dám nói hả!”
Anh bị cô véo nghiến răng chịu đựng, cứ xin tha thứ: “Em nhẹ tay thôi, nhẹ tay
thôi có được không? Sao trước đây không biết là em bạo lực thế này chứ?”
“Bây giờ mới biết hả? Hứ, thế anh có đi xem “Bạn gái bạo ngược” cùng cô ấy
không?”
“Không, thật sự không có!”
“Em không tin. Chính sách của Đảng và Nhà nước anh biết rõ rồi đấy, thành thật
sẽ được khoan dung, chống cự lại sẽ nghiêm khắc trừng trị.”
“Thật sự không có, xin Đảng và Nhà nước tin cho anh lần này.”
“Lịch sự của anh quá không trong sạch rồi, tin anh quá khó đấy.”
“Nhưng anh đã thành thật nói hết tất cả những vẫn đề còn sót lại trong lý lịch
của anh rồi, hơn nữa, muốn cho phép người mắc sai lầm, càng phải cho phép người
sửa sai lầm.”
“Vậy anh sửa đổi lại tư tưởng cho tốt, tranh thủ sự xử lý khoan hồng. Từ hôm
nay, mỗi ngày anh phải đưa em đi xem phim Hồng Kông một lần, cho đến khi xem
hết tất cả các phim Hồng Kong, coi như là anh đã sửa sai rồi.”
“Anh không chịu, thế không phải là cả đời này của anh hết rồi hay sao? Mỗi ngày
một bộ, xem đến kiếp sau cũng không xem hết.” Anh cười xấu xa, “Có thể phạt anh
hàng ngày cùng em làm một việc khác không? Ví dụ như là……..một việc thích đáng
nào đó, vận động có lợi cho thể xác và tinh thần? Á! Á! Sao em lại véo anh? Em
véo nữa anh hôn em đó, anh hôn đó, anh thật sự hôn đó……”
Giọng nói anh thấp dần, chôn dần vào trong sự hòa quyện của đôi môi.
Hai người hôn rất lâu rất lâu.
Có sự ướt át ấm ấm liếm trên bàn chân Giai Kỳ, một lúc một lúc, có tiết tấu,
nóng ấm, một lúc sau lại quay ra liếm châm Nguyễn Chính Đông.
Thấy họ hoàn toàn không để ý, con chó bị bỏ rơi dừng việc liếm lấy lòng lại,
dựng đuôi lên sủa nhẹ mấy tiếng, có ý muốn gợi sự chú ý của chủ nhân: “Gâu! Gâu
gâu!”
Cuối cùng anh hơi dời môi ra, thì thầm: “Giáp Cốt Văn*, đừng làm ồn nữa.”
Giáp Cốt Văn không chịu khuất phục tiếp tục sủa.
Cô dùng sức vùng một lát: “Tại sao lại gọi nó là Giáp Cốt Văn?”
“Chúng ta lên lầu được không? Lên đó anh sẽ nói cho em biết, con chó này không
ngoan.”
Giáp Cốt Văn bị người chủ trọng sắc khinh thú cưng làm cho tức giận, goàm chặt
gấu quần của anh không buông ra.
Cô nhìn xung quanh nói với anh: “Em muốn xem phim.”
“Có thể thay bằng cái đề nghị vừa nãy không….”
“Quên đi nhé, em nói cho anh biết, thế là còn nhẹ đấy. Nếu không thì hằng ngày
anh phải cùng em xem film truyền hình lúc 8h tốt, bắt đầu từ tuyển tập của
Quỳnh Dao.”
Anh cầu xin: “Chúng ta xem phim Hông Kông vậy. Vào phòng ngủ của anh xem đĩa
được không? Phòng anh có một phòng chiếu film trong nhà rất được.”
“Anh và Thành Chỉ là chuyện gì hả?”
“Hả?”
“Đừng có mà đánh trống lảng.”
“Em thích xem phim của ai? Thích đến rạp chiếu film, hay là thích ở nhà xem
đĩa? Chúng ta xem Vương Gia Vĩ trước, hay là xem Nhĩ Đông Thăng? Hay là Ngô Vũ
Sâm?”
“Ngô Vũ Sâm có đóng phim sao?”
“Không đóng à?”
“Chuyện Thành Chỉ là thế nào hả?”
“Sao em vẫn nhớ thế hả?”
‘Em sẽ nhớ cả đời này, em quên không nói với anh, con người em lòng dạ rất hẹp
hòi đó.”
“Anh yêu em.”
“Cái gì?”
“Cho dù em có hẹp hòi hơn nữa anh cũng vẫn yêu em.”
“Vậy Thành Chỉ là chuyện gì hả?”
“Không phải chứ.” Anh kêu lên đau khổ, “Ngay cả chiêu sát thủ nhàm chán trong
phim cũng đã dùng rồi, em vẫn còn hỏi sao.”
“Anh không nói với em, cả đời này em sẽ hỏi anh.”
“Em nói đó nhé, nói là cả đời này, thiếu một năm, một tháng, một ngày, một giờ,
cũng không thể coi là cả đời được.”
Cô tỉnh ngộ ra, “Anh thành thật khai báo mau, năm đó đi xem “ Bá Vương Biệt
Cơ”** với ai hả?”
“Sao em lại ghen thế chứ, anh đi xem cùng Trần Khải Ca.”
Cô vốn dĩ không tin: “Lừa người.”
“Thật sự không có lừa em, năm 1993 bộ phim đó được công chiếu ở Thượng Hả, đúng
lúc anh nghỉ ở nhà, bên ban tuyên truyền đưa một đống vé tặng, đang nhàn rỗi
nên đi xem.”
Cô kích động nắm lấy anh, “Anh đi thật hả? Vậy anh có thấy Ca Ca không? Trời
ơi, buổi công chiếu đầu tiên của “Bá Vương Biệt Cơ”, 13 năm trước, lúc đó Ca Ca
chắc chắn vô cùng nổi tiếng. Anh có tìm anh ấy xin chữ ký không? Có giữ lại
thiếp kỷ niệm buổi công chiếu đầu tiên không?”
Cuối cùng anh chịu thua cô, “Sao em lại mê giai đẹp thế hả?”
“Bây giờ anh mới biết hả, em vừa dã man, vừa bạo lực, lại còn hẹp hòi, thích
ghen, đặc biệt mê giai đẹp, đáng tiếc quá, bị lừa rồi phải không, biết muộn quá
rồi.”
Anh hôn lên
má cô, giống như hôn một đứa trẻ.
Sau đó ấm áp nói: “Anh chỉ hối hận một điều, anh hối hận rằng sao không gặp em
sớm hơn. Để em chịu bao nhiêu đau khổ, còn bản thân anh lại đi vào bao nhiêu
con đường không đáng.”
Buổi sáng lúc tỉnh dậy, mới biết là có mưa tuyết nhỏ.
Bông tuyết vừa nhẹ vừa mềm, rơi xuống đất, bên ngoài cửa sổ tất cả đều trở nên
ướt át. Hai cây hoa mai đã nở hoa, hương thơm lạnh lẽo âm thầm ngấm vào trong
tim
Cô đứng một lúc bên cửa sổ, Nguyễn Chính Đông không biết đã xuống dưới lầu từ
lúc nào, trên cửa sổ kính có hình bóng lờ mờ của anh, cô không quay đầu lại,
anh mỉm cười trong tấm kính, sau đó nói với cô: “Hai cây hoa mai đó cũng đã mấy
chục năm rồi, một cây là mai Hinh Khẩu, một