XtGem Forum catalog
Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329920

Bình chọn: 9.00/10/992 lượt.

hỏi khách sạn.

Trên người khoác một chiếc áo mỏng, chậm rãi tảng bộ trên cầu, lắng nghe âm thanh nước chảy bên dưới, màu vàng hòa cùng màu xanh biếc của đèn đường chiếu vào gương mặt cô.

Dưới cầu, một chiếc thuyền nhỏ trôi qua, ông lão lái thuyền vẫy vẫy tay về phía cô. Tô Mộc Vũ đi xuống cầu, đưa cho ông ấy một tờ tiền, dùng một câu tiếng anh đơn giản tỏ ý muốn lên thuyền. Ông lão cười thuần phác, nhẹ nhàng tấp thuyền vào bờ.

Tô Mộc Vũ bước lên chiếc thuyền nhỏ, lẳng lặng nghe tiếng nước chả. Ban ngày, cô đã đi qua nơi này, có nghe được một câu chuyện cổ nơi đây: nếu hai người yêu nhau hôn môi nhau dưới cầu, tình yêu sẽ vĩnh hằng.

Tô Mộc Vũ ngẩng đầu, lơ đãng nhìn thấy một dòng chữ bằng tiếng Ý khắc trên thành cầu. Ông lão dùng tiếng anh không thuần thục giải thích.

“Chỉ cần cô dũng cảm nói lời tạm biệt với quá khứ, cuộc sống nhất định sẽ cho cô một sự bắt đầu mới”

Tô Mộc Vũ nhìn thật sâu vào dòng chữ này, trong lòng có một cỗ sức mạnh như cạy mở cả linh hồn, khóe mắt cảm thấy chát.

Một khắc này, cô cơ hồ cảm thấy dưới đáy sông có gì đó đang hấp dẫn mình, muốn kéo cô xuống, như có một giọng nói nỉ non bên tai: Đến đây đi… Nơi này đó là Thiên Đường.

Ngay lúc cô sắp cúi người…

“Cô đang làm cái gì đó?”

Đột nhiên một thanh âm của nghiêm khắc rống giận, đem Tô Mộc Vũ kéo lại, dùng sức ôm chặt thiên hạ thất hồn lạc phách thiếu chút nữa làm chuyện điên rồ vào trong lòng.

Có trời mới biết, lúc nhìn thấy Tô Mộc Vũ muốn nhảy xuống sông, trái tim của hắn như ngừng đập.

Tô Mộc Vũ giật mình, trước mắt tối đen, trong đầu trống rỗng, chỉ là từng giọt từng giọt nước mắt đua nhau rơi xuống. Cô cười nói: “Tôi đâu có muốn làm chuyện gì điên rồ…” Thanh âm có chút nghẹn ngào “…Chỉ là muốn nhìn xem, mặt nước trong suốt như thế kia thì có thể sâu bao nhiêu thôi” Giống như một đứa trẻ tò mò đặt ra câu hỏi.

Nhưng mà ngay sau đó, cằm bị nắm thật chặt, một bờ môi thô bạo hôn lấy môi cô, gắt gao hôn cô.

Tô Mộc Vũ cứng đờ, dùng sức đánh lên lưng Phong Kính: “Buông, bảo anh buông… có nghe thấy không?” Nhưng mà nụ hôn kia lại gắt gao giữ chặt, nó như cắn lấy tim cô, cắn lấy linh hồn cô.

Nước mắt như nước vỡ đê, thi nhau rơi xuống. Cô không biết mình khóc vì cái gì, nhưng chỉ có thể lớn tiếng khóc rống lên.

Vì sao? Vì sao hắn lại hư hỏng như thế? Cô lúc trước chỉ là động tâm, cô luôn nỗ lực khắc chế chính mình, cô liều mạng tự nói với mình: Mày có thể!

Nhưng tại sao hắn lại tàn nhẫn như vậy, tàn nhẫn đến độ mang hết tất cả những gì cô cố gắng khắc chế lôi hết ra bên ngoài? Vì sao phải tàn nhẫn đánh vỡ mọi sự ẩn nhẫn của cô? Hắn có biết hay không, hắn đối với cô một phần tốt thì đó lại là một phần tra tấn?

Giờ khắc này, cô biết, cô yêu hắn không có thuốc chữa!

Cô không cần yêu, không cần! Không cần… Chữ “yêu” này, giao trên người cô, có phải hay không quá tàn nhẫn?

Cô không cần, không cần… Bởi vì yêu, sẽ làm cô hoàn toàn bị chôn vùi…

Mà cách đó không xa, Tiền Phong trốn trong một góc khuất, cách bọn họ chỉ hơn mười thước…

Kỳ thật nơi đây còn có một câu chuyện rất xưa. Nơi cây cầu này ngày xưa chính là một trại giam, nghe nói lúc đó có một người đàn ông bị lãnh án tử hình, anh ta phải đi qua cây cầu.

“Nhìn lần cuối đi!” Cai ngục nói, để cho người đàn ông dừng lại trước cửa sổ.

Cửa sổ được điêu khắc tinh xảo, do hàng vạn cánh hoa cúc được trạm trổ mà thành. Người đàn ông vịn thành cửa sổ nhìn xuống, nhìn thấy một chiếc thuyền nhỏ chậm rãi trôi theo dòng nước, trên thuyền là một nam một nữ đang hôn nhau. Người nữ kia là người con gái anh ta yêu. Người đàn ông điên cuồng lao đầu qua cửa sổ, chỉ để lại trên mặt đất là một vũng máu và một thi thể dần lạnh ngắt.

Máu cũng được lau sạch, tiếng hô hoán cũng chưa từng xuất hiện, coi như có xuất hiện thì hai người kia cũng không có nghe thấy.

Tiền Phong che mặt, cười một tiếng, trào phúng tự nói: “Mày thật là một tên ngu ngốc!”

Edit + Beta: Phi Phi

Từ Thiên Đường của yêu thương bị đạp xuống Địa Ngục, là vui sướng hay bi thương?

Lúc Tô Mộc Vũ còn là một cô gái hồn nhiên, từng đọc thấy một câu nói trong sách, ngay lúc đó cô còn không biết đây nghĩa là gì.

Yêu, không phải đều là hạnh phúc cùng khoái hoạt sao?

Cô bây giờ đã biết, Phong Kính, chính là Địa Ngục của mình. Cho dù chảy nước mắt đầm đìa, cũng muốn ở dưới Địa Ngục.

Lúc cô đứng dưới cầu, một khắc bị hắn giữ lấy, cô liền biết rằng… Thiên Đường đã xa.

Máy bay đáp xuống sân bay thành phố S. Lúc rời khỏi cabin, thời tiết ở nơi này không còn khiến cô phải co rúm lại như Châu Âu.

Dọc theo đường đi Tiền Phong nói rất nhiều, nhìn hắn giống như đang mắc bệnh ở não.

Hỏi hắn, hắn chỉ nói cái gì: “Không kịp gặp được diễm ngộ đã phải trở về nước. Tặc! Thật sự là rất đáng tiếc! Bổn thiếu vốn dĩ đã chuẩn bị mọi thứ kính dâng cho toàn bộ nhân loại!”

Tô Mộc Vũ liếc mắt, liền biết không nên chờ mong cái gì trên người hắn.

Đi qua cầu hành lang mới ra đến đại sảnh, Tô Mộc Vũ vừa định hỏi đêm nay Phong Kính muốn ăn cái gì, nhưng lời còn chưa kịp thốt ra lại đột nhiên ngây dại.

Chỉ thấy nơi cửa sân bay, một thân thể ốm yếu quậ