XtGem Forum catalog
Hàng Đã Nhận, Miễn Trả Lại

Hàng Đã Nhận, Miễn Trả Lại

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322052

Bình chọn: 7.00/10/205 lượt.

Quý Vân, chắc chắn anh sẽ không bao giờ biết đến sự tồn tại của cô. Còn anh vẫn luôn tồn tại trong thế giới của cô,

bắt đầu từ lúc còn học tiểu học, cô luôn được nghe những tin tức về Quý

Vân từ cô giáo hoặc từ những bạn học sinh khác.

“Quý Vân là học

sinh giỏi nhất mà tôi từng dạy, bài kiểm tra của cậu ấy tôi nhắm mắt

cũng có thể cho điểm cao nhất, những bạn lớp mười có ai đủ bản lĩnh vượt qua cậu ấy không?”

“Cậu có biết Quý Vân học lớp mười hai không?

Đẹp trai lắm, nghe nói anh ấy cũng tham gia trận đấu bóng rổ ngày mai.

Vi Vi, cậu có đi xem không?”

“Vi Vi, nghe nói cậu và Quý Vân học cùng trường trung học à? Cậu có biết anh ấy có bạn gái hay chưa không?”

“Vi Vi, mau nói cho tôi biết đi, Quý Vân là người như thế nào?”

Ngay đến loa phát thanh của trường cũng không buông tha cho Lục Vi:

“Chúc mừng Quý Vân, học sinh ưu tú của trường chúng ta đã giành giải nhất trong cuộc thi XX toàn thành phố.”

“Chúc mừng Quý Vân, học sinh ưu tú của trường chúng ta đã giành danh hiệu một trong ba học sinh xuất sắc nhất toàn thành phố.”

“Các bạn học sinh thân mến, khách mời đặc biệt của chúng ta hôm nay chính là Quý Vân, cựu học sinh tốt nghiệp trường ta, anh sẽ chia sẻ cho chúng ta phương pháp học tốt tiếng Anh của mình…”



Cơn “ác mộng”

Quý Vân không biết vô tình hay hữu ý cứ thế lớn dần lên, ám ảnh từng

ngóc ngách trong cuộc sống của Lục Vi, nhưng cô không nghĩ mình cũng sẽ

háo sắc như biết bao nữ sinh khác theo đuổi anh. Anh cao ngạo như thế,

lạnh lùng, băng giá như thế, làm sao có thể để mắt tới cô được. Nhưng số mệnh hết lần này đến lần khác đùa cợt cô, khiến Quý Vân như “âm hồn bất tán” bám riết cuộc sống của cô đến tận hôm nay.

Đây rốt cuộc là

“yêu thích” hay chỉ là giấc mộng “háo sắc” như biết bao nữ sinh khác đã

phạm phải, đến chính Lục Vi cũng ngây ngô không hiểu.

Từ dòng ký

ức mơ hồ trở về với hiện tại, Lục Vi liếc nhìn Nam Huyền đang cuộn mình

nằm ngủ bên cạnh, chép miệng nói: “Chắc là Nam Huyền mệt lắm! Dáng vẻ

nằm ngủ mới đáng yêu làm sao!”

“Không sao, đợi thêm một thời gian nữa, khi đã hoàn toàn hồi phục thần lực, cậu ta sẽ tốt hơn thôi.”

Lục Vi gật đầu ra vẻ đã hiểu, nhưng thực ra trong lòng vẫn còn rất nhiều

nghi hoặc, ví dụ như một nghìn năm trước rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì,

vì sao Nam Huyền lại phải rời xa chủ nhân để chìm vào giấc ngủ triền

miên như thế, vì sao bây giờ lại tỉnh lại… Hơn nữa, bản thân cô chỉ là

người thay thế, ai mới là chủ nhân của anh ta? So với những chuyện này,

việc Quý Vân có nhớ đến cô hay không chỉ là một vấn đề nhỏ bé đến nỗi

không dáng để bận tâm hay thắc mắc.

Vùng vẫy khỏi những suy nghĩ

đang vẩn vơ trong đầu, Lục Vi nói: “Hiện tại tôi chỉ muốn biết trong căn nhà này rốt cuộc còn có “vị khách trọ” nào khác nữa không? Nếu có thật

thì chắc tối nay tôi không ngủ nổi mất!”

“Hừm!” Dạ Ly vân vê cằm, nhìn không gian bao la như được phủ lên chiếc áo đen mờ mờ hư ảo ngoài

cửa sổ, nói: “Đợi một chút, trò chơi này cần phải đợi khi trời tối hẳn,

khi màn đêm buông xuống, không gian trở nên yên tĩnh mới có thể chơi vui được.”

Lục Vi: “…” Chơi vui cái đầu anh! 14 giờ 40 phút đêm.

Dạ Ly vẫn giữ nguyên vẻ thảnh thơi, nhàn tản ngồi xem ti vi, chưa thấy anh ta có động tĩnh bắt tay vào làm việc gì.

Bên này, Lục Vi lại như ngồi trên đống lửa, cảm thấy toàn thân rệu rã,

sợ hãi. Đến uống nước cũng có cảm giác ai đó đang nhìn chằm chằm vào

mình, mở máy tính cũng cảm giác như có người đang ngoái cổ nhìn vào màn

hình của cô, ngay cả khi quay sang đắp chăn cho Nam Huyền cũng không

thoát khỏi cảm giác đó, cô luôn cảm thấy còn có một người nữa đang nằm

bên cạnh anh ta…

Trước khi hoàn toàn gục ngã, Lục Vi cất tiếng

hỏi Dạ Ly: “Rốt cuộc anh còn đang đợi cái gì nữa? Muốn tìm cái gì thì

nhanh chóng tìm đi!”

Dạ Ly quay lại, ánh mắt ra vẻ vô tội vừa

tiếp tục đưa miếng khoai tây sấy vào miệng. Nghe rõ tiếng nhai giòn tan

của miếng khoai tây trong miệng anh ta, khóe môi Vi Vi giật giật, sắc

mặt tái xanh. Từ lúc Dạ Ly bắt đầu bước chân vào căn phòng này, cái

miệng giảo hoạt của anh ta chưa lúc nào ngừng hoạt động, từ sô cô la đến hạt dưa, Coca-Cola đến khoai tây sấy… Trong nhà Lục Vi có bao nhiêu đồ

ăn vặt đều bị con chuột ham ăn Dạ Ly ăn cho bằng sạch, nhưng điều khiến

người ta khó chịu là anh ta chỉ mải mê ăn uống mà không hề có biểu hiện

sẽ bắt tay vào công việc.

Trong suốt thời gian anh ta nhởn nhơ

hưởng thụ, Lục Vi chỉ còn biết tự chửi mắng mình hàng trăm hàng vạn lần

tại sao cô lại có thể tin tưởng con người này cơ chứ? Ngay cả người ngốc nghếch như Nam Huyền so với anh ta còn tốt hơn gấp ngàn lần!

“Không ăn nữa, nói chuyện với tôi đi!”

“À…” Dạ Ly đưa tay quệt mẩu khoai tây dính bên khóe miệng, ra vẻ thành thật, nói: “Tiểu Vi Vi, cô tức giận rồi sao, vết nhăn trên khóe mắt đã xuất

hiện rồi kìa.”

“…” Lục Vi rốt cuộc cũng phải thừa nhận, Dạ Ly

chính là tên đê tiện nhất mà cô từng gặp, là kẻ đê tiện nhất trong những kẻ đê tiện, không có người thứ hai.

“Chuyện này không cần anh phải bận tâm! Nếu anh còn không ngoan ngoãn nói chuyện tử tế với t