Hảo Mộc Vọng Thiên

Hảo Mộc Vọng Thiên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211741

Bình chọn: 7.5.00/10/1174 lượt.

ên đệm giường, đắp chăn thanh thản ngủ, vẻ mặt hồng hào thỏa mãn… So với Mộc Lăng tái nhợt vô lực trước đây, thực sự giống như đã sống lại.

“Ai…” Tần Vọng Thiên thở dài một hơi, cúi xuống hôn một cái lên môi Mộc Lăng, đứng lên đi về phía bình phong. Nước trong bồn đã lạnh rồi, Tần Vọng Thiên nghĩ vừa hay, thở một hơi nhảy vào. Nước lạnh làm hắn giật mình một cái, bất quá cảm giác không tồi, màn đêm buông xuống, Tần Vọng Thiên vừa dùng nước lạnh tắm, vừa ai oán gào khóc, Mộc Lăng bọc chăn nằm trên giường cười trộm.

Sáng sớm hôm sau, Mộc Lăng dậy thật sớm, nhàn nhã đi bộ ra ngoài, thấy Tần Vọng Thiên đã ở trong sân luyện công, trên bàn có một cái thực hạp lớn.

“A!” Mộc Lăng lập tức tỉnh táo, đi đến mở ra nhìn lập tức “Oa!” Là bánh bao nhân thịt lạc đà, còn có đậu hũ nấu hành, và một đĩa thịt lừa nướng.

Mấy ngày nay Mộc Lăng đều ăn thức ăn vùng Mạc Bắc, rất khác với rượu thịt miền Nam, Tần Vọng Thiên mỗi ngày đều tìm thứ mới lạ về cho hắn, cho nên mỗi ngày Mộc Lăng đều ăn tới mặt mày rạng rỡ.

Tần Vọng Thiên nhéo hông Mộc Lăng một cái, nói: “Ngươi đã khỏi bệnh rồi, còn ăn như thế này, có bị béo bụng không a?”

Mộc Lăng ngậm thịt nướng trừng hắn, mồm miệng không rõ nói: “Lão tử thiên sinh lệ chất!”

Tần Vọng Thiên áp sát lại dùng miệng giành thịt nướng với hắn, Mộc Lăng nóng nảy, vội vàng nuốt xuống, mục tiêu của Tần Vọng Thiên đương nhiên không phải thịt nướng, Mộc Lăng nuốt thịt xuống, lại giống như dâng môi lên, Tần Vọng Thiên chộp thời cơ vồ tới, chiêu này quả nhiên bách thí bách linh![thử trăm lần được cả trăm lần'>

Mộc Lăng ăn thịt nướng cũng bị chiếm tiện nghi, chùi chùi miệng, tiếp tục uống canh, Tần Vọng Thiên tổng kết ra một quy luật khác, Mộc Lăng là một cật hoá, lúc ăn đặc biệt chuyên tâm, chỉ cần là hắn đang ăn, ngươi làm gì, hắn cũng nhẫn nại, có điều lúc ăn no rồi…

“Tiểu hài tử chết tiệt!” Mộc Lăng ném đũa đuổi đánh Tần Vọng Thiên khắp sân, khi nãy Tần Vọng Thiên hôn hắn mấy cái, còn bóp mông hắn.

Đang nháo, Phùng Ngộ Thuỷ và Nhạc Tại Vân chạy vào.

“Tần đại ca!” Phùng Ngộ Thuỷ tay cầm một phong thư, nói: “Khi nãy có người đưa đến, nói đưa cho ngươi, người truyền tin còn đang ở cửa chờ hồi âm.”

Tần Vọng Thiên nhận thư nhìn một cái, rất đặc biệt, là một cuộn da dê dùng cỏ buộc lại.

“Đây là thói quen của người thảo nguyên.” Tần Vọng Thiên rút dây buộc, mở ra nhìn lướt qua, bật cười, đưa thư cho Mộc Lăng: “Là thư khiêu chiến của Phùng Cách Mã.”

