Hải Âu Phi Xứ

Hải Âu Phi Xứ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325065

Bình chọn: 7.00/10/506 lượt.

mặt buồn buồn nói:

- Con gái lớn rồi, đâu thể nào bám gấu áo mẹ mãi được. Để nó sống xa cha mẹ, đối diện thẳng với đời, biết đâu nó chẳng trưởng thành hơn!

Ông Dương vui vẻ tán thành:

- Em nói đúng, vậy thì chúng ta cứ theo giải pháp đó mà thi hành. Mai em đưa Vũ Thường về nhà nó, còn anh, anh sẽ tìm thằng Triệt nói chuyện.

Buổi sáng hôm sau, Vũ Thường trở về ngôi nhà ở đường Trung Hiếu Đông. Trên đường đi, bà Dương dùng lời hơn lẽ thiệt, đem câu chuyện vừa tính với chồng đêm qua nói lại cho con gái biết. Lúc đầu, bà nghĩ rằng chắc chắn sẽ gặp phản ứng của Thường, nhưng Vũ Thường chỉ im lặng nghe. Đến nhà, Triệt đã đi làm, bà Dương gọi điện thoại cho Triệt, bảo Triệt đến gặp ông bố vợ. Triệt ngoan ngoãn vâng lời. Đặt ống nghe xuống, bà Dương nhìn Thường nói:

- Vũ Thường, mẹ đã nói hết, con là đứa thông minh thì tốt nhất con đừng nên cãi với Triệt nữa, càng cãi nhau, phần thiệt thòi bao giờ cũng về phần con thôi. Hãy vâng theo mệnh trời đi con ạ!

Vũ Thường cúi đầu, một lúc lên tiếng:

- Nếu định cho con sang Mỹ thì cha mẹ lo thủ tục nhanh lên đi.

- Con đã có giấy thông hành cũ rồi đó, chỉ ngại là thằng Triệt.

Vũ Thường cắn nhẹ lên môi:

- Vậy thì con đi trước nhé?

Bà Dương nhìn con trong nỗi buồn dịu vợi. Bà biết lòng con đã bắt đầu lạnh, chỉ cần một chuyến đi xa là đoạn lìa dĩ vãng.

- Thế cũng được, để mẹ gọi người lo thủ tục xuất ngoại cho con, mẹ sẽ cùng đi với con. Thu xếp công việc xong, Thế Triệt qua là yên.

- Vậy là mai con lên đường.

Bà Dương cười:

- Con lại đùa nữa rồi. Dù nhanh đến dau đi nữa, một tuần sau thủ tục mới hoàn tất chứ!

Vũ Thường nhắm mắt lại:

- Thế thì tuần sau vậy.

Bà Dương miễn cưỡng cười:

- Được rồi, tuần sau. Khi hoàn cảnh đã thay đổi, con sẽ nhìn thấy tất cả sẽ đổi khác. Nghe lời mẹ, Triệt có về, con đừng nhắc đến chuyện ly dị nữa nhé, Vũ Thường.

Vũ Thường gật đầu, nước mắt lăn xuống má.

- Sao thế? Lại khóc nữa rồi! Con đã đồng ý với mẹ rồi mà còn khóc gì nữa con.

Vũ Thường lắc đầu, bà Dương vuốt ve con:

- Đừng buồn nữa con, cuộc đời bao giờ cũng thế, có ngọt bùi phải có đắng cay chứ.

- Vâng, trưởng thành là như thế, chỉ tội một điều con đã trả giá quá đắt cho việc trưởng thành của con thôi.

- Mỗi người mỗi hoàn cảnh chứ chẳng phải chỉ có mình con phải chịu thôi đâu.

Vũ Thường yên lặng, bà Dương đứng dậy:

- Thôi được rồi, con đã nghĩ kỹ chưa? Nếu con đã bình thản được thì mẹ về vậy. Trước khi đi với con sang Mỹ, mẹ cũng phải thu xếp việc nhà.

