệ Minh Vũ?
Thần sắc anh lo lắng, chớp mắt trông thấy cô, anh dường như nhẹ nhõm hơn rất nhiều, phải anh không? Gương mặt anh sao lại lo lắng? Hay là... Cô vô
thức lùi về sau, trừng to mắt nhìn gương mặt đàn ông, không phải người
đàn ông trong bức ảnh trên bia mộ kia chứ?
Suy nghĩ này nếu đặt
vào thường ngày sẽ rất buồn cười, nhưng cô thấy rõ ràng gương mặt này
giống hệt người đàn ông đã chết kia. Khuôn mặt này bất ngờ xuất hiện
trước mặt cô, vào đêm mưa, ở tại đây, ngay lúc này, nghĩ như vậy cũng
đúng mà...
Thấy vẻ mặt cô kì lạ, hơn nữa đôi mắt cô càng lúc càng hoảng loạn, Lệ Minh Vũ cau mày, người phụ nữ này đang nghĩ gì vậy? Anh
gần như đi hết nghĩa trang, bực bội và lo lắng vô cớ bủa vây tim anh,
anh không kìm được khẽ quát, "Đang yên đang lành tới đây làm gì? Sao lại tắt điện thoại?"
Giọng nói đàn ông quen thuộc kéo Tô Nhiễm trở về hiện thực, là Lệ Minh Vũ, anh, anh đến nghĩa trang?
Lòng cô đong đầy ấm áp và vui mừng khó nói thành lời, thường ngày cô rất sợ
nghe giọng nói của anh, thậm chí còn thấy chán ghét, nhưng bây giờ cô
lại thấy giọng nói của anh là âm thanh tuyệt vời nhất trên thế giới.
"Anh"...Phút chốc cô xúc động không biết nói gì cho đúng.
"Quần áo em ướt hết rồi!" Anh giận dữ gầm lên.
Tô Nhiễm rụt cổ, nghe lời anh kéo chặt áo khoác trên người, nhiệt độ thuộc về anh sưởi ấm cô, nùi hương đàn ô