mê man ngủ vài lần,
trưa, mọi người trở về, Thái
Hồng đặt cơm trên bàn, Phổ Hoa
không ăn, chỉ nói mệt quá.
Chiều, hành lang yên
tĩnhmột cách khác thường. Cô ôm
bụng đau âm ỉ, ngủ không yên,
vén rèm nhìn điện thoại trên
bàn. Gọi vềnhà, ấn số mấy lần đều
ấn sai. Cuối cùng điện thoạicũng
kết nối thì bố lại không ở nhà, cô
thất vọng nằmxuống.
Sau đó làm thế nào? Gọi cho
ai?
Mẹ?
Hay Quyên Quyên?
Cô cố gắng nhớ lại số điện thoại
trong đầu, ấn một dãysố.
Chuông kêu hơn chục tiếng,
điện thoại đã có
ngườinhận.
“A lô?”.
“Thi Vĩnh Đạo...”. Cô chỉ
muốn khi nói ra tên
cậu, cậu sẽ đến ngay.
“Gọi nhầm rồi!”.
Người đàn ông thiếu kiên nhẫn
nói xong, liền lập
tứccúp máy cái “rụp”.
Cô lại thử một lần nữa,
người nhận điện thoại
là người khác.
“Thi Vĩnh Đạo...”.
“Gọi nhầm rồi, cậu ta
không ở phòng này!”.
Phổ Hoa buông ống nghe nằm
xuống, rút khăn phủ
gốiche lên mắt.
Chạng vạng tối mọi
người tan học trở về, Phổ Hoa lại
uống thuốc giảm đau. Tiểu Quỷ
ngồi bên giường nói
chuyện với cô, lau mồ
hôi cho cô, cô rõ ràng
nhìn thấy Tiểu Quỷ
đang mấp máy môi,
nhưng bên tai ong ong
không nghe thấy gì.
Thái Hồng bóp bóp tay
cô, lau mồ hôi sau
gáy, lập tức đỡ cô lên
choàng thêm quần áo, kêu Tiểu
Quỷ đi gọi điện.
Phổ Hoa khép mắt lặng lẽ chờ
đợi, cô muốn bố
tới,hay cô giáo? Bạn học khác?
Hoặc là bác sĩ. Đợi
người đó đến gần giường, thử
nhiệt độ trên trán cô, cô hé
mắtra nhìn, bất ngờ thấy Kỷ An
Vĩnh ở bên giường.
Cô không dám tin đôi
mắt khó hiểu sau cặp
kính, cậu ấy không
phải người trong mơ đó,
cậu ấy chưa bao giờ thể hiện
điều gì. Cậu ấy không nên là
người đầu tiênxuất hiện khi cô yếu đuối, thực không
nên!
“Cậu...”. Cô không nghe rõ
mình nói gì, cô muốn
hỏi “Vì sao cậu đến? Vì sao
không phải cậu ấy?” thì đã bịKỷ An Vĩnh nâng
người dậy.
Gương mặt cậu ấy phóng to
trước mắt cô, ánh mắtchăm chú khiến
cô không quen. Họ chưa bao giờ
có sự tiếp xúc
thân thể gần gũi đến thế,
cậu ấy đưa cô xuốngtầng, trên bậc
thềm hơi chao đảo, cô bám
vào cánh tay cậu ấy, chạm vào vai
cậu ấy, cơ thể cậu ấy rõ ràng hơi
khựng lại.
Ánh mắt của họ bất ngờ chạm nhau,
cô tìm thấy chínhmình trong đồng
tử cậu ấy, trắng
bệch, mồ hôi ướt đẫm, hơn nữa còn mơ
màng, câu hỏi quấy
rầy cô bao năm đó sắp trào ra
khỏi đáy tim, chính thời khắc
này,một giọng nói khác vang
lên trước.
“Để mình!”.
Cô mở to mắt tìm
kiếm nơi phát ra
giọng nói đó, ảo ảnh trước
mắt dần dần chân
thật rõ nét, là Thi
Vĩnh Đạo thở hổn hển vứt xe đạp
chạy lên bậc thềm,
cậuchạy rất nhanh, đến nỗi cô
tưởng cậu sẽ ngã.