- Mẹ cứ về đi, không sao đâu. Từ nay có lẽ chẳng bao giờ con rắc rối nữa, con và Thế Triệt sẽ chẳng bao giờ gây nhau

- Vậy là mẹ yên tâm!

Bà Dương vỗ nhẹ lên vai con, đi ra.

Tiếng chân của mẹ xa dần, Vũ Thường ngồi yên gối đầu lên tay. Thời gian mặc tình trôi, ý thức và tư tưởng bay thật xa, thật xa, đến vùng băng giá. Lạnh thật, lạnh đến cóng cả người. Một lúc thật lâu, Vũ Thường mới ngẩng đầu lên, lẩm bẩm:

- Ta phải làm cho xong.

Làm cho xong chuyện gì Vũ Thường cũng quên mất. Trái tim rối rắm u hoài. Phải làm cho xong một việc! Nàng cố gắng tập trung tư tưởng, mang ý thức ra khỏi vùng băng giá, tim chợt nhói đau:

- Vũ Thường, kể từ nay mi sẽ sống kiếp đọa đày! Nhưngcòn chàng? Mộ Hòa! Chàng sẽ giống như lời mẹ bảỏ Sau hai hoặc ba năm, rồi sẽ quên hết, chàng sẽ có người yêu, có hạnh phúc. Thế giới của đàn ông rộng lớn vô cùng chớ không gò bó chật hẹp như đàn bà. Vâng, ba năm sau, chàng sẽ có một mái ấm gia đình! Biết đâu! Nhưng trong trường hợp chàng lập gia đình, hoàn cảnh lại chua cay như nàng thì sao?

- Chàng cũng sẽ sống kiếp đọa đày như ta!

Trái tim nàng tan nát thật rồi!

Thời gian lại yên lặng trôi qua. Một lúc thật lâu, Vũ Thường chậm rãi bước tới bên máy, ngồi xuống cạnh, yên lặng. Trước kia, ta đã từng ngồi đợi chờ tiếng nói của chàng một cách vô ích bao nhiêu lần? Bây giờ chàng ra sao? Có ngồi cạnh máy như ta ngày nào không?

Vũ Thường thở dài, đặt tay lên máy, tự nhủ lòng:

- Phải gọi cho chàng!

Can đảm, phải can đảm! Đừng ngại ngùng, đừng chậm tr nữa! Phải can đảm lên!

Vũ Thường cố gắng bình tĩnh, cầm ống nghe lên, chậm rãi quay những con số quen thuộc.

Chuông điện thoại đầu giây bên kia vừa reo, Vũ Thường đã nghe thấy tiếng chàng.

- A lô! Ai đấy?

Vũ Thường nhắm mắt, nói trong hơi thở:

- Em đây, em đây anh Hòa.

Tiếng chàng reo vui:

- Vũ Thường đấy à? Bây giờ em mới gọi đến. Em có biết là suốt đêm anh đã chầu chực bên máy chỉ để chờ tin em không? Vũ Thường, kết quả thế nào em?

Vũ Thường cắn môi. Trả lời cho chàng biết? Biết thế nào? Nói nhanh lên! Nhanh lên! Đừng để chàng nghi ngờ.

- Sao? Tại sao em không nói gì cả? Em đã cho hắn biết chưa?

Vũ Thường lấy hết can đảm lên tiếng:

- Vâng. Em đã cho Triệt biết rồi, tối qua chúng em nói với nhau suốt cả đêm.

- Sao? Hắn có bằng lòng không? Hắn có làm khó dễ gì em không? Có hy vọng gì không em?

Chàng hỏi một hơi dài rồi tự trách:

- Anh bậy quá, hỏi dồn dập thế này làm sao em trả lời được. Bây giờ em kể lại hết cho anh nghe đi nào.

Vũ Thường nuốt nước bọt, cố lấy giọng bình thản:

- Anh Hòa, Thế Triệt không đồng ý nhưng em đang thương lượ


Old school Swatch Watches