XtGem Forum catalog
Hải Âu Phi Xứ

Hải Âu Phi Xứ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325053

Bình chọn: 9.5.00/10/505 lượt.

ng. Anh nghe em nói này. Anh Hòa, anh đã từng bảo cuộc chiến này sẽ hết sức gay go, phải không?

- Vâng.

Giọng nói Mộ Hòa đầy nghi ngờ:

- Hắn làm khó dễ em à? Phải không? Em đang khóc hả Em?

Vũ Thường lau vội nước mắt:

- Đâu có. Anh nghe em nói này. Đây không phải là câu chuyện một hai hôm là giải quyết xong. Em cũng không muốn để anh dính líu vào cho lôi thôi ra. Em sẽ cố gắng thuyết phục, cũng như cố gắng kéo ba mẹ em về phe em. Em nghĩ là chắc em sẽ thành công.

Giọng Hòa vui vẻ:

- Thật à? Nhưng để em chiến đấu một mình tội quá. Em sẽ phải khổ sở lắm. Sau này khi lấy nhau, anh sẽ cố đền bù thật nhiều cho em.

Những giọt nước mắt xoay tròn rồi rơi xuống má. Vũ Thường nghe tắc nghẹn ở cổ. Tiếng đầu giây bên kia vang lên:

- Em khóc phải không, Thường? Anh phải đến bên em ngay mới được.

- Đừng anh!

Vũ Thường hét to rồi đột nhiên như nhớ ra, nàng nhủ lòng, phải bình tĩnh. Bình tĩnh! Nói dối là biệt tài của ta, tại sao ta chẳng nói dối được.

- Anh Hòa, anh đừng đến.

- Vâng, anh bậy thật, nhưng em cũng đừng khóc nữa nhé.

Vũ Thường cố gắng lần chót:

- Anh Hòa, em không có nhiều thì giờ, Thế Triệt có thể trở về bất cứ lúc nào. Em chỉ có thể cho anh biết em đang thương lượng với Triệt. Việc dù đã thành công nhưng anh cũng đừng đến, cũng như đừng gọi giây nói tới vì Triệt đang nghi ngờ. Anh Hòa, anh hiểu không?

Mộ Hòa yên lặng, Vũ Thường lo lắng:

- Anh Hòa?

- Anh đã biết rồi, anh sẽ cố nhẫn nại, nhưng em có chắc chắn là thành công không?

- Em đang nắm phần thắng đây, anh không tin em sao?

- Không, anh tin lắm chứ.

Vũ Thường nhắm mắt lại, những giọt lệ chảy dài:

- Anh hãy đợi tin em. Bao giờ có tin, em sẽ điện thoại ngay cho anh biết. Nhưng anh đừng ngồi chờ mãi, hãy tiếp tục công việc hằng ngày. Một tuần nếu chẳng thấy tin, sẽ điện thoại sau chẳng muộn.

Tiếng Mộ Hòa hét lên:

- Một tuần à? Đến lúc đó có lẽ anh đã chết mỏi mòn rồi!

- Anh cố giúp em, anh Hòa!

Vũ Thường lại khóc:

- Anh chẳng kiên nhẫn làm sao em còn tâm trí để chiến đấu nữa chứ?

- Anh bậy thật! Vũ Thường, cho anh xin lỗi, anh sẽ cố gắng. Anh nghe em, anh sẽ kiên nhẫn. Nhưng dù diễn biến không được như ta định đi nữa, em cũng nhớ điện thoại cho anh. Suốt ngày này tuần sau, anh sẽ ngồi luôn bên máy chờ em!

- Vâng, em sẽ điện thoại cho anh ngayCòn nữa, chuyện giữa hai đứa mình, anh đừng nói lại cho Phong biết, vì cho Phong biết nó sẽ kể lại cho Thế Hạo nghe.

- Anh hiểu.

- Bây giờ thôi anh nhé?

