ôi thì xin mời anh đi khỏi đây cho!”
Nghe xong câu này, cuối cùng Dạ Ly cũng khôi phục được chút vẻ đứng đắn,
nói: “Ai da, bảo bối của ta không cần phải nóng tính như thế, đợi thêm
một chút nữa thôi, rất nhanh nữa sẽ xuất hiện thôi mà.”
“Cái gì?”
Giữa lúc hai người đang nói chuyện, bên ngoài liền vang lên tiếng gõ cửa. Dạ Ly thản nhiên như đang ở nhà mình, nhanh nhẹn bước ra mở cửa. Vi Vi
nghiêng đầu nhìn liền thấy Nhạc Lăng đang ôm chiếc hộp đựng thú cưng
bước vào. Trông thấy Lục Vi, Nhạc Lăng liếc mắt chào hỏi: “Vi Vi!”
Lục Vi chỉ ngay chiếc hộp đựng thú cưng, ngạc nhiên hỏi: “Đây là cái gì?”
Dạ Ly đáp: “Không phải chúng ta đang chờ cái này sao? Chấp niệm ẩn sâu như vậy, ngay cả Nam Huyền cũng không phát hiện ra, không có vũ khí bí mật
thì làm sao mà tìm ra được chứ?”
Lục Vi nghe vậy thì cảm thấy
nghẹt thở, đưa mắt quan sát kĩ càng cái được gọi là vũ khí bí mật kia
nhưng nhìn thế nào cũng thấy nó giống một cái hộp nhốt thú cưng hơn.
Đúng lúc đó, Nhạc Lăng mở chiếc hộp ra, trong nháy mắt, từ bên trong
nhảy ra một con mèo tai cụp, lông trắng muốt. Vi Vi thở phào, tốt rồi,
sự thật đã chứng minh, đây quả thực chỉ là một chiếc hộp đựng thú cưng
mà thôi.
Chú mèo tai cụp thoắt cái đã nhảy tót lên vai Dạ Ly,
dụi qua dụi lại ra vẻ thân thiết để lấy lòng, nổi bật trên khuôn mặt
tròn xinh của nó là một đôi mắt to màu tro. Lục Vi đang cảm thấy con mèo này có điểm gì đó rất quen mắt thì nghe tiếng Dạ Ly cười, nói: “Tiểu
Tri, đừng nghịch nữa!”
Thì ra… đây chính là con mèo nhỏ mà Dạ Ly ôm ấp, vuốt ve hôm đầu tiên đến cửa hàng thú cưng tìm anh ta sao? Lục
Vi chậc lưỡi. “Không phải anh muốn nói vũ khí bí mật của anh chính là
con mèo nhỏ này đấy chứ?”
“Đúng vậy!” Dạ Ly dương dương tự đắc,
ngẩng lên đáp. “Tiểu Tri nhà chúng tôi mặc dù trên không biết thiên văn, dưới không tường địa lý nhưng tài bắt chuột lại vô cùng lợi hại, nó vừa thông minh vừa hiểu chuyện…”
“Stop! Stop! Stop!” Không đợi Dạ
Ly nói hết câu, Lục Vi liền ngắt lời: “Tất cả những gì anh nói từ bấy
đến giờ có cái gì liên quan với nhau không hả?”
“Được rồi, sở trường nổi trội nhất của Tiểu Tri nhà chúng tôi chính là có thể đánh hơi được mùi của chấp niệm…”
Da Ly còn chưa kịp nói hết câu, Lục Vi đã nghe thấy một tiếng gầm đầy giận dữ phát ra từ phía sau: “Nam Huyền cũng biết!!!”
