Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Hàng Đã Nhận, Miễn Trả Lại

Hàng Đã Nhận, Miễn Trả Lại

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 321891

Bình chọn: 7.5.00/10/189 lượt.

p lạ thường, “thú cưng” đã nói dùng được thì cứ dùng thôi.

Lục Vi liếc mắt nhìn Nam Huyền. “Cảm ơn anh, Nam Huyền!”

“Chúng ta đi thôi!”

“Ừ!”

Mặc dù đã được “thú cưng” hộ giá nhưng dọc đường đi, Lục Vi vẫn có chút sợ

hãi, tự nhắc nhở bản thân không được để ý tới xung quanh, chỉ chú tâm

chuyện trò với Nam Huyền. Nhưng vừa lên đến nơi, cô liền nhìn thấy trước cửa phòng mình xuất hiện một bóng người mờ ảo, bất chấp tất cả, cô hét

lên một tiếng nhưng ánh mắt lại nhanh chóng định thần trở lại. Thì ra là Quý Vân, anh ta mặc một bộ âu phục, giày da chỉnh tề đang trước cửa

phòng cô. Trong tay anh còn cầm một chiếc túi xách, nhìn bộ dạng này xem ra anh đã đến đây ngay sau khi tan ca.

“Anh… Quý…” Lục Vi nhất thời cảm thấy xấu hổ, khẽ lắp bắp chào hỏi.

Quý Vân nghe thấy thế cũng không có phản ứng gì, ánh mắt chỉ nhìn chằm chằm Nam Huyền đang đứng bên cạnh. Lục Vi toát mồ hôi lạnh, cô chỉ tay về

phía Nam Huyền cao hơn mình hẳn hai cái đầu, giới thiệu: “Đây là em trai tôi, Nam Huyền.”

Nam Huyền nghiêng đầu nhìn chủ nhân với vẻ kỳ quái. Em trai? Anh ta từ lúc nào đã trở thành em trai của Lục Vi vậy?

Lục Vi không dám nhìn thẳng vào mắt Nam Huyền, sau khi tự khinh bỉ mình một trăm lần mới thêm một câu: “Em trai ruột.” Được rồi, Lục Vi, ta toàn

tâm toàn ý khinh bỉ ngươi.

Trong đáy mắt Quý Vân chợt lóe lên những tia sáng lấp lánh, không truy vấn mà chỉ khẽ gật đầu, nói: “Xin chào, anh Lục.”

Nam Huyền vẫn cúi đầu, tiếp tục nghịch gấu áo của Lục Vi, hoàn toàn coi Quý Vân không tồn tại. Không khí lúc này chợt đông cứng, Lục Vi toát mồ hôi lạnh, nở nụ cười gượng gạo, nói lảng sang chuyện khác: “Anh Quý có việc gì mà đến đây muộn vậy?”

“Tôi muốn đến để xin lỗi cô. Thật ngại

quá, lúc trưa nay tôi hơi kích động nên có lẽ đã mạo phạm tới cô.” Quý

Vân ngừng lại một lát, vẻ mặt trầm xuống, sau đó mới nói tiếp: “Với lại, tôi cũng muốn đến xác nhận một số chuyện.”

“Chuyện gì cơ?”

Quý Vân vẫn cúi đầu lặng lẽ, rất lâu sau mới lên tiếng, giọng nói trầm hẳn

xuống: “Người phụ nữ mà cô đã nhìn thấy là mẹ tôi.” Quý Vân vừa dứt lời, xung quanh bỗng chốc trở nên yên tĩnh đến rợn người, dường như còn có

thể nghe rõ tiếng chó sủa từ rất xa vọng lại, cả hai đều chìm đắm trong

những cảm xúc của mình, không ai lên tiếng.

Rất lâu sau, Lục Vi phá vỡ bầu không khí nặng nề đó bằng một nụ cười gượng gạo. “Chúng ta vào trong nhà rồi nói tiếp.”

