Pair of Vintage Old School Fru
Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329910

Bình chọn: 7.00/10/991 lượt.

vốn cũng chỉ là một giao dịch, mà bây giờ, hắn đối xử với cô thật tốt, bất quá chẳng qua là bởi vì hai chữ “trách nhiệm”, chỉ vì cô đã bán mạng cho hắn.

Nếu Vệ Nhu Y là loại người giống Tô Mộc Tình, cô có thể không chút do dự cho cô ấy một bạt tai, sau đó kiêu ngạo rời khỏi. Nhưng cô ấy không phải, cô ấy không những không phải mà còn là một cô gái cực kỳ ưu tú, ưu tú đến nỗi có thể xứng đôi đứng bên cạnh Phong Kính.

Trong lòng cô bỗng nhiên sinh ra một loại cảm giác mình giống như một kẻ thứ ba, giống như bọn họ vốn dĩ rất hạnh phúc, đột nhiên mình xuất hiện phá nát tất cả. Cảm giác này khiến cho lòng cô như bị ai đó nhéo lấy.

___

Khi Phong Kính về nhà liền nhìn thấy Tô Mộc Vũ cô độc ngồi bó gối trên bãi cỏ dưới lầu, nhìn cô như một bụi cỏ nhỏ giữa hàng ngàn ngọn cỏ tươi mát.

Phong Kính đi đến sờ sờ đầu cô “Nha đầu, làm sao vậy?”

Thấy Tô Mộc Vũ không trả lời, hắn cúi người ôm lấy người cô, đi lên lầu. Tô Mộc Vũ bỗng nhiên gắt gao ôm lấy hông của hắn, dùng sức ôm, ngón tay khẽ run, tựa hồ phải như vậy cô mới có thêm một chút sức mạnh.

Thấy Tô Mộc Vũ đột nhiên lại làm nũng khác ngày thường, Phong Kính vuốt đầu cô, nhẹ cười.

Chuyện gặp mặt Vệ Nhu Y, Tô Mộc Vũ không có nói cho Phong Kính biết.

Cô không biết phải mở miệng nói chuyện này như thế nào, nói cái gì. Nói vị hôn thê của anh đến tìm tôi? Hay là nói, chúng ta nên chấm dứt ở đây, Tô Mộc Vũ này không cùng người khác xài chung một người đàn ông sao?

Cô không có tư cách này, thậm chí cả khả năng mở miệng cũng không có, bởi vì từ khi bắt đầu giữa bọn họ cũng chỉ là một giao dịch.

Lần này cứ để cho cô làm một đứa ngốc không biết gì đi. Có lẽ chỉ có ngốc một chút thì cô mới có thể không cực khổ như vậy nữa.

Tô Mộc Vũ tính đi tính lại, nằm viện một tuần, không nghĩ tới cũng chỉ cách ngày kết hôn của Tô Mộc Tình cùng Tần Nghị Hằng đúng một tuần nữa. Tô Mộc Vũ buồn bực dụi dụi mắt, chờ đợi phía trước lại là một trận chiến ác liệt.

Tô Mộc Vũ có đôi khi nghĩ: Câu chuyện này vốn chỉ có thể xuất hiện trên mấy câu chuyện tiểu thuyết ngôn tình, vì sao lại rơi xuống trên đầu một người phụ nữ bình thường như cô chứ? Vẫn là do Thượng Đế vốn dĩ cẩn thận đã sai lầm trao cho cô một cuộc sống như thế.

Năm nay, mùa đông đến sớm hơn mọi năm. Nhoáng một cái đã vào tháng mười hai.

Gần nhất đã xảy ra hai chuyện. Đầu tiên là Tiền Phong đã dọn đến tòa nhà này, ở trên lầu, tuy rằng mặt ngoài đường hoàng nói hắn muốn ở trong một căn nhà sang trọng đầy đủ tiện nghi như tòa nhà này, nhưng trên thực tế chẳng qua là vì nhân tiện có được nhiều cơ hội tiếp xúc với những bữa cơm ngon lành hơn của ai kia. Thứ hai là chuyện của Phong gia, vị Phong Khải trong truyền thuyết kia gần đến đại thọ tám mươi tuổi.

