say nửa tỉnh ra ngoài ban
công, đẩy xuống…
Lam Vân Thanh ôm mặt nghẹn ngào. “Là tôi có lỗi với lão Quý, có lỗi với Tiểu Vân, sau khi chết, tôi đáng bị trừng phạt như vậy.”
Lục Vi cắn chặt môi, nói: “Bà chết rồi mà vẫn không chịu rời đi, hơn nữa
còn ở lì trong căn phòng này, vừa rồi bà nói chồng bà đang cất giấu
những lá thư đó, lẽ nào…”
“Bà nghi ngờ chồng mình cất giấu những lá thư trong căn phòng này, sợ sau khi khu nhà này bị phá dỡ, sẽ có
người khác phát hiện ra, cho nên mới ngốc nghếch làm ra những chuyện
này.” Không đợi Vi Vi nói xong, Dạ Ly đã chen ngang. Anh ta ngước nhìn
Lam Vân Thanh, lắc đầu vẻ khinh bỉ. “Đàn bà quả nhiên là loài động vật
nhìn nhận vấn đề theo cảm tính, bị người ta lừa dối, bỏ rơi mà vẫn giúp
hắn giữ gìn danh dự. Chà! Bà quyết định xuống tay với người chồng của
mình cũng là vì sợ ông ta đến trường phơi bày quan hệ mờ ám trước đây
của hai người, sợ ký ức về mối tình đầu sẽ phá hỏng tiền đồ tốt đẹp của
hắn ta phải không?”
Lam Vân Thanh bị Dạ Ly vạch trần, sâu trong
đáy mắt vụt qua một tia hoảng hốt, bà ta vẫn không ngừng phản đối:
“Không, không phải vì ông ta, thực sự lúc đó tôi đã phát điên mất rồi,
bị người chồng vũ phu đánh cho mình mẩy bầm dập, nhất thời không chịu
được mới… Tôi cố giữ khu nhà này cũng không phải vì ông ta, tôi chỉ
không muốn sau khi chết rồi mà vẫn bị người đời bêu giếu…”
Nói
xong, Lam Vân Thanh dường như cũng cảm thấy những lời nói vừa rồi của
mình thực sự rất nực cười, bà ta khẽ nhếch miệng cười giễu cợt, sau đó
lại cụp mắt một cách đầy mệt mỏi, nói: “Sau khi lão Quý chết, một mình
tôi nuôi con thật không dễ dàng gì. Lúc đó, Chính Hải cũng thường xuyên
đến giúp đỡ tôi, cũng coi như ông ta đã bù đắp phần nào những tháng ngày trước đó. Chỉ là đã bao năm trôi qua, tôi vẫn không sao tìm thấy những
bức thư đó, nếu thực sự chúng vẫn nằm ở trong khu nhà này, nếu như để
Tiểu Vân phát hiện ra, tôi…”
Giọng nói của Lam Vân Thanh càng
lúc càng nhỏ, Lục Vi bất giác nhớ tới câu nói của người xưa: người đáng
thương tất có chỗ đáng giận. Câu nói này thật đúng với Lam Vân Thanh,
cho tới tận hôm nay, bà ta vẫn cố sức bảo vệ người đã nhẫn tâm phản bội
mình, chẳng phải đây là nghiệt duyên hay sao?
Người ta luôn cho
rằng cái gọi là “chấp niệm” kia đều là vì oán hận, không cam lòng với
thực tế phũ phàng mà sinh ra, nhưng chưa bao giờ nghĩ, còn có một người
phụ nữ ngốc nghếch, mỗi ngày tình nguyện chịu đựng cực hình chỉ để bảo
vệ kỷ vật của mối tình đầu, hy sinh chút linh hồn còn sót lại để bảo vệ
danh dự cho người mình yêu, cho dù người ấy sớm đã không yêu mình nữa
rồi.
Sao phải tự mình chịu khổ như vậy cơ chứ?
Dạ Ly
buông một tiếng thở dài rồi nói: “Cho nên tôi mới chán ghét loài người,
luôn hy sinh vì những thứ không đáng, vì những thứ tình cảm không đáng
mà ôm hận cả đời. Lam Vân Thanh, nhân lúc tôi còn chưa thay đổi ý định,
tôi cho bà hai sự lựa chọn, hoặc là để tôi giúp bà thoát khỏi nơi này,
nhanh chóng đầu thai chuyển kiếp, hoặc là bà vẫn khăng khăng…”
Dạ Ly cười một cách ma mãnh, không nói hết câu mà cố ý kéo dài ngữ điệu,
vừa có ý uy hiếp lại vừa có ý cảnh cáo. Nhưng Lam Vân Thanh nghe vậy vẫn chỉ lặng lẽ cúi đầu, không chút do dự nói: “Không.”
Nhạc Lăng
vội vàng lên tiếng: “Bà nói cái gì? Bà không hiểu những gì Boss tôi vừa
nói sao? Nếu bây giờ bà không đi, Boss sẽ khiến bà hồn bay phách lạc
không thể siêu thoát được, bà hiểu không?”
“Không… Ta đã ở đây mười mấy năm rồi, không thể rời đi như thế được, không thể chỉ trong gang tấc mà thất bại như thế được…”
Trước tình hình này, nụ cười trên khuôn mặt Dạ Ly chợt biến mất, đôi mắt anh
ta dần trở nên sâu thẳm. Dạ Ly quay người, bước từng bước về phía Lam
Vân Thanh. “Đây có thể là lựa chọn của chính bà…”
Dạ Ly tiến sát đến trước mặt bà ta rồi đột nhiên dừng lại, khẽ cúi đầu nhìn Lục Vi
đang chống tay vào ngực anh ta, ra sức đẩy về phía sau.
“Cô…” Dạ Ly thoáng do dự sau đó mới phẫn nộ lên tiếng: “Cô quấy rối tôi.”
Lục Vi kinh hãi nhưng hai tay vẫn đẩy Dạ Ly ra, ngăn không cho anh ta ra tay: “Đợi đã, tôi có chuyện muốn hỏi bà ấy.”
“Hỏi cái gì?”
Lục Vi quay đầu nhưng vẫn không dám nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm của bà
ta, nhẹ nhàng nói: “Nếu như tôi giúp bà tìm được những lá thư đó thì
sao? Nếu tìm được, bà có chịu rời khỏi nơi này không?”
Lam Vân Thanh chợt giật mình bừng tỉnh rồi vội vã gật đầu.
Lục Vi xoa cằm, nói với vẻ đầy chính nghĩa: “Được, tôi sẽ giúp bà tìm lại chúng.” (Lao vào Đào cốc. Hai nghìn năm trước.)
Cảnh xuân rạng rỡ, đào
khoe sắc thắm, dòng nước hoan ca, Nam Huyền ngâm mình trong hồ nước
trong xanh, thỏa thích vui đùa. Hắn cứ ngỡ rằng nơi này yên tĩnh, vắng
vẻ, chắc sẽ không có người trần lui tới, nhưng đang vui vẻ đùa nghịch
dưới làn nước mát lành liền nghe thấy từ bên bờ bên kia truyền đến một
giọng nói dịu dàng: “Tiểu ca ca!”
Nam Huyền quay đầu liền trông
thấy một bé gái tóc thắt bím đang chớp chớp đôi mắt đáng yêu nhìn về
phía mình. Khuôn mặt nhỏ nhắn của bé gái hồng hào như trái đào tiên xinh xắn, đáng yêu trong khu vườn của Vư