“Thiếu kiên nhẫn vậy sao?” Mộc Lăng cầm lấy nhìn một chút, bị chọc cho cười ha ha, ngữ khí trong thư rất buồn cười, người viết thư dường như không mấy có học vấn, chữ cũng xiêu xiêu vẹo vẹo.

Nội dung trong thư là: ‘Ta là Phùng Cách Mả (chữ Mã viết sai rồi), nghe nói các ngươi đánh người của ta, ta rất tức giận. Các ngươi thật có gan, ngay ngày mai đến sườn núi đông, chúng ta quyết đấu!’

Mộc Lăng đọc xong cười cười, hỏi Tần Vọng Thiên: “Hôm nay là mười lăm đúng không?”

“Đúng.” Tần Vọng Thiên gật đầu.

“Đem giấy bút lại đây.” Mộc Lăng bảo Tần Vọng Thiên lấy bút, chấm mực, viết lên mặt trái tấm da dê: ‘Ta là Tần Vọng Thiên, ta cũng có tên thảo nguyên, là Tài Tư Mã[cái sī mǎ'>(Thải Tử Mã[cǎi sǐ mǎ:đạp chết ngựa'> ), nghe nói ngươi muốn hẹn ta đánh nhau, ta rất cao hứng. Nếu ngươi thật có gan, ngay ngày mười sáu đến sườn núi đông chờ, ta đến đánh ngươi!’ Viết xong cười hì hì, cuộn thư lại đưa cho Nhạc Tại Vân, nói: “Giao cho người đưa tin ngoài cửa.”

Nhạc Tại Vân nhận thư, có chút khó hiểu nhìn Mộc Lăng: “Không phải ngày mai muốn đi xem vật liệu sao? Cây gỗ và đá đều đã làm xong rồi, có thời gian đi thu thập Mã gì đó sao?”

Mộc Lăng nhướng mày cười cười với hắn, nói: “Hài tử thành thật, ta chưa nói là mười sáu tháng này.”

… Mọi người im lặng không nói gì, Nhạc Tại Vân cầm thư đi ra. Mộc Lăng suy nghĩ một lát, chạy đến dược phòng lăn một trận, cầm một bọc dược phấn nhỏ ra, gọi Giáp đến.

“Đại phu, có gì phân phó a?” Giáp vui vẻ chạy đến bên cạnh Mộc Lăng.

Mộc Lăng đưa dược phấn cho hắn, nói: “Hôm nay ngươi đến sườn núi phía đông, rãi dược phấn này lên đó, sau đó tưới thêm chút nước tiểu.”

“Khụ khụ…” Tần Vọng Thiên đang uống nước, sặc một ngụm, vẻ mặt không hiểu nhìn Mộc Lăng.

Giáp nhận lấy dược phấn, nói: “Đại phu, ngươi yên tâm, nước tiểu đồng tử chính cống!”

“Ngươi cút ngay!” Tần Vọng Thiên đạp mông Giáp, một cước đá hắn ra cửa.

“Đi, Vọng Vọng, chúng ta ra ngoài đi dạo.” Đuổi Giáp đi rồi, Mộc Lăng lại không ngồi yên được, nhàn nhã đi ra ngoài tiêu thực.

“Khi nãy ngươi đưa Giáp dược gì vậy a?” Tần Vọng Thiên hiếu kì hỏi Mộc Lăng.

“Nga… Ngươi biết hoàng phong[ong bắp cày'> trên thảo nguyên không?” Mộc Lăng cười ha hả hỏi.

Tần Vọng Thiên giật mình một cái: “Biết, chúng nó rất lợi hại a!”

“Hắc hắc hắc.” Mộc Lăng dắt Tiểu Hắc đi qua đi lại: “Chích cho hắn một đầu đầy u, xem hắn còn dám ra vẻ không, Phùng Cách Mã, cho hắn biến thành Bao Tử Mã[Mã bánh bao =))'>!”

Nói xong, Mộc Lăng xoay người lên ngựa, nói với Tần Vọng Thiên: “Đi, đi dạo xa một chút!”

Tần Vọng Thiên cũng lên ngựa, lúc này, Ất và Bính mỗi người ôm một chồng to gì đó chạy về, vừa chạy


XtGem Forum catalog