- Cho anh nói một câu nữa, em sẽ cố gắng em nhé?

- Hạnh phúc của chúng ta nằm trong đó cơ mà, anh không tin em sao?

- Không phải anh không tin em. Vũ Thường, anh sẽ cố gắng yêu em thật nhiều để bù lại những ngày em phải cực khổ vì anh, vì chúng ta.

Vũ Thường nín thở:

- Anh Hòa, thôi nhé anh. Thu Quế đang ở trong nhà bếp. Anh hiểu cho em, lỡ ra có chuyện gì hỏng thì uổng công trình mình.

- Vâng! Nhưng anh yêu em.

- Em cũng yêu anh, anh Hòa, anh cứ tin em. Dù em là con bé hay nói dối, nhưng hôm nay em nói thật, nói thật với anh. Dù có phải xa nhau nghìn trùng, anh vẫn là người đàn ông duy nhất em yêu.

Nói xong không đợi Mộ Hòa trả lời, Vũ Thường cúp máy. Nàng úp mặt vào tay khóc ngất.

Ngồi bất động như thế thật lâu, bóng đêm tràn lan, những cơm mưa phùn lại đến. Gió lướt qua hàng cây bên ngoài làm nên những âm thanh ai oán. Vũ Thường như người nằm mơ. Bốn bề lộng gió, linh hồn buốt giá.

Có tiếng còi xe, cửa mở, những bước chân vào phòngVũ Thường ngẩng mắt lên.

- Cô định ly hôn nữa không?

Vũ Thường nuốt nước bọt, hỏi:

- Tại sao anh chẳng buông tha tôi?

- Buông cô để nhận một số tiền bồi thường à? Tôi không thích như vậy. Cô là vợ tôi, cô phải ở cạnh tôi mãi, đừng mong giở trò gì hết, nghe không? Cô thấy không? Cô đòi ly dị chẳng đi đến đâu mà tôi còn được một quán cơm.

Nụ cười trên môi Thế Triệt thật nham hiểm, Thường nghiến răng:

- Anh là đồ...

Thế Triệt vội đưa tay đặt lên môi Vũ Thường:

- Cô đừng nói thêm, chúng ta là vợ chồng mới, tôi không muốn dở trò vũ phu với vợ.

Vũ Thường trừng mắt nhìn Triệt. Đột nhiên nàng nhớ đến một đêm mưa ngày nào nàng đã gặp Hoà. Nàng đã giết chồng! Nhìn gương mặt có đôi mắt đen, mũi cao và dáng dấp đẹp trai trước mặtVũ Thường đột nhiên muốn giết hắn thật sự. Câu chuyện trên giòng nước ở Hương Cảng có thể trở thành sự thật được không? Vũ Thường rùng mình.

- Em làm gì thế? Em nghĩ gì, định giết tôi chăng?

Thế Triệt hỏi, Vũ Thường ngạc nhiên mở to mắt nhìn nụ cười đểu giả trước mặt.

- Đừng mong thay đổi tình thế cô ạ. Nếu cô còn gặp thằng họ Du đó nữa, cô biết tôi sẽ làm gì không? Tôi sẽ làm cho hắn thân bại danh liệt. Nếu cô muốn danh giá, cô theo hắn cũng được, nhưng còn danh dự cha cô? Hãy nghĩ kỹ đi, cô vợ bé bỏng của tôi!

Vũ Thường nhìn Triệt, tay hắn nâng lấy cằm nàng. Vũ Thường lắp bắp:

- Tuần sau tôi sẽ sang Mỹ.

- Tôi biết, như vậy mới ngoan! Vợ chồng ta sẽ sang Huê Kỳ lập nghiệp. Cô sẽ giúp tôi trong việc kinh doanh, chăm sóc quán Ngũ Long Đình biết không?

- Đó không phải là sự nghiệp của anh, mà là của cha tôi.

Những ngón tay của Triệt càng bấu chặt. Vũ Thường đau nhói, nhưn