Lúc Phong Kính nhận được điện thoại của Phong gia, mặt mày xanh mét, không nói một lời đem mình nhốt vào phòng làm việc, đèn phòng sáng suốt cả đêm.

Tô Mộc Vũ không hiểu hắn là bị làm sao, gõ cửa mấy lần cũng không mở, cô chỉ có thể để mâm cháo cùng sữa còn nóng phía ngoài cửa, nhét vào một mảnh giấy, hi vọng hắn có thể thấy. Ban đêm cô bị gió lạnh làm cho bừng tỉnh, phát hiện Phong Kính mang theo một thân lạnh lẽo xốc mền chui vào ôm cô vào ngực.

“Anh…” Tô Mộc Vũ mới vừa mở miệng, một thứ ấm áp đã áp xuống, ngăn chặn miệng của cô.

Nụ hôn của hắn mang theo mạnh mẽ phát tiết, ăn mòn hô hấp của cô, quấn quanh lấy lưỡi và môi. Hắn liều chết dùng sức ôm lấy cô, giống như một đứa trẻ nhỏ lạc đường, cố gắng hấp thụ ấm áp trên người cô.

Hai má Tô Mộc Vũ đỏ bừng, ngực không tự giác theo sự cuồng dã của hắn mà hô hấp phập phồng, nếu không nhờ đêm tối che lấy liền nhất định có thể nhìn thấy sự dao động trong mắt cô lúc này.

Động tác của hắn càng ngày càng càn rỡ, cởi bỏ áo ngủ của cô, bàn tay lạnh lẽo luồng vào trong khiến cả người cô run lên. Cô chậm rãi ôm lấy tấm lưng rộng của hắn, ngầm đồng ý.

Ban đêm mùa đông, bên ngoài lạnh như băng, mà bên trong lại là một mảnh lửa nóng như thiêu đốt. Tô Mộc Vũ e lệ rụt rè rên rỉ, nương theo động tác cường thế mà mạnh mẽ của hắn. Cả một đêm, dùng ấm áp bên trong cơ thể cô hòa tan lấy cõi lòng băng giá của hắn.

Nhưng sau đó, hắn dường như muốn không đủ, một lần lại một lần tiếp tục. Tô Mộc Vũ khóc lóc cầu xin tha thứ.

“Ư… Tôi mệt mỏi quá… Dừng lại… được không?…”

“Không đủ, còn chưa đủ!” Thế nhưng hắn lại nhắm mắt làm ngơ, ánh mắt như lưỡi dao, hàm răng cắn chặt, toát ra sự điên cuồng.

Mãi cho đến hừng đông, trận mây mưa này mới chấm dứt. Tô Mộc Vũ đã sớm mỏi mệt nằm trong ngực hắn thiếp đi. Phong Kính nhìn thấy thiên hạ trong lòng đầy mệt mỏi, nhẹ nhàng ấn xuống trán cô một nụ hôn, hai cánh tay ôm chặt lấy cô.

Mãi cho đến buổi chiều Tô Mộc Vũ mới tỉnh lại, toàn thân đều xuất hiện những dấn hôn có đậm có nhạt. Lúc tỉnh lại, Phong Kính đã rời khỏi nhà.

Trong nội tâm cô sinh ra một tia hồ nghi. Hắn, tối hôm qua làm sao vậy? Hắn cũng chưa từng phóng túng như thế. Hắn cũng rất chú ý, mỗi lần có nhu cầu cũng chỉ một hai lần là xong. Nhưng tối hôm qua quả thực giống như phát tiết, thậm chí mang theo một tia tuyệt vọng. Trong mắt Tô Mộc Vũ