Cô lại qua cơn chao
đảo ngắn ngủi một lần nữa,
rời xa một vòng tay lại
được đón nhận bởi một vòng
tay ấm áp hơn. Không cần bám vào
cậu, Thi Vĩnh Đạo đã đặtcô vững chắc ở vị trí
an toàn nhất trước
ngực, tự nhiên đến mức không
thể tự nhiên hơn nữa cậu lau
mồ hồi bên tóc mai
giúp cô, nơm nớp lo sợ
hỏi cô: “Cậu sao
rồi?”.
Cả buổi chiều, nỗi sợ hãi bất
an gạt không đi đó dầndần được xua tan, cô rất
muốn nói cho cậu ấy biếtkhông sao, muốn
nói cảm ơn Kỷ An Vĩnh, nhưng
cốgắng mấp máy môi vài cái,
một từ cũng không
thốt ra nổi, bóng người
trước mắt dần mơ hồ,
chỉ còn lại một
khoảng trắng.
Khi Phổ Hoa ý thức
được mình đang ở bệnh viện
thì đã là chạng vạng ngày hôm
sau.
Nghiêng đầu trên chiếc gối nhìn
giá truyền treo cạnh
giường. Cô phát hiện một
người đang ngồi trên chiếcghế dài nơi xa,
ôm vai dựa nghiêng vào
tường, kính đặttrên đầu gối,
gương mặt mệt mỏi
tiều tụy, đôi mắt
khéphờ.
Kỷ An Vĩnh tĩnh lặng, xa xôi như
vậy khiến cô không
kiềm chế được muốn
giơ tay ra lay cậu ấy tỉnh để cậu ấy về nghỉ ngơi,
nhưng hơi động một
chút lại chạm vào
người bên cạnh.
Thi Vĩnh Đạo gối lên cánh
tay ngủ một cách nặng
nề,râu mọc đầy má cậu, hơi châm
vào mu bàn tay cô.
Trong chăn, cậu dang
cánh tay ôm eo cô,
giống như cô ngủ bên
cạnh cậu, cũng bị cậu dựa
dẫm. Hưởng thụhơi ấm trên cơ thể
nhau, cô không nỡ đánh thức
cậulúc này, tiếp tục nhắm
mắt nghỉ ngơi.
Khi cô mở mắt lần
nữa, vị trí xa xa kia
đã không cònngười, chỉ còn một túi hoa
quả. Thi Vĩnh Đạo đang lười nhác
dựa bên gối, mân mê
mười ngón tay cô. Ánh mắt cậu có
thứ nhiệt có thể
thiêu đốt tâm hồn ngườikhác, cho dù cô
quay đầu vùi xuống gối giả vờ ngủ.
Cậu nhận ra cô đã tỉnh, dần dần kề sát, hôn dịu dàng
lên trán cô.
“Tỉnh rồi à?”.
Cô sợ sệt nhìn
cậu.
“Đỡ hơn chút nào
không?”.
“ừ”.
“Làm mình lo chết...”. Cậu cắn ngón
tay cô, từng đốttừng đoạn, “Chảy nhiều
máu đến thế!”.
Cô vẫn còn rất
yếu, nói không lên
lời.
“Lần sau không cho
nữa...”.
Môi cậu lại đặt lên trán
cô, trượt một đường ấm áp xuống chóp
mũi. Cô nghe thấy tiếng
thở dài phát ra từ
lồng ngực cậu.
Sau khi hồi phục, Phổ Hoa
không còn gặp lại Kỷ
An Vĩnh nữa. Hỏi mọi người,
mấy người đều nói tự
cônghĩ xem.
Cũng phải, những ngày
đó, cuộc sống của cô
tràn ngập Thi Vĩnh
Đạo, không còn quan
tâm những thứ khác.
Đầu hạ dịch “SARS” cuốn
sạch cả thủ đô, hàng ngày
Thi Vĩnh Đạo mạo hiểm tới thăm
cô, ngoài những việc
liên quan đến họ, cậ