đồng sinh đồng tử với ngươi… Làm đại ca, có điểm này là đủ rồi, không cần phải quá giỏi giang!”
Tần Vọng Thiên cười, hít sâu một hơi, vung roi giục Tiểu Hắc một chút, Tiểu Hắc sải chân phi nước đại trên thảo nguyên, Tần Vọng Thiên cất cao giọng nói: “Đừng lo, chúng ta diệt bắc dẹp nam, ta sẽ xây dựng Tu La bảo thật lớn thật lớn cho ngươi, trực tiếp nối liền với Hắc Vân Bảo, lúc đó, lúc nào ngươi muốn về, thì về lúc đó, chúng ta cùng đi!”
Hai người chạy một vòng thảo nguyên trở về, thấy gỗ đã được đưa đến trước thời hạn, kiểm tra một chút, vật liệu thượng thừa, mọi người đều rất hài lòng.
…
Ngày hôm sau, thợ mộc tốt nhất Tư Đồ tìm giúp Mộc Lăng cũng đã đến, mọi người quyết định xong kiến trúc, bắt đầu xây dựng Tu La Bảo.
Chạng vạng, Giáp trở về, cười đến gặp cả bụng, xông vào sân trước phòng Mộc Lăng, ngồi trên bậc thang, giậm chân cười: “Nương a, thật buồn cười quá!”
“Thế nào?” Mộc Lăng ôm một khối gì đó chạy đến, tay cầm cái muôi, dưa hấu phương bắc thật ngọt a!
“Người của Phùng Cách Mã, bị một đàn ong đốt cho lăn lộn đầy đất, chen nhau bỏ chạy.”
Những người khác cũng bật cười, Tiểu Trùng Tử và Vương Thập Nhị vỗ tay liên tục, đều oán giận sao Giáp một mình chạy đi làm chuyện vui, sao không dẫn bọn nó theo.
Lúc này, bên ngoài lại có một người truyền tin đến, Mộc Lăng nhận thư đọc, là Phùng Cách Mã đưa tới.
Thư viết: Các ngươi nói không giữ lời, đã nói mười sáu đến, vì sao không đến?! Có gan thì ngày mai đến! Lần này đổi lại ở sườn tây.
Mộc Lăng vui vẻ đến giậm chân, cầm bút, viết trên mặt sau: Ta đâu có nói là mười sáu tháng này, ta nói là mười sáu tháng sau a! Các ngươi sốt ruột cái gì?! Như vậy đi, đổi lại mười bảy tháng mười, chờ ở sườn tây, không gặp không về.
Viết xong, Mộc Lăng lại lấy ra một bao phấn đưa cho Giáp, cười nói: “Biết phải làm gì chứ?”
Giáp vui vẻ nhận dược phấn, ở trên sườn tây rải dược suốt đêm.
Ngày hôm sau, Mộc Lăng cùng mọi người xây dựng Tu La Bảo, khởi công rầm rộ. Phùng Cách Mã bị ong đốt lần thứ hai…
Tu La Bảo gióng trống khua chiêng bắt đầu xây dựng, các huynh đệ mấy ngày này đều rất khổ cực, buổi sáng cùng đội ngũ thợ xây dựng phòng, hơn nữa đa phần đều là vận chuyển vật liệu cực kì tiêu hao thể lực.
Buổi chiều học công phu cùng các giáo đầu Hắc Vân Bảo, mỗi người đều rất có khí thế, đến tối, lần lượt đổ lên giường, đặt đầu lên gối mắt còn chưa kịp nhắm đã bắt đầu ngáy ngủ. Trong Tu La Môn hệt như sấm nổ từng cơn. Mộc Lăng ở trong phòng, lỗ tai nhét đầy bông vẫn không ngủ được, căm giận nói: “Phòng mới nhất định phải xây tường riêng, ồn chết.”
Tần Vọng Thiên nằm trên giường nhìn Mộc Lăng tai nhét đầy bông ngồi xếp bằng trên giường tay gảy bàn tính, nói: “Đã trễ thế này còn chưa ngủ?”