“Không cần đâu, tôi nói xong sẽ đi ngay. Tôi chỉ muốn hỏi cô một chút, lúc đó

cô đã nhìn thấy…” Nói đến đây, Quý Vân bỗng dừng lại, tựa như rất khó mở miệng. Anh hít một hơi thật sâu như để tự trấn an mình rồi mới tiếp tục nói: “Cô Lục, có phải cô đã trông thấy người phụ nữ đó đẩy một người

đàn ông xuống lầu không?”

Cổ họng Lục Vi như nghẹn đắng. “Đầu

tiên tôi trông thấy người đàn ông rơi xuống trước, sau đó mới nhìn lên

trên, thấy có một người phụ nữ đang đứng ở đó, nhưng có phải bà ấy đẩy

người đàn ông hay không thì tôi cũng không biết.”

Quý Vân nghe

vậy thì ánh mắt bỗng trở nên ảm đạm, dường như có chút thất vọng, bàn

tay anh bám chặt vào thành ban công, ánh mắt nhìn xa xăm, nặng nề nói:

“Mẹ tôi là một người trí thức sinh ra và lớn lên ở nông thôn, sau tám

năm lên thành phố lập nghiệp, bà kết hôn với cha tôi. Cha tôi là một kẻ

nghiện rượu, mỗi lần say rượu trở về là ông lại đánh chửi mẹ tôi. Những

lúc như vậy, mẹ tôi chỉ nhẫn nhịn, cắn răng chịu đựng, để mặc cho ông ấy hành hạ. Nhưng mỗi khi ông ấy tỉnh rượu là lại ăn năn nhận lỗi, ra vẻ

hối hận hứa không bao giờ có lần sau nữa. Cứ như thế hết lần này đến lần khác, đừng nói là chúng tôi mà ngay cả hàng xóm xung quanh cũng cảm

thấy vô cùng phiền toái. Nhưng lúc đó, mẹ tôi ngại điều tiếng, và cũng

vì thương tôi còn nhỏ, cho nên bà không dám nghĩ đến chuyện ly hôn.

Cứ như vậy, mấy năm sau… Có một tối, cha tôi lại say rượu, trên đường về

nhà đã bị ngã mà qua đời, chính là chỗ này… từ chỗ này rơi xuống.”

Quý Vân chỉ ngón tay xuống phía dưới, mỉm cười, nụ cười có gì đó rất đau

đớn và bất lực. Lục Vi cắn chặt môi, khuôn mặt không chút biểu cảm. Cô

không ngờ Quý Vân đột nhiên lại kể cho cô nghe những chuyện này, càng

không thể ngờ một Quý Vân luôn được người khác ngưỡng mộ lại có một tuổi thơ đau lòng đến vậy. Một người cha nghiện ngập, nóng nảy và thô bạo,

một người mẹ yếu đuối, cam chịu, phải chăng tất cả những điều đó tạo nên một Quý Vân như ngày hôm nay: đơn độc, lạnh lùng và xa cách?

“Cái chết của cha tôi lúc đó đã được xác định là một tai nạn. Cảnh sát sau

khi điều tra đã đưa ra kết luận do ông uống rượu say, không cẩn thận nên ngã từ trên tầng xuống, đầu đập vào tảng đá bên dưới rồi qua đời. Tôi

cũng không nghi ngờ gì về những kết luận này cho đến mấy năm trước, lúc

mẹ tôi bị bệnh nặng. Trước khi mẹ tôi qua đời, bà đã nói cho tôi biết…

thực ra buổi tối hôm đó, chính tay bà đã đẩy cha tôi ngã xuống lầu, vì

bà không thể tiếp tục chịu đựng cuộc sống này nữa.”

Ngón tay khẽ

xoa xoa sống mũi, vẻ mặt có phần mệt mỏi, Quý Vân kiên nhẫn nói tiếp:

“Nhiều năm nay, tôi luôn cho rằng những lời nói đó của bà chỉ là do mê