XtGem Forum catalog
Hải Âu Phi Xứ

Hải Âu Phi Xứ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325025

Bình chọn: 8.00/10/502 lượt.

đang đợi một tin quan trọng.

Rồi Mộ Hòa lại trở về phòng ngồi yên.

Đến độ hơn một giờ, Mộ Phong trở về, vết lệ còn đọng trên gương mặt buồn. Một phong thư lớn trên tay, Phong đi thẳng đến trước cửa phòng anh gọi:

- Anh Hòa, em có chuyện muốn nói với anh.

Mộ Hòa không quay đầu lại, khoát tay:

- Đi ra đi, đừng quấy rầy tôi, tôi bận.

Mộ Phong đẩy mạnh cửa bước vào, xong khép cửa lại:

- Mộ Hòa, em có chuyện thật quan trọng muốn nói với anh.

Mộ Hòa không quay đầu lại, xẵng giọng:

- Tôi đã bảo cô đừng vào, cô có nghe không? Tôi bận một việc quan trọng, cô đừng làm phiền tôi nữa, có đi ra không thì bảo?

Mộ Phong đặt phong giấy nơi góc tường, xong bước tới cạnh anh với đôi mắt u buồn:

- Đừng chờ điện thoại, vô ích anh ạ. Vũ Thường sẽ không gọi đến nữa đâu.

Mộ Hòa giật mình:

- Em nói gì?

- Anh đừng đợi điện thoại nữa, nàng sẽ không bao giờ gọi cho anh nữa vì em vừa từ đàng ấy đến, Vũ Thường bảo em trao thư này lại cho anh.

Mộ Phong lấy bức thơ trong túi trao cho Hòa:

- Anh bình tĩnh đọc thư nhé?

Mộ Hòa mở to mắt, nhìn cô em gái yên lặng, xong giật mạnh lá thư mở ra xem:

Anh Hòa,

Khi anh nhận được bức thơ này thì em đã xa quê hương, đến tận cùng miền đất bên kia của quả địa cầu và thế là không bao giờ chúng ta gặp nhau nữa.

Em rất đau khổ với hàng vạn tiếc nuối. Em không biết phải nói sao để anh hiểu được lòng em.

Khi viết thư này lòng em rối như tơ, không biết phải diễn tả thế nào để anh đừng vì em mà phiền lòng, chung quy em chỉ mong anh nhớ là: Em yêu anh! Yêu anh điên cuồng!

Có lẽ anh chẳng tin đâu và anh sẽ hận em lắm, vì em lại lừa dối anh. Nhưng anh Hòa! Anh Hòa! Vạn bất đắc dĩ em mới lại phải làm như vậy. Chuyện ly dị đã thất bại, em còn mặt mũi nào để gặp lại anh? Thôi thì quả tim khô héo sẽ không còn được rung động bên anh nữa, họa chăng em có chết đi! Không hiểu anh có hiểu cho lòng em không? Anh có thể tha thứ cho em lần này được không? Nếu được, có lẽ suốt đời em sẽ mang ơn anh vô cùng, em sẽ luôn luôn cầu nguyện cho anh!

Hãy giữ gìn sức khỏe, anh hãy nghĩ tới mình anh nhé. Có giận em thì hãy cố quên đi.

Đời còn biết bao người đẹp hơn, đức hạnh hơn em. Hãy quên em Hòa nhé? Dù xa cách ngàn trùng, nhưng anh hãy tin rằng em luôn nhớ đến anh. Chuyện xưa có kể đến người con gái yêu chồng đã tách hồn ra khỏi xác để được sống bên chồng, không hiểu em có làm được vậy hay không?

Anh yêu, em sẽ suốt đời yêu anh. Ngay từ buổi đầu gặp gỡ đã khá lạ lùng. Rồi chúng ta biết nhau, xa nhau, yêu thương, giận hờn, cãi vã đều đến một cách bất chợt. Mãi đến bây giờ vẫn là liễu buồn trong gió, bèo trên sông trôi hai ngã thật vô tình. Hôm nay xa nhau em vẫn tâm niệm một điều, biết đâu lại chẳng có một bất ngờ. Phải không anh? Định mệnh ở đâu anh?

