ếng mèo kêu sắc nhọn, đúng lúc ấy, có cái gì đó mềm mại
giống như chiếc đuôi mèo quệt qua tay cô. Vi Vi run rẩy, nhanh chóng rụt tay về, nghĩ có thể đó chính là Tiểu Tri, mới khẽ lên tiếng: “Tiểu Tri, là mày sao?”
“Meo…” Tiếng mèo gào như muốn đâm thủng màng nhĩ.
Trước đây, khi Lục Vi còn nhỏ, trong nhà cũng nuôi mèo, vì thế cô có thể dễ dàng nhận ra tiếng kêu này ngầm cảnh báo có nguy hiểm đang rình rập. Cùng với tiếng mèo gào quỷ dị đó, sống lưng Lục Vi cũng toát mồ hôi
lạnh nhưng cô vẫn không dám cử động, ngoan ngoãn nằm nguyên tại chỗ.
Một lúc sau, lớp sương mù cuối cùng cũng dần tan biến, Lục Vi mơ hồ nhìn
thấy Tiểu Tri đang đứng phía trước mình, chiếc đuôi dựng đứng, lông xù
lên, trên mặt đất còn vương vãi một nhúm lông mèo.
“Hả? Tiểu
Tri, vì sao mày…” Còn chưa nói hết câu, một ý nghĩ đã chợt lóe lên trong đầu Lục Vi, cánh tay đang giơ lên khựng lại giữa không trung. Dạ Ly nói Tiểu Tri có thể đánh hơi thấy mùi của chấp niệm, nói như vậy, từ nãy
đến giờ Tiểu Tri vẫn luôn ở bên cạnh cô kêu gào hoảng hốt không phải là…
Dừng một chút, Lục Vi nuốt nước miếng, run rẩy quay đầu nhìn về phía sau,
cảm giác hồn như lìa khỏi xác, sững sờ đến ngây dại, một từ “kinh hãi”
không thể nào diễn tả hết gì đang xuất hiện trước mắt cô lúc này.
Sau lưng Lục Vi là một người phụ nữ có mái tóc xõa dài, mặc váy liền màu
đen, ánh mắt vô hồn nhìn chằm chằm về phía trước, bà ta hoàn toàn không
giống những gì mà cô từng tưởng tưởng. Nhưng đáng sợ nhất là đôi chân
của bà ta chênh vênh, nghiêng ngả về phía trước, bàn chân kiễng lên, bám chặt xuống nền nhà, tứ chi co quắp nép sát vào cơ thể giống như bị trói một cách vô cùng khó chịu. Dường như cảm nhận được có người nhìn mình,
bà ta đưa ánh mắt mơ hồ nhìn xuống từng chút, từng chút một, cuối cùng
dừng lại trên khuôn mặt Lục Vi.
LụcVi: “…”
Bốn bề yên
ắng đến lạ thường. Dường như chỉ trong một giây, Dạ Ly, Nhạc Lăng, Nam
Huyền đều biến mất, bên cạnh cô chỉ còn lại người phụ nữ này. Lục Vi vẫn giữ nguyên tư thế nửa bò nửa ngồi trên mặt đất, da đầu giật giật, một
cảm giác khó chịu bỗng trào ra.
“A… a… a!!”
Thời gian
gần đây, vì liên tiếp phải trải qua những trận “huấn luyện” rùng rợn, từ một kẻ nhát gan, Lục Vi đã trở thành người quả cảm, phi thường. Chuyện
lần này không những không dọa cho Lục Vi sợ hãi đến mức choáng váng mà
ngược lại, cô đã tự ý thức được phải nhanh chóng bật dậy, ba chân bốn
cẳng chạy ra ngoài, nhưng vừa chạy chưa đầy hai bước, cô lại vấp phải
vật gì đó, bất giác ngã nhào, bắp chân mềm nhũn.
