i tiếng quốc tế nên được mời đến Viện Hàn Lâm nghệ thuật lần này tham quan, đồng thời cũng được mời làm một trong những giám khảo chính của cuộc thi nghệ thuật kỳ này.
Tô Mộc Vũ quả thật khó có thể tin được, ngày hôm qua cô còn đứng trong địa phận Trung Quốc, hôm nay thế nhưng lại có thể đứng trước vẻ đẹp của hàng trăm các tác phẩm nghệ thuật mang tầm cỡ nhân loại, ngay tại trên đất Italy, trong Viện Hàn Lâm nghệ thuật mà bao người mơ ước.
Thân phận của Phong Kính trong giới nghệ thuật quả thật như một tờ phiếu thông hành, mang cô đi từ khu triển lãm trong nước đến tận phòng triển lãm của các đại sư tầm cỡ thế giới. Hai ngày này, cô quả thật như một chú cá nhỏ vui mừng bơi lội rong chơi khắp đại dương nghệ thuật rộng lớn, lưu luyến đến quên cả đường về.
Lúc Tô Mộc Vũ đứng dưới đài nhìn Phong Kính cầm từng kiện tác phẩm bình luận, bộ dáng chuyên nghiệp này, cả người dường như phát ra một loại ánh sáng, như một vị thần.
Cô tham vọng quá đáng, nếu có một ngày, cô cũng có thể đứng trên khán đài đó, bên cạnh hắn, cô có cỡ nào là may mắn!
Tham vọng quá đáng, khiến cô muốn rơi lệ.
_____________
Sau khi cuộc thi kết thúc, Tô Mộc Vũ thoả ước nguyện trở lại khách sạn.
Vào khách sạn, không nghĩ tới lại nhìn thấy một thân ảnh quen thuộc tựa trước quầy, trêu chọc nhân viên tiếp tân người Italy xinh đẹp.
Vừa thấy Tô Mộc Vũ, mắt hoa đào của Tiền Phong liền bay bay, cưới híp cả mắt, phất tay: “Này, Tiểu Vũ. Bổn thiếu đến đây, có nhớ anh không? Bổn thiếu biết mình mị lực khôn cùng, em thừa nhận đi, em nhất định nhớ anh đến ăn không ngon, ngủ không yên…”
“Bàn Chải đâu?” Tô Mộc Vũ nhịn không được cười nói. Cô không nghĩ tới, Tiền Phong thực sự đuổi đến đây, hắn rốt cuộc đối với các cô gái Italy có bao nhiêu chấp niệm nha?
“Yên tâm đi, anh giao nó cho bảo mẫu chăm sóc rồi. Cam đoan khi trở về, anh sẽ trả lại cho em một Bàn Chải thật to lớn” Tiền Phong đá lông mi, nói.
Ăn tối xong, Tiền Phong ung dung chậm bước về phòng của bọn họ, bổ nhào về phía giường lớn, quấn chặt mền che cả người mình lại, nói với Phong Kính:
“Bệ hạ, để thần làm ấm giường cho ngài. Đêm nay, ba người chúng ta ngủ chung đi…”
Phong Kính nghiến răng ken két, mặt đen thui đi đến nắm cả người Tiền Phong ném thẳng ra ngoài, sau đó… đóng cửa cái rầm!
Ngoài cửa vang lên từng nhịp gõ cửa, vang cả một đêm.
Hôm sau, cô được đến Faenza.
Faenza là một trấn nhỏ tràn ngập hơi thở thuần phác, giống như chốn đào nguyên cách biệt với thế giới bên ngoài. Nơi này có những dải nho xanh rờn cùng những ruộng hoa mướt mát, mỗi người nơi đây đều có cuộc sống đơn giản mà nghệ thuật. Tùy tùy tiện tiện vào một trang trại rượu nho, đầy ắp những khối gốm cổ mấy trăm năm trước xinh đẹp.
Faenza là quê hương sớm nhất cũng là nổi tiếng nhất của gốm sứ xứ Italy, nơi này có một nhà nhà bảo tàng gốm sứ hơn một trăm năm, dường như tất cả những tinh hoa nghệ thuật của Âu Châu đều tích tụ tại đây.
Cuối cùng, khi bọn họ bước vào Venice, Tô Mộc Vũ cơ hồ không thể ngăn được thiết thốt ra khỏi miệng.
Mặc dù là mùa đông, nhiệt độ lại có chút ôn hòa. Hít sâu một hơi, phóng tầm mắt nhìn lại, màu xanh bầu trời cùng màu xanh mặt nước dường như hòa chạm vào nhau, mà xa xa lại được khảm bới một tòa kiến trúc cổ kính cùng một dãy những chiếc thuyền nho nhỏ chờ khách. Tất cả hòa nguyện như một bức tranh tràn đầy nghệ thuật.
Cô quả thật muốn kêu to.
Thật đẹp, thật đẹp, thật giống Thiên Đường!
Cô che miệng, ánh mắt lấp lánh như sao, cầm chặt lấy tay Phong Kính, dường như trong giây lát, cô mất đi khả năng thốt lên âm thanh của mình “Cám ơn… Tôi… mà không…” Mỗi một lần, tim đập thật nhanh, lại không biết nói như thế nào.
Tiền Phong từ phía sau vỗ lên đầu của cô: “Này, Tiểu Vũ, hít thở chậm một chút. Nếu không người ta còn tưởng rằng kẻ quê mùa nào mới vừa xuất hiện đó. Nếu có người hỏi cô là người nước nào, nhớ trả lời không phải người Trung Quốc đấy”
Lời nói của hắn khiến Tô Mộc Vũ hì hì bật cười.
Tô Mộc Vũ cảm thấy, khoảng thời gian hạnh phúc nhất trong cuộc đời mình có lẽ là những ngày này. Trên đất nước nổi tiếng khắp thế giới, cô ngồi trên chiếc thuyền nhỏ chậm rãi xuôi theo nhánh sông, cởi bỏ đôi chân trần chạy băng băng trên bờ cát, nhấm nháp hương vị độc đáo của canh rau dưa nơi đây, tham quan quảng trường cùng giáo đường thánh Mark, xem tuồng “Dục hỏa trọng sinh Phượng Hoàng” nổi tiếng. Mỗi một phong cảnh nơi này đều khiến cho cô cả đời khó quên.
Ban đêm, vào một khách sạn bên cạnh dòng sông, chỉ cần mở rèm cửa sổ liền có thể nhìn thấy một mảnh nước sông màu lam.
Nửa đêm, Tô Mộc Vũ mất ngủ, đầu óc của cô rất hưng phấn, giống như bị ném lên giữa nhưng đám mây, cả người đều như bay lượn giữa không trung.
Cô xoay người ôm lấy người đàn ông bên cạnh. Hắn đang ngủ, lông mi rất dài, cô chưa từng thấy người đàn ông nào lại có lông mi thon dài như thế, coi như đêm tối cũng không che được sự tuấn mỹ của hắn.
Cô thật cẩn thận giơ tay lên, viền theo đừng độ cong trên gương mặt hắn, như muốn ở một khắc này đem gương mặt của hắn vĩnh viễn khắc trong trái tim.
Cô lặng lẽ đứng dậy, đi k