Anh Hòa, anh nên nghĩ rằng em yêu anh, yêu anh thật tình, yêu say đắm và chỉ một mình anh.

Em bất đắc dĩ phải hành động thế này.

Hôm qua nhận được bài thơ thuở xưa anh viết cho em, làm cho em mừng phát điên lên. Em gửi đến cho anh bài Hồi Tưởng.

Nhớ đêm nào gió mưa lạnh lẽo,

Anh đã ngồi nghe em kể mộng mơ

Bây giờ em đã mịt mù

Chỉ còn để lại ước mơ nhạt nhòa

Cuộc sống đa đoan như cơn mưa lũ

Anh cố quên sầu, quên cả mộng mơ

Nhưng rồi trong đáy tâm tư

Nỗi riêng muốn ngỏ thành thơ tặng người.

Anh Hòa, dù sao chúng ta vẫn còn có được một kỷ niệm, em mong anh đừng buồn, hãy đợi em, vì đời sống chẳng qua chỉ là những chuỗi ngày đợi chờ tiếp nối, phải không anh?

Thôi, giã từ anh! Anh Hòa! Hải Âu bay rồi anh ạ, nhưng bay về phương nào thì em cũng chẳng biết. Lòng em rối như tơ, nhưng dù sao cũng không thể ở lại.

Hãy giữ gìn sức khỏe anh nhé.

Người yêu của anh,

Vũ Thường

Mộ Hòa đọc một mạch hết bức thư. Khi chàng ngẩng mặt lên, mắt đã đỏ. Nắm lấy vai em gái chàng lắc mạnh:

- Thật không em? Thật không? Vũ Thường đi thật rồi hả em?

- Thật đấy anh ạ. Chuyến phi cơ mười hai giờ trưa đã mang Vũ Thường sang Mỹ. Nàng sẽ ở luôn bên ấy với Triệt và chẳng bao giờ trở về đây nữa.

Mộ Hòa tròn mắt nhìn em, rồi đột nhiên chàng vơ trách trà trên bàn, ném mạnh về phía cửa sổ. Mộ Hòa chụp thêm chiếc gạt tàn bằng đất đỏ, chiếc bình hoa, quyển sách. Ném liên tục ra ngoài, vừa ném vừa hét:

- Mày gạt tao! Mày dối tao! Không thể như vậy được!

Mộ Phong run rẩy ngồi nép sang một bên khóc:

- Anh Hòa, anh bình tĩnh đi, anh phải hiểu Vũ Thường.

Mộ Hòa không nghe thấy gì cả, chàng đập phá đồ đạc trong phòng như kẻ điên loạn. Bà Du và cô Hương đứng bên ngoài đập mạnh cửa, nhưng họ vẫn không làm sao vào được.

Khi Mộ Hòa ném hết tất cả đồ đạc trên bàn, chàng rơi phịch xuống ghế, hai tay ôm lấy đầu hổn hển thở:

- Đi rồi! Đi rồi! Đi một cách yên lặng như thế được sao?

Mộ Hòa rên rỉ, Mộ Phong rón rén bước đến vỗ nhẹ lên vai anh.

- Anh Hòa, Vũ Thường đã cố gắng hết sức để xin ly dị, nhưng Thế Triệt dọa sẽ phá hỏng sự nghiệp của anh nên nó sợ. Nó bỏ đi là vì bất khả kháng, anh hiểu không?

Mộ Hòa lẩm bẩm:

- Nhưng Vũ Thường đi rồi thì đời anh còn gì nữa mà tương lai với sự nghiệp.

Mộ Phong lắc đầu:

- Anh đừng phụ lòng nó. Thường nó bảo với em anh là người yêu duy nhất của nó.