nh Hòa Bình ra, cũng chỉ có anh yêu em như thế. Lúc em quyết tâm bắt
đầu lại, anh lại đẩy em ra như thế, em không có gì để nói. Nhưng em muốn nói là
tình yêu không thể có cách nào mà so sánh được, anh đã dốc hết sức lực của anh,
em cũng dốc hết sức lực, nếu anh cho rằng em vẫn chưa đủ yêu anh, đó là vì em
không kịp, không có đủ thời gian, không có đủ tuổi trẻ, để cho em yêu anh như
yêu anh ấy.”
Cô dần dần ngồi xuống, tựa vào ghế sô pha, giống như là nắm chặt một chỗ dựa
nào đó: “Trước đây em cũng giống như anh, em cho rằng hy sinh có thể tác thành
hạnh phúc, nhiều năm nay em mới biết em sai rồi, hy sinh bản thân mình nhưng
lại không hề mang đến hạnh phúc cho người khác. Bởi vì thật sự yêu một người,
cho dù là rời xa, người kia cũng không thể vì thế mà dừng yêu anh ấy. Rất nhiều
năm trước em nói với một người, em không yêu anh ấy nữa, lúc nói câu nói đó, em
thà rằng bản thân mình chết đi cho xong, nhưng bây giờ em mới hiểu, cho dù lúc
đó em có chết thật, anh ấy cũng không dừng yêu em.”
“Trên thế giới này, em đã phụ lòng một người yêu em sâu sắc, trước đây em từ bỏ
Mạnh Hòa BÌnh, bởi vì em không có cách nào từ bỏ một số điều quan trọng hơn cả
tình yêu, như là tình thân, như là lòng tự trọng. Bây giờ em không thể quay lại
bên cạnh anh ấy, bởi vì ở giữa hai bọn em đã có nhưng thứ ngăn cách không thể
nào mà vượt qua được. Cả đời này em cũng không có cách nào quay trở lại nữa, em
chỉ có thể phụ lòng, đối với anh ấy chỉ có áy náy, em không có cách nào khác.
Em cho rằng cả đời này sẽ như thế, em dường như đã định dùng cả đời này để trả
cho anh ấy. Nhưng nhiều năm đã qua, em vẫn có thể gặp được anh, em vẫn có thể
gặp được một người khác yêu em sâu sắc, em không muốn lại phụ lòng anh, anh vì
em mà làm rất nhiều việc, em cũng muốn ích kỷ một chút, em cũng muốn có thể
không kiêng nệ gì một lần, cho dù là người trước đây chuyện trước đây, em muốn
bắt đầu lại. Chính Đông, cho dù anh có phải là thật sự anh không còn yêu em nữa
hay không, cho dù là bệnh của anh như thế nào, em đều hy vọng anh đừng đẩy em
ra.
Cho dù chỉ
có em tình nguyện, em muốn ở bên cạnh anh, em muốn cho đến tận lúc cuối cùng,
em có thể nắm tay anh. Em hy vọng anh cho em thời gian, để em có thể nói, em
yêu anh như anh đã yêu em.”
Cô nửa quỳ nửa ngồi trước chiếc sô pha, giống như một đứa trẻ, chầm chầm kề sát
mặt vào đầu gối anh, cơ thể anh lại hơi run nhẹ. Cô chầm chậm nhẹ nhàng đưa hai
cánh tay ra, vòng qua ôm lấy eo anh.
Anh chầm chậm đưa tay ra, ngón tay luồn qua tóc cô, ôm lấy vai cô.
Tiếng mưa tí tách bên ngoài của sổ
Cô vùi mặt vào trong lòng anh, nói nhẹ: “Anh phải đồng ý với em, chữa bệnh cho
tốt.”
“Được”
“Anh phải đồng ý với em, cho dù sau này thế nào, cũng không được bảo em rời xa
anh.”
“Được.”
“Anh phải đồng ý với em, từ giờ về sau không được tìm đến những người phụ nữ
khác nữa.”
“Được.”
“Anh phải đồng ý với em, phải yêu quý bản thân mình như yêu em.”
“Được.”
“Anh phải đồng ý với em, cho dù gặp phải chuyện gì, lúc nào cũng không được rời
xa em.”
Cũng không biết là qua bao lâu, cuối cùng giọt nước lạnh lẽo rơi xuống đỉnh đầu
cô, chầm chậm thấm vào trong tóc, cô không động đậy dựa vào đó, cuối cùng cũng
không kìm được, khóe mắt nóng lên, lại không dám ngẩng đầu lên.
“Được.”
Anh chầm chậm nói: “Còn điều kiện gì nữa không? Muốn đưa ra thì đưa ra luôn đi.
Vưu Giai Kỳ, anh phát hiện ra em thật phiền phức, sao em lại dính vào em chứ,
vứt cũng không vứt nổi. Được voi đòi tiên, còn lắm lý lẽ, lại thích quản chuyện
đâu đâu.”
Cô ngấn nước mắt, cười: “Hôm nay anh mới biết sao, nhưng đã quá muộn rồi. Còn
nhiều điều kiện lắm, anh nghe cho rõ này: từ hôm nay trở đi chỉ được thương yêu
một mình em, phải chiều em, không được dối em, mọi việc đã chấp nhận với em
nhất định phải làm được, từng câu nói với em đều là thật lòng, không được bắt
nạt em, mắng em, phải tin tưởng em. Người khác bắt nạt em, anh phải là người
đầu tiên xuất hiện đến giúp em, lúc em vui, anh phải vui cùng em, lúc em không
vui, anh phải dỗ dành cho em vui. Mãi mãi cảm thấy em là đẹp nhất, trong mơ
cũng phải thấy em, trong trái tim anh cũng chỉ có một mình em.”
“Dài như vậy sao?”
“Không nhớ được thì lấy Mp4 ghi âm vào, hàng ngày mang theo, buổi sáng ngủ dậy
nghe ba lần, buổi tối trước khi đi ngủ nghe ba lân, có thời gian thì nhét vào
tai nghe ba lần nữa, đó gọi là ba cái ba lần.”
Cuối cùng anh phát giác ra điều không đúng: “Những lời lúc nãy em nói sao lại
cảm thấy quen tai thế, hình như đã nghe ở đâu rồi.”
Giai Kỳ nói: “Lời thoại kinh điển như vậy anh không nhớ sao? Đó chính là trong
“Kiêu hãnh và định kiến” của đài BBC Anh đấy.”
“Nói linh tinh, rõ ràng là trong “Sư tử Hà Đông” của Trương Bá Chi.”
Cô năm lấy điểm yếu: “Được rồi, còn tự nói là mình không bao giờ xem tác phẩm
điện ảnh vớ vẩn của Hồng Kông, vậy sao anh lại biết “Sư tử Hà Đông” hả?”
“Anh chưa bao giờ xem, nhưng lúc đó anh đang theo đuổi một em, cho nên đi xem
phim cùng cô ấy một lần, xem bộ phim đó.”
Cô đưa tay ra véo anh: “Anh còn dám nói, anh lại còn