Thở hổn hển, Vi Vi chợt cảm thấy trong dạ dày trào lên cảm giác khó chịu hết đợt này
đến đợt khác, vừa ngẩng lên liền trông thấy khuôn mặt Dạ Ly ở ngay dưới
cằm mình. Tên Dạ Ly khốn kiếp này! Thật khó có thể thấy anh ta đứng đắn
dù chỉ một lần. Dạ Ly vừa vỗ nhẹ vào bả vai Vi Vi vừa an ủi: “Đừng sợ,
bà ta không thể gây hại cho cô.”
Vi Vi nghe vậy thì cũng có chút yên tâm, đang định nhắm mắt trấn tĩnh liền nghe thấy Dạ Ly cười một
cách quỷ quyệt: “Chả trách Nam Huyền lại thích gục mặt vào người cô đến
vậy, thì ra chí ít cô cũng thuộc loại C+[1'>, ha ha ha ha…”
[1'> Cỡ áo ngực.
Lục Vi nghe thấy vậy, chợt nhớ ra mình vẫn đang nằm đè lên người Dạ Ly,
ngẩng đầu nhìn, ánh mắt gian xảo của tên sao Hỏa Dạ Ly kia quả nhiên
đang đảo qua đảo lại trước ngực cô.
Sau nửa giây im lặng, khắp
nhà chợt vang lên tiếng la hét đau đớn của Dạ Ly và tiếng mắng chửi của
Lục Vi: “Dạ Ly, ngươi đúng là đồ bệnh hoạn!”
“A… a… Chân của tôi, cô đè lên nó rồi, đau quá!”
Hai người ồn ào, lời qua tiếng lại mãi không thôi. Vi Vi coi như đã tìm lại được một nửa linh hồn vừa mới bị dọa cho sợ bay mất. Lớp sương mù kỳ ảo đó cuối cùng cũng tan biến, Nhạc Lăng chậm rãi bước ra từ một góc
tường, nhưng trên đỉnh đầu cô ấy bỗng nhiên xuất hiện một đôi tai kỳ dị. Chuyện đã đến nước này, cho dù Tiểu Tri có đột nhiên biến thành người,
Lục Vi cũng cảm thấy không có gì kỳ lạ, nhưng cô vẫn không thể không dán mắt vào đôi tai kỳ dị ấy được.
Nhạc Lăng cũng cảm thấy có chút
ngại ngùng, cô mím môi, tủi thân nói: “Nam Huyền là linh thú thượng cổ,
nếu anh ta không vui, chỉ cần giơ móng vuốt là có thể hạ gục tôi rồi, hu hu, vừa rồi anh ta còn dọa cho tôi sợ chết khiếp.”
Lục Vi hoảng hốt, muốn đến an ủi Nhạc Lăng nhưng lại không biết phải nói thế nào. Dạ Ly thấy thế cũng chỉ cười nhạt, ôm ngực, nói: “Tôi thấy cô không phải
bị dọa đến chết mà là cô mắc cỡ muốn chết, vì thế cô đừng thò hai cái
tai kia ra trước mặt loài người nữa.” Nhạc Lăng nghe vậy lại vênh mặt,
bĩu môi, lặng lẽ ngăn những giọt nước mắt đang chực trào trong khóe mắt.
Dạ Ly khẽ hắng giọng. “Được rồi, bây giờ sương cũng đã tan hết, chấp niệm
cũng đã hiện nguyên hình. Nào đến đây, Quý phu nhân, chúng ta nói chuyện một lát. Tại sao ngày nào bà cũng nhẫn nhịn, chấp nhận chịu khổ hình ở
đây mà không rời khỏi khu nhà này?”
Dạ Ly vừa dứt lời, Lục Vi
mới định thần nhớ đến phụ nữ còn đang đứng bên cửa sổ… được gọi là chấp
niệm gì đó kia. Cô hít một hơi thật sâu rồi lặng lẽ đưa mắt nhìn về phía bà ta nhưng ánh mắt vừa ch