Polly po-cket
Hàng Đã Nhận, Miễn Trả Lại

Hàng Đã Nhận, Miễn Trả Lại

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322242

Bình chọn: 7.5.00/10/224 lượt.

càn quấy thì đã sớm

đánh tan hồn phách của ngươi rồi. Nói đi, nếu ngươi không nói ta sẽ

thiêu trụi âm hồn của ngươi, khiến ngươi hồn siêu phách lạc, ngay sau đó tòa nhà này sẽ lập tức bị phá dỡ. Đến lúc đó, tất cả những điều ngươi

muốn giấu cũng sẽ bị phơi bày ra ánh sáng.”

Nghe xong những lời này, Lam Vân Thanh tựa hồ có chút dao động, mím chặt môi, không lên tiếng.

Nhạc Lăng nhẹ nhàng khuyên nhủ: “Bà hãy mau nói đi, chưa biết chừng sau khi

biết chuyện, chúng tôi còn có thể giúp đỡ bà. Bà không thể thoát khỏi ma thuật của Boss đâu, anh ấy rất lợi hại và cũng rất độc ác.”

Lam Vân Thanh nghe thấy vậy, đột nhiên nhắm mắt lại, những giọt lệ trên

khóe mi từ từ rơi xuống, giọng nói bỗng trở nên ảm đạm, thê lương:

“Không thể phá… Không thể để người khác biết… là… tôi đang tìm một thứ

giống như thế, thứ này không thể để người khác xem…”

Vi Vi được

Nhạc Lăng đỡ đứng lên, lắng nghe câu chuyện sâu thẳm của Lam Vân Thanh,

thì ra đây là một câu chuyện tình cách đây mấy chục năm.

Những

năm 70, theo chính sách thời kỳ đó, Lam Vân Thanh xuống vùng nông thôn

làm giáo viên xóa nạn mù chữ. Tại đây, bà quen biết và kết giao với

Dương Chính Hải cũng thuộc thành phần trí thức lúc bấy giờ. Dương Chính

Hải xuất thân dòng dõi thư hương, nhưng trong cuộc Cách mạng văn hóa,

cha ông ta bị khép vào hàng ngũ phản động, mỗi ngày đều bị giải đi bêu

giếu trên khắp các đường phố nên bị tổn thương lòng tự trọng, cuối cùng

nhảy lầu tự sát. Sống trong một gia đình có hoàn cảnh như thế, Dương

Chính Hải tự nhiên cũng không dám ngẩng cao đầu, mặc dù vậy nhưng Lam

Vân Thanh vẫn bị hấp dẫn bới tính cách con người ông ta. Ở một vùng nông thôn nghèo khổ hai thanh niên trẻ tuổi cùng làm việc, cùng trau dồi

kiến thức, họ đến với nhau một cách tự nhiên như thế.

Sau cuộc

cải cách văn hóa, cha của Dương Chính Hải được xử lại án oan, Dương

Chính Hải cũng thuận lợi có tên trong danh sách những thanh niên ưu tú

được trở lại thành phố làm việc. Lúc chia tay, hai người họ lưu luyến

mãi không rời, hẹn ước cùng nhau chờ đợi, đến khi Lam Vân Thanh được trở về thành phố, họ sẽ kết hôn. Nhưng cũng như rất nhiều câu chuyện tình

về người đàn ông phụ bạc, Dương Chính Hải đã không giữ đúng lời ước hẹn, khi Lam Vân Thanh trở về thành phố thì ông ta đã lấy vợ, sinh con, có

gia đình của riêng mình. Nhưng ông trời cũng thật biết trêu ngươi, âm

xui dương khiến thế nào họ lại cùng làm giáo viên trong một trường học.

Lúc tìm không thấy tình cờ lại gặp, vài năm trôi qua như thế. Lam Vân

Thanh chuyển từ cảm giác bối rối sang chết lặng.

Chán nản, Lam

Vân Thanh kết hôn và sinh con theo sự sắp xếp của cha mẹ. Bà những tưởng như thế là có thể chôn vùi mối tình đầu sâu xuống tận đáy lòng, mãi mãi không bao giờ bị phát hiện ra. Ngày hôm đó, Lam Vân Thanh đi chơi hội

Đạp thanh[1'> cùng đồng nghiệp, lúc trở về thấy mặt ông chồng đằng đằng

sát khí, nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chằm đống thư từ trước mặt.

[1'> Hội đạp thanh: hội trong Tết Thanh minh. Trước đây, nam nữ thanh niên

nhân dịp này để du xuân nên mới có tên gọi hội Đạp thanh (tức là giẫm

lên cỏ).

Lam Vân Thanh vừa trông thấy, tim đã đập loạn xạ như

muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, những bức thư đó là của bà và Dương Chính

Hải trước kia thường liên lạc với nhau. Trước đây, khi mới quen chồng

mình bây giờ, bà cũng từng nhắc qua về người yêu cũ, còn khẳng định quan hệ giữa hai người hoàn toàn trong sáng, nhưng thực tế lại không như

những gì bà nói. Sâu thẳm trong cõi lòng Lam Vân Thanh mãi mãi chôn vùi

một bí mật: bà đã từng vì Dương Chính Hải mà phá thai…

Ai cũng

có một thời tuổi trẻ đầy ngông cuồng, thời đó hai người họ chỉ là những

thanh niên mới lớn chưa hiểu chuyện nên đã phạm phải sai lầm. Sau khi

phát hiện mình có thai, bà hoảng loạn tìm cách giải quyết. Lúc đó, Dương Chính Hải cũng vô cùng hối hận, mỗi khi nhớ tới chuyện này, ông ta đều

hứa hẹn sau này sẽ đối xử thật tốt với Lam Vân Thanh để bù đắp những tổn thương mà bà đã phải trải qua.

Vốn chỉ là những lời thề non hẹn biển của đôi lứa khi yêu, nhưng cuối cùng nó đã trở thành chứng cớ

chứng minh cho sự phản bội chồng. Từ đó, một lão Quý vốn thật thà, phúc

hậu đã trở thành một con người trầm mặc, ít nói, chìm ngập trong rượu

chè, say xỉn ngày đêm, hễ rượu say là ông lại động tay động chân, chửi

bới vợ con.

Người ngoài nhìn vào đều cho rằng Lam Vân Thanh

không may mắn lấy phải người chồng không ra gì, không ai ngờ trong

chuyện này còn có uẩn khúc như vậy. Lam Vân Thanh vẫn luôn âm thầm nhẫn

nhịn chịu đựng, hy vọng chồng mình có thể tha thứ, nhưng mãi rồi vẫn

chẳng có chút chuyển biến nào, ngày càng không thể cứ vãn nổi. Ông chồng không chỉ cất giấu những bức thư đó mà còn tuyên bố sẽ đưa tất cả những bí mật của đôi gian phu dâm phụ này công khai trước toàn thể nhà

trường, để hiệu trưởng xem xét, giải quyết chuyện Quý Vân rốt cuộc có

phải con ông ta hay không.

Dưới áp lực tinh thần quá lớn như

vậy, cuối cùng Lam Vân Thanh sụp đổ hoàn toàn. Buổi tối hôm đó, thừa lúc chồng mình say rượu, bà ta dìu ông chồng nửa