ến trong rừng cây săn thú, hôm đó khí trời có chút
oi bức, cỏ đều khô vàng. Rừng cây an tĩnh vô cùng, dọc theo đường đi chỉ nghe
tiếng vó ngựa dẫm nát cỏ khô. Lí Úy Khang lại không biết vì sao, dắt giọng nói
chuyện — nghe nói vùng này có rất nhiều lợn rừng, vương gia, hôm nay phải dựa
vào công phu vương gia……” Tiêu Tiểu Tiểu theo nhân vật thay đổi, không ngừng mà
biến hóa tiếng nói, còn nói lại diễn.“Kỳ thực chỗ này không phải nơi heo rừng
thường lui tới, ngược lại là chốn mãnh hổ thường xuất hiện, dân bản xứ còn
không có người dám bén mảng đến chỗ này……”
Nói đến này, mọi người
không hẹn mà cùng cùng kêu lên khẩu khí bàn luận
“Ta biết ngay Lí Úy Khang
không phải là người tốt!” Trong đám người nghe có đại hán nhịn không được lắm
mồm nói.
“Ngươi câm miệng, lão
Chu! Chúng ta muốn nghe sư phụ nói.” Bên cạnh bằng hữu vỗ kia đại hán một cái.
Tiêu Tiểu Tiểu thỏa mãn
xem mọi người phản ứng, ánh mắt lại đảo đến trên người nam tử kia, trên mặt của
hắn vẫn như cũ nhìn không ra cảm xúc gì. Nàng khẽ nhíu mày, nhịn không được
càng ra sức kể xong câu chuyện, muốn nhìn hắn xuất hiện một chút phản ứng.
“Quả nhiên, mới tiến rừng
cây không bao lâu, bỗng nhiên nghe từng đợt tiếng hô kỳ quái, tiếng hô kia vừa
trầm thấp lại dọa người, từng trận đều lay động mặt đất. Thời gian trôi qua,
binh lính bắt đầu tháo chạy, trong miệng la hét “Hổ tới! Con hổ ăn thịt người
xuất hiện!”Bình quận vương mới vừa quay đầu, đám tùy tùng trốn trốn, lủi lủi,
mà Lí Úy Khang kia sớm không còn thân ảnh. Bình quận vương trong lòng mới hiểu
ra — thảm, trúng kế rồi. Chỉ có hai cái đại hán cao lớn đứng thấy con hổ cứ như
vậy theo bụi cỏ vừa chạy ra, đối với hắn ngân ngân khàn giọng gào thét.”
“Oa a –” Mọi người sợ hãi
than lại nín thở.
Tiêu Tiểu Tiểu bắt đầu
nước miếng tung bay kể rõ này con hổ có bao nhiêu đáng sợ, tình huống có bao
nhiêu nguy cấp, cuối cùng vị vương gia này thiếu chút bị ăn vào trong bụng như
thế nào xuất hiện nguyên thần, Bạch Hổ chuyển thế Bình quận vương như thế nào
tránh thoát một kiếp này. Nhưng mà khi nàng đang miêu tả đặc sắc, lại bắt gặp
vẻ mặt người nọ khinh khi, thiếu chút kể không được.
Tiêu Tiểu Tiểu thề nàng
thực sự thấy người nọ hừ lạnh một tiếng, vẻ mặt khinh miệt liếc nhìn nàng một
cái, sau đó đứng dậy, trước khi rời đi còn không quên cho nàng ánh nhìn cảnh
cáo, hại nàng nhất thời cảm thấy bị con hổ nuốt ăn không phải Bình quận vương
kia, mà là nàng Tiêu Tiểu Tiểu.
“Thế nào không nói?”
“Đúng vậy, sau đó đâu?”
“Vương gia nguyên thần
xuất hiện, hiện ra Bạch Hổ thân hình, sau đó thì sao?”
Tiêu Tiểu Tiểu bị mọi
người thúc giục, cảm thấy một cỗ xúc động muốn đuổi theo người nọ, hỏi một chút
ý tứ cái tiếng hừ lạnh của hắn. Đối mặt vẻ khinh miệt của người xa lạ kia nàng
lại thấy trong lòng có vài phần không yên.
“Muốn biết tình hình cụ
thể thế nào, mời đợi lần sau tới liền rõ.” Tiêu Tiểu Tiểu thu lại cây quạt
trong tay, hướng mọi người cúi chào, không để ý mọi người giữ lại, tiến vào hậu
trường.
Khách nhân bên ngoài vẫn
như cũ thảo luận kịch liệt, Dư Thiến Nhi còn tiếp tục đàn tỳ bà, làm cho không
khí tiếp tục thân thiện. Nhưng trở lại hậu trường Tiêu Tiểu Tiểu cảm thấy không
bình tĩnh được, trong mắt lại nhìn thấy đôi mắt lạnh lẽo cùng môi mỏng kia cười
lạnh.
“Đừng nghĩ! Thế nhân trăm
thái, quản hắn làm chi để mất hứng? Ta có bạc thì tốt rồi!” Nàng thu thập mấy
quyển sách bày biện ở phía sau đài, chuẩn bị chạy nhanh về nhà giúp cha mua
thuốc.
Nhưng nàng mới ôm sách
đứng dậy, một đại hán đi đến.
“Ngươi là người nào? Đi
nhầm địa phương nha, đây là hậu trường, tạp vụ không cho vào.” Tiêu Tiểu Tiểu
mở miệng nói.
“Ngươi là lão nhân vừa
mới kể chuyện?” Đại hán thô thanh hỏi.
“Phải thì thế nào?” Tiêu
Tiểu Tiểu không vui nhíu mày, ưỡn ngực hỏi.
Ai ngờ đến đối phương một
tiếng cũng trả lời, tay giơ lên liền hướng cái gáy nàng bổ tới.
“A!” Một khắc trước khi
Tiêu Tiểu Tiểu mất ý thức chợt nghĩ, tiền công hôm nay còn chưa có cùng lão chủ
quán tính đâu, thực đáng chết nha!
Khi Tiêu Tiểu Tiểu tỉnh
lại cảm giác đầu tiên là đau.
Nàng cố gắng mở mí mắt
nặng nề ra, cảm giác đầu mình thật nặng, bả vai thật cứng, tay cùng thân thể
đều không thể cựa quậy. Nàng liều mình thanh tỉnh lại, biết rõ ràng là có
chuyện, nhưng đầu óc mơ màng, thần trí có chút tan rã.
Nàng mở mắt lập tức lại
nhắm lại, cảm thấy chính mình giống như đang nằm mơ. Bởi vì nàng thế nhưng lại
nhìn thấy nam tử ở quán trà kia, vẫn là quần áo như cũ, tuấn nhã đẹp mắt, bất
đồng là vẻ mặt hắn lúc trước lãnh đạm, giờ phút này không chút nào che giấu ý
cười.
“Ha ha, hóa ra ngươi cũng
sẽ cười.” Nàng hàm hồ nhỏ giọng lẩm bẩm, bởi vì tay không cách nào nhúc nhích,
nàng càng cảm thấy chính mình đang nằm mơ.
Chính là nàng không biết
khi mình ngây ngô cười, đã làm cho vẻ mặt đối phương chuyển từ đắc ý sang dở
khóc dở cười.
Phàn Ngưỡng Cực tức giận
nhíu mày, đối với biểu hiện của tiểu lão đầu này cực kỳ không vừa lòng. Muốn
thấy lão thống khổ, muốn nghe lão cầu xin tha thứ, muốn cho lão hối hận vì
ch