một chiếc áo khoác len sơn dương màu thẫm, quần
áo chỉnh tề đi hẹn hò với mỹ nhân, làm gì có một chút dáng vẻ nào của người
bệnh. Trong lòng Giai Kỳ nghĩ, ngoài bộ mặt hơi khó chịu, thì vẫn là người hào
phóng phong lưu.
Trên máy bay đã nghĩ sẵn trong đầu gần hai tiếng, kết quả là một câu cũng không
nói được, cô dứt khoát nói thật: “Mẹ anh nhờ em đến Thượng Hải thăm anh, cho
nên em đến thôi.”
Anh ồ một tiếng, vẻ mặt lãnh đạm, quay mặt lại giới thiệu người con gái ở đằng
sau lưng: “Bạn của anh, Thành Chỉ.” Ngừng lại một lúc, giới thiệu cô cho đối
phương: “Đây là Vưu Giai Kỳ.”
Lúc Thành Chỉ cười dường như lại càng đẹp hơn, đưa tay ra với cô: “Rất hân
hạnh.”
Mặc dù bên cạnh Nguyễn Chính Đông từ trước đến nay rất nhiều mỹ nhân, nhưng cơ
hội có thể gặp được một giai nhân đẹp đẽ như vậy cũng không nhiều, quả nhiên là
rất hân hạnh.
Giai Kỳ bắt tay với cô.
Không khí hơi kỳ quặc, có lẽ là bởi vì nụ cười dường như đau khổ của Thành Chỉ,
Giai Kỳ cảm thấy hơi giận dữ, không hẳn là vì bản thân cô cố chấp đến Thượng
Hải, hơn nữa cô làm sao mà có bản lĩnh đoán ra rằng anh đến Thượng Hải để hẹn
hò với giai nhân.Giai Kỳ quay đầu nhìn Nguyễn Chính Đông một cái, anh đột nhiên
hỏi: “Em ăn no chưa?”
“Hả?” Cô vẫn chưa kịp phản ứng lại, nghe nói người ta khi nhìn thấy mỹ nhân sẽ
đều trở nên chậm chạp, quả là đúng..
“Ăn no rồi thì chúng ta đi.”
Mưa đã tạnh, Thành Chỉ tự mình lái một chiếc xe hai cánh nhỏ của Anh, vui vẻ
tạm biệt với họ, sau đó lái nhanh chư chớp, lái xe chạy vù đi.
Thời tiết rất lạnh, Giai Kỳ thở ra một đám hơi trắng lớn: “Thật ngại quá, quấy
rầy buổi hẹn của anh.”
Khóe môi anh hơi trùng xuống, không biết là biểu hiện gì.
Cô nói: “Mẹ anh rất lo lắng cho anh, vì chuyện anh xuất viện, thực ra Thượng
Hải cũng có rất nhiều bệnh viện tốt, chữa bệnh không thể chữa nửa đường được.”
Anh nhìn cô một cái: “Em đã nói xong chưa hả?”
Thời tiết lạnh như vậy, vừa mới đi ra từ quán cafe ấm áp, lạnh quá, lạnh đến
mức đầu óc tê dại cho nên phản ứng trở nên chậm chạp, cô buột miệng nói rồi lại
“ồ” một tiếng.
“Về nhà thôi.”
Lạnh lùng quay đầu đi về phía trước, cô đi theo sau, anh đi rất nhanh, gió lạnh
thổi tung áo khoác anh, phần phật, lộ ra chiếc áo sơ mi màu xám đậm bên trong,
giống như là những chiếc lông của bồ câu bay trong gió. Gió lạnh lùa vào trong
mũi rất xót, bước đi của anh quá dài, cô cố sức đi theo, đến hụt cả hơi. Từng
bước từng bước cuối cùng đến bên cạnh xe, anh mở cửa xe ra, dứt khoát dừng lại:
“Anh bảo em về nhà đi.”
Cô mở một cánh cửa xe khác, vứt túi xách vào bên trong, dứt khoát nói với anh:
“Em không về. Em ngồi 2 tiếng đồng hồ máy bay để đến đây, đến đây không phải là
để xem tính khí đại thiếu gia của anh tức giận. Em nhẫn nhịn là vì sức khỏe của
anh không được tốt, nhưng không có nghĩa rằng em phải thuận theo anh, để anh
muốn làm gì thì làm. Em nói cho anh biết, em không về đấy, trừ khi anh quay lại
bệnh viện”.
Sau đó lên xe, đóng cửa xe lại một cách bình thản như thường .
Anh dựa vào cửa xe đứng ở bên đó, giống như là dở khóc dở cười.
Một lúc sau, cuối cùng lên xe nổ máy.
Anh vẫn cứ căng mặt ra: “Em ở khách sạn nào?”
Cô nghĩ đến tấm thẻ tín dụng, giận dỗi hỏi: “Khách sạn đắt nhất Thượng Hải là
khách sạn nào? Kim Mậu Quân Duyệt hay là bốn mùa Thượng Hải?”
Cuối cùng anh lườm cô một cái, giảm tốc độ quay đầu xe.
Chiếc xe quay về nơi mà cô đã ấn rất lâu chuông cửa, kiểu dáng của cánh cổng
lớn cũ kỹ rất không bắt mắt, lái xe vào trong men theo một con đường hình vòng
cung tĩnh mịch, trong tầm mắt mới xuất hiện một khuôn viên được bố trí tinh tế,
một suốt nước có đá đại lý chảy róc rách. Trong hoa viên một cây thông liễu
thẳng tắp, e rằng đã có rất nhiều năm tuổi. Còn có hai cây nhãn rất lớn, cũng
xanh um tùm, che phủ kín hết cả khuôn viên. Chiếc xe đi thẳng đến cuối đường,
mới nhìn thấy căn nhà lớn theo phong cách Tây Ban Nha bị che phủ sau hàng cây.
Căn nhà cũng đã trải qua nhiều năm tháng, đi vào cảm thấy giống như bảo tàng,
bởi vì cũ, bởi vì lớn, phòng khách rộng như là cung điện. Đồ dùng trong nhà cũ
kỹ, lò sưởi lại vẫn còn đang cháy, trên chiếc thảm màu vàng sữa có một con chó
Siberian Husky đang nằm, đầu đặt lên chiếc móng vuốt, trợn đôi mắt màu nâu lên
nhìn cô, dáng vẻ rất giống một con chó sói, nhưng sự hung ác đó bị sự mệt mỏi
che đậy một cách hoàn mỹ, thấy cô đến gần cũng không động đậy gì, ngay cả chiếc
đuôi cũng lười vẫy, con chó như vậy, quả thật đúng như là do anh chăm sóc.
“Uống gì?” Anh vô cùng khách sáo hỏi cô, xem ra sẽ tiếp đãi cô như một người
khách.
Thực ra cô chưa ăn no, vẫn còn trong trạng thái hơi đói, hơn nữa đúng ở trong
không gian rộng lớn sâu thẳm như cung điện thế này, cơ thể cũng cảm thấy lạnh,
vẫn là từ đó——vừa đói vừa rét.
Cô nói: “Cơm rang trứng.”
“Cái gì.”
“Em muốn ăn cơm rang trứng.” Giai Kỳ thở dài một tiếng trong lòng, tại một căn
nhà lớn như là khung cảnh trong phim thế này đưa ra cái yêu cầu đó, không biết
là có bị sét đánh không.
Nguyễn Chính Đông gọi một đầu bếp rất giỏi, ít nhất cũng rang được
