cấp tiền lương, làm cho cha con bọn họ cả hai đói muốn
chết, mấy ngày gần đây cha lại bệnh, nàng mới phát hiện trong nhà ngay cả ngân
lượng xem bệnh cũng không có.
Nên nàng mượn chút ngân
lượng của hàng xóm, trước tìm đại phu đến thay cha xem bệnh. Nhưng đại phu nói
cha thân mình không tốt, thuốc này không dùng được, làm cho trong lòng nàng rất
nặng nề. Cho nên kết quả là, nàng chỉ có thể nghĩ biện pháp xuất môn kiếm tiền.
“Ai, vậy còn có thể làm
sao bây giờ? Chủ quán khác luôn quấn quít lấy ta, lão phu cũng thực khó xử.”
Tiêu Tiểu Tiểu thở dài lại lắc đầu, xoay người đi đến đài phía trước.
Chủ quán kéo lấy tay áo
nàng.“Hảo, một câu, liền chia năm năm, ngày mai bắt đầu. Tiêu sư phụ sau này
mỗi ngày đến nơi này kể chuyện, không thể đi khác quán trà khác, như vậy được
chứ?”
Dù nói thật hay nói giỡn,
Tiêu lão sư phụ này chính là nguồn lợi, hắn làm sao có thể để cho quán trà khác
cùng chia sẻ chứ.
Tiêu Tiểu Tiểu do dự quay
đầu nhìn lão, một mặt khó xử dừng một chút, sau đó ở thời điểm lão thiếu chút
muốn thở không nổi, mới chậm rãi gật đầu.
“Ha ha, liền định như
vậy, liền định như vậy rồi!” Lão chủ quán tươi cười rạng rỡ, dường như nhìn đến
bạc đầy trời tiếp tục hướng trên người hắn vỗ vỗ, thật sự là rất khoái hoạt
nha!
“Lão phu lên sân khấu
trước, ông chủ.” Tiêu Tiểu Tiểu liễm tay áo xoay người, hướng Dư Thiến Nhi bên
cạnh trừng mắt nhìn, làm hại nàng thiếu chút lại phốc xích cười ra tiếng.
So với vị tiên sinh kể
chuyện Tiêu Sĩ Lãng thật thà, Tiêu Tiểu Tiểu lại là một cô nương tinh quái, đến
ngay cả thân nữ nhi như Dư Thiến Nhi đều nhịn không được cũng thích nàng. Tiểu
Tiểu có năng lực làm cho người ta thoải mái, sau khi biết nàng, Dư Thiến Nhi
thường bị nàng làm cho cười đến thực sự vui vẻ, một ngày trôi qua so với bình
thường mau hơn. Cho nên Dư Thiến Nhi muốn giúp Tiểu Tiểu, khi nàng kể chuyện
thì đàn tỳ bà ở bên xây dựng không khí cho câu chuyện, thật sự tình nguyện
giúp.
Hai người vừa lên đài,
những người đã tụ tập trong quán trà nhất thời vang lên một trận vỗ tay. Dư
Thiến Nhi ngồi vào chỗ của mình, bắt đầu so dây tỳ bà, tiết tấu chặt chẽ, tiếng
nhạc tỏ rõ câu chuyện sắp tiến vào cao trào, làm tâm mọi người đều buộc chặt.
Người người ánh mắt nhìn chằm chằm trên đài, ngay cả hô hấp đều ngại lớn tiếng.
Tiếng nhạc chợt tắt, Tiêu
Tiểu Tiểu vỗ thước trong tay.“Hôm qua nói đến đoạn con khỉ này bị nhốt ở ngũ
hành sơn, trải qua năm trăm năm không được……”
“Không đúng, không đúng!
Ngày hôm qua nói không phải thế này, sư phụ hồ đồ?” Mọi người bắt đầu lên tiếng
kháng nghị.
“Ngày hôm qua kể là câu
chuyện của vương gia, cũng không phải cái này. Chuyện này chúng ta đều đã nghe
qua, không muốn nghe lại!” Mọi người lại là một trận đánh trống reo hò.
Tiêu Tiểu Tiểu nhìn quần
chúng, lén lút thở dài. Nàng hoàn toàn không thể hiểu được, chuyện đồn của Bình
quận vương dễ nghe như vậy sao? Mọi người quả thực trăm nghe không ngấy, còn
cứng rắn muốn nàng biên chuyện. Nàng thà rằng nói chút việc trung hiếu tiết
nghĩa, hoặc là truyền kỳ quỷ quái đều tốt hơn, hoàn toàn không cảm thấy kể
chuyện người còn sống có cái gì thú vị.
Ánh mắt của nàng đảo qua
đám người, bắt gặp một nam tử cao ngất, tâm trí bừng tỉnh như bị đụng phải, một
trận hồi hộp, cảm giác xa lạ này khiến nàng kinh ngạc, ánh mắt lại không dời đi
được.
Nam nhân ngồi ở bàn sau
cùng, phe phẩy quạt trong tay rồi xếp lại, chén trà trên bàn ngay cả chạm vào
cũng chưa chạm, vẻ mặt đạm mạc, chính là mắt lạnh xem xét hết thảy.
Cho dù khoảng cách cách
xa như vậy, Tiêu Tiểu Tiểu vẫn tinh tường nhận thấy bộ dạng của hắn thập phần
xuất sắc, tuấn mỹ, khí chất có chút lạnh nhạt, thân hình cao ngất, trên người
không có trang sức gì, nhưng chất liệu, vải dệt đều là thượng đẳng, nam nhân
này hẳn là xuất thân bất phàm.
Người như hắn làm sao có
thể đến quán trà nhỏ này?
Tiêu Tiểu Tiểu còn đang
suy nghĩ câu chuyện trên người hắn, nhưng mọi người đánh trống reo hò thanh đã
thanh thanh thúc giục, nàng thở dài, tiếp tục nói đến câu chuyện mọi người yêu
thích –
“Ngày ấy kể đến đoạn
vương gia này đến đông bắc đốc quân, chủ soái Lí Úy Khang đối vị này do tiên
hoàng tiến cử tràn ngập bất mãn, nếu không phải Bình quận vương đối nghịch, hắn
sớm nhân cơ hội chiến tranh mà kiếm ngân lượng. Hiện thời hoàng thượng phái
Bình quận vương đến đốc quân, quả thực là làm hỏng kế hoạch của hắn. Mấy ngày
này, thừa dịp hai quân án binh bất động không đánh nhau, Lí Úy Khang đề nghị đi
săn thú, có lẽ là do đông bắc quá mức hoang vắng đến nhàm chán, vương gia thế
nhưng lại đáp ứng rồi……”
Lực chú ý mọi người đều
tập trung trên người Tiêu Tiểu Tiểu đang kể chuyện, nhưng tâm tư của nàng lại
tập trung trên người nam tử xa lạ kia.
Nói đến nơi này, ánh mắt
của nàng lại nhìn nam nhân kia, chợt thấy đáy mắt hắn hiện lên một chút thần
sắc cười nhạo. Ngay tại thời điểm nàng kinh ngạc muốn nhìn rõ ràng, ánh mắt của
hắn lại rời đi, dường như cái liếc mắt vừa rồi chỉ là ảo giác của nàng.
“Một ngày sau, giữa trưa,
Lí Úy Khang dẫn vương gia đ