Mộc Lăng nhăn mặt nhăn mũi, gảy bàn tính nói: “Ân… Mấy ngày nay dùng nhiều tiền, phải nghĩ biện pháp kiếm lại mới được a!”
“Kiếm thế nào?” Tần Vọng Thiên một tay chống cằm, một tay nhẹ nhàng vuốt ve chân Mộc Lăng.
“Trong này.” Mộc Lăng cho tay vào dưới gối đầu lấy ra một tờ tá cư: “Bắt cái bánh bao thịt ngựa kia đưa tiền cho chúng ta, dù sao thì tiền của hắn cũng là cướp bóc lừa gạt được, không đòi hắn thì đòi ai!”
Tần Vọng Thiên nhìn Mộc Lăng một lát, cười nói: “Ngươi hại hắn bị ong đốt đầu đầy u, hắn còn ngoan ngoãn đưa tiền cho ngươi?”
Mộc Lăng cười tủm tỉm nói: “Tối hôm qua xem ra hắn phải quay về trị thương, sáng mai khẳng định là lại muốn đến khiêu chiến nữa.”
“Sau đó thì sao?” Tần Vọng Thiên nhích lại một chút, nhích đến sát cạnh Mộc Lăng, vòng tay ôm lấy Mộc Lăng, nói: “Chắc chắn ngươi lại muốn nghĩ cách thu thập hắn nữa đúng không?”
Mộc Lăng cười hừ hừ nói: “Có một chủ ý hay.”
“Chủ ý gì?” Tần Vọng Thiên hiếu kì hỏi.
Mộc Lăng nhướng mày, ý bảo: “Hừ hừ, ngày mai ngươi sẽ biết.”
Tần Vọng Thiên vung tay túm hắn lại: “Nói hay không? Không nói ta làm ngươi!”
Mộc Lăng chui chui vào trong chăn: “Không nói! Có bản lĩnh ngươi làm đi!”
“Ngươi nghĩ ta không dám a!” Tần Vọng Thiên tức giận đến nghiến răng: “Ta đó là thương ngươi! Ngươi nghĩ ta nhịn sung sướng lắm sao?!”
Mộc Lăng đắc ý dào dạt: “Không cho ngươi làm, nghẹn chết ngươi!”
“Ngươi…” Tần Vọng Thiên phát hỏa, thổi tắt đèn buông màn giường, chui vào chăn.
“A!” Mộc Lăng hoảng sợ giật nảy: “Không cho sờ loạn!”
Tần Vọng Thiên cắn răng: “Ngươi không cho làm không phải sao, ta đây sờ cho thỏa mới thôi!”
“Lưu manh chết tiệt, cắn chết ngươi!”
“Ngươi cắn ta cũng cắn…”
Hai người lăn lộn trong chăn.
…
Ngày hôm sau, Mộc Lăng dậy sớm, gọi Phùng Ngộ Thuỷ với Nhạc Tại Vân tới: “Thủy Thủy Vân Vân a, nói chuyện này với các ngươi.”
Phùng Ngộ Thuỷ và Nhạc Tại Vân còn đang bận giúp các huynh đệ chuyển gỗ, liền hỏi: “Chuyện gì?”
“Các ngươi bao nhiêu tuổi rồi?” Mộc Lăng cười tủm tỉm hỏi.
“Mười tám rồi a.” Phùng Ngộ Thuỷ Nhạc Tại Vân liếc mắt nhìn nhau: “Làm chi a?”
“Ân…” Mộc Lăng xoa cằm gật đầu, nói nhỏ mấy câu bên tai bọn họ.
Chân mày Phùng Ngộ Thuỷ nhăn xoắn vào nhau: “Kinh khủng quá a!”
Mộc Lăng nhướng mày đập hắn một cái: “Đã nói là chỉ diễn kịch, cũng không phải thật.”
“Được rồi.” Phùng Ngộ Thuỷ tâm không cam tìn