Gió Nghiêng Mưa Nhẹ Chẳng Nên Về

Gió Nghiêng Mưa Nhẹ Chẳng Nên Về

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322083

Bình chọn: 10.00/10/208 lượt.

sau đó chầm chậm bước đi: “Anh chờ em ở cổng ngoài.”

Lời thoái thác của Duy Nghi còn chưa kịp nói ra đã bị anh chặn lại, một lúc sau cô mới nói “Được”. Giấu kín nét cười trong đáy mắt, người thông

minh như cô cũng phải bắt đầu nghĩ làm cách nào để ăn được một bữa cơm

với người mà cô không thể hiểu nổi kia.

Cận Duy Nghi dù có âm thầm khó chịu đi chăng nữa thì cũng phải thừa nhận

sắc mặt của người đang lái xe kia có phần u ám nhưng cũng có cả

những sắc thái khác nữa. Thỉnh thoảng ánh mắt của anh lướt qua cô …càng lúc càng cố gắng kiềm chế, dần dần duy trì được sự lãnh đạm.

“À, sao anh lại ở đó?” Cô không quen với bâầu không khí này, lại

càng không bỏ qua được sự việc ngày hôm trước, việc gì hai

người họ phải gượng gạo thế này chứ?

“Em cũng thấy còn gì? Đến tiễn các thanh niên tình nguyện tới

miền Tây.” Đường Gia chẳng nhanh chẳng chậm thờ ơ nhìn qua gương

chiếu hậu.

“Anh thì liên quan gì tới họ?” Âm điệu của Cận Duy Nghi bỗng nhiên

biến khoảng cách giữa hai người trở nên xa vời vợi, khóe mắt cô giương lên thách thức, nhưng ánh nắng chiều tà đã làm giảm

vài phần lanh lợi nơi cô.

“Công ty tài trợ nên anh tới xem xét.” Đường Gia dừng xe lại, tháo dây an toàn, “Đến nơi rồi.”

Anh cũng mở cửa kính xe xuống thấp: “Tôi hút điếu thuốc.”

Duy Nghi nhìn anh qua cửa kính, một tay bám vào cửa xe, chớp mắt

hỏi anh: “Đường Gia, anh có tình nguyện làm tình nguyện viên

không?” Cô tò mò nhưng chẳng biết hỏi ai nên bèn hỏi anh.

Anh nghiêng người nhìn, hỏi lại cô mà không lộ một chút ý tò mò nào: “Em thì sao?”

Cô vẫn còn quá kích động nên hoàn toàn chẳng nghe thấy câu hỏi

của anh, không khách khí nói: “Anh chắc chắn là không rồi.

Đường Gia anh sao mà rời xa được chốn phồn hoa mỹ …thực được.”

Duy Nghi lỡ miệng suýt nữa đã nói ra từ đó nên thấy hơi khó

chịu. may mà cô đã nhanh trí đổi thành từ khác. (Nghĩa gốc của cụm “Phồn hoa mỹ thực” ở trên là “Hương xa mỹ nữ, ý là

anh Đường sao mà xa rời được chốn phồn hoa nhiều người đẹp

này)

Môi anh khẽ nhếch lên, lạnh lùng nói: “Em không phải cũng thế sao?”

Cô đỏ mặt cười hòa hoãn: “Cô không phải sao?”

Cô cười, nơi thành phố cảnh sắc ảm đạm nhạt nhòa đó trông phút chốc bị nụ

cười của cô bao phủ biến thành rực rỡ vô cùng: “Đúng, em cũng thế?”

Mùi thuốc lá thoang thoảng lơ lửng trong không trùng, một chút gì đó đang

dâng tràn trong huyết quản, một điều gì đó cũng đang dần mở ra trong ánh chiều chạng vạng. Khi cô xuống tới nơi thì điếu thuốc kẹp giữa hai ngón tay của Đường Gia đã cháy tới tận đầu lọc, Cận Duy Nghi mệt mỏi ngồi

vào trong xe nói với anh: “Đường Gia, em mệt lắm, thực sự không còn sức

để đi ăn cùng anh rồi, phiền anh đưa em về nhà.”

Bàn tay anh khẽ nắm lại, đôi đồng tử thấp thoáng niềm vui thích, ánh mắt

đen thăm thẳm chầm chậm chiếu vào cô, cười như có chút tự giễu mình:

“Được đấy, vậy anh là lái xe rồi.”

Duy Nghi ngồi im không động đậy, mệt tới chẳng mở nổi mắt, giọng dịu dàng

mà thành khẩn: “Rất xin lỗi anh, em mệt quá.” Đầu tiên cô tẩy trang ở

phòng vệ sinh của công ty, lớp trang điểm mà để cả ngày dài thì rất hại

da mặt, phải đợi tới khi làn nước lạnh xóa tan mọi bí bức cô mới thấy

thoải mái hơn.

Trong xe có mùi hương hoa hồng thoang thoảng, Cận Duy Nghi nghiêm mặt nên

càng hiện rõ quầng thâm đen dưới mắt. Nếu là trước đây, kiểu gì Đường

Gia cũng thấy loại con gái này quá là lôi thôi, nhưng khi thấy cô lặng

im ngồi trong xe, ánh mắt mệt mỏi tới cực điểm anh lại thấy ở cô thấp

thoáng nét cứng cỏi nhưng rất dễ thương.

Anh mím môi im lặng lái xe.

Khi Cận Duy Nghi mặt lộ vẻ hối lỗi pha lẫn với mệt mỏi rời đi, lại cộng

thêm sự nhợt nhạt khi thiếu đi lớp trang điểm, bộ váy công sở nghiêm

trang cô mặc, quai hàm ương ngạnh khiến cô trắng bệch kia đã che giấu

tuổi tác thực sự của cô. Quả thực tuổi cô vẫn còn nhỏ, chỉ vừa tốt

nghiệp đại học nhưng dường như lại giống một viên chức làm việc gần mười mấy năm, đến khả năng giao tiếp, ứng xử cũng có dư.

Đường Gia ủ rũ, vài giây sau cô lại quay lại gõ cửa kính xe thể thao của anh: “Lần sau em mời anh, quyết không nuốt lời đâu.”

Cô thực sự rất ít khi nuốt lời, khi cô gọi điện tới, giọng người ở đầu dây bên kia nghe rất lười biếng, thân mật gọi tên cô: “Duy Nghi, anh chờ

mấy ngày rồi đấy.”

Đường Gia có cảm giác mình bị mắc lừa, tiệm ăn này mặt tiền nhỏ ngoài dự liệu của anh. Anh và Duy Nghi hai người ngồi trong quán mà còn sợ quá nhỏ,

điểm tốt duy nhất của quán này là mùa đông không cần mở điều hòa vì thực khách đã bị cái không khí thơm ngát và nồng nhiệt của các món ăn sưởi

ấm.

Duy Nghi đưa cho anh một chiếc đĩa nhỏ trong có một ít dấm thơm, liếc nhìn em trai một cái nói: “Em thì tự rót nhé.”

Dường như cả ba người chỉ có mình cô cười tươi rói, cười cười nói nói với họ: “Ăn nhiều vào nhé.” Rồi lại thêm một ít dấm thơm vào đĩa của Đường Gia, “Đừng khá


Disneyland 1972 Love the old s