Luc Vi bị tiếng gầm đó làm cho sững sờ, quay đầu nhìn, liền thấy Nam Huyền
vừa rồi vẫn còn cuộn tròn ngủ say trên sofa giờ đã tỉnh dậy, đưa ánh mắt tràn đầy phẫn nộ nhìn về phía Dạ Ly, trong ánh mắt sâu thẳm còn ngân
ngấn nước, vẻ mặt thất vọng, uất ức nhìn thẳng vào Lục Vi… điệu bộ gần
như sắp khóc. Vốn dĩ Nam Huyền đang mơ màng ngủ bỗng nhiên cảm nhận rõ
ràng mùi thú lạ xâm nhập vào lãnh địa của mình, vừa mở mắt ra, anh ta đã trông thấy chủ nhân đang chăm chú nhìn chú mèo trước mặt, còn cười nói
với vẻ rất thích thú.
Mèo ư? Trong đầu Nam Huyền chợt vang lên
tiếng “lộp bộp”, đột nhiên nhớ đến chuyện trước đây Dạ Ly từng nói muốn
tặng Vi Vi một con thú cưng nữa liền sững sờ, miệng há hốc đứng nguyên
một chỗ. Dạ Ly thực sự… muốn tặng thú cưng cho chủ nhân sao? Vi Vi cũng
đồng ý nhận? Đúng lúc Nam Huyền đang lo sợ mình sẽ bị chủ nhân hắt hủi
thì lại nghe thấy Dạ Ly khoe khoang: “Tiêu Tri có thể đánh hơi được mùi
của chấp niệm…”
Thì ra, Vi Vi không hài lòng về mình nên cô ấy
mới muốn nuôi dưỡng một thú cưng khác sao? Nghĩ đến đây, Nam Huyền cảm
thấy vô cùng tủi thân, không cam lòng để một thú cưng khác ở bên cạnh
chủ nhân của mình, vội vàng gầm lên với vẻ uất ức: “Ta cũng có thể tìm
được chấp niệm, không cần người khác giúp đỡ, oa oa oa…” Lục Vi nghe
thấy Nam Huyền la hét ầm ĩ, Dạ Ly đứng bên cạnh khẽ lẩm bẩm: “Nguy rồi!” Đợi anh ta kịp lao ra ngoài thì cũng đã muộn…
Trong khoảnh
khắc, Lục Vi cảm thấy căn nhà bỗng nhiên rung chuyển, dường như có một
trận động đất vừa xảy ra, cả cơ thể chao đảo rồi ngã nhào. Kỳ lạ là
trong gian phòng vô duyên vô cớ lại xuất hiện một khối sương mù dày đặc. Lục Vi mở to mắt nhìn xung quanh nhưng không nhìn rõ bất cứ thứ gì, chỉ biết hốt hoảng kêu lên: “Nam Huyền?”
“Nam Huyền, anh ở đâu?”
“Hừm, không sao, không sao đâu!” Người lên tiếng trả lời cô không phải Nam Huyền mà chính là Dạ Ly.
“Anh có sao không? Những người khác đâu rồi?”
“Không sao, gã hồ đồ đó nhất thời dụng thần quá mạnh, đã ngất đi rồi.”
“Trời ơi, làm tôi sợ muốn chết, cứ tưởng sắp bị anh ta ăn tươi nuốt sống
rồi.” Phía bên trái, Lục Vi nghe thấy một tiếng nức nở, nghe ngữ điệu có thể biết đó chính là giọng của Nhạc Lăng.
“Rốt cuộc chuyện này
là thế nào. Tại sao lại có sương mù bao phủ nơi này vậy?” Vi Vi vừa nói
vừa cố gắng bò lên nhưng vừa nhoài lên, cô liền phát hiện đầu gối của
mình bị thương, chỉ khẽ cử động cũng cảm thấy đau nhói.
Dạ Ly
vội nói: “Cô đừng vội cử động, lớp sương mù này là do Nam Huyền tạo ra
để vây hãm chấp niệm, nó sẽ không gây hại cho cô đâu, đợi một lúc nữa nó sẽ tự tiêu tan thôi.
Lục Vi nghe thấy vậy thì khẽ thở phào một
tiếng, đang muốn kiểm tra vết thương ở đầu gối, liền nghe thấy bên cạnh
